NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1411: Lũ côn đồ chợ búa

Cập nhật lúc: 2026-01-23 01:51:07
Lượt xem: 48

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Di Duy An : "Thì , là ân nhân của Ôn đại nhân thì tiếp đãi chu đáo."

"Cũng cần quá câu nệ, thứ cứ tự nhiên là . Di tướng quân cũng cần quá thận trọng, một cô gái thì gây sóng gió gì chứ?"

Ôn Triệt thấu rõ mồn một nỗi lo của Di Duy An. Chẳng qua sợ xảy chuyện, đến lúc đó sẽ ảnh hưởng đến bàn tính như ý Yên Kinh của mà thôi!

Di Duy An cũng hiểu ý trong lời của Ôn Triệt. Tự nhiên tiện toạc , giấu kín tâm tư, : "Là lo xa , chỉ là liên quan đến t.h.i t.h.ể của Tĩnh An Vương, dám lơ là."

"Nếu Hoàng thượng tấm lòng của ngài, nhất định sẽ ban thưởng hậu hĩnh."

"Chỉ mong thể an đưa Tĩnh An Vương về Yên Kinh, chuyện khác... dám nghĩ nhiều."

"Ha ha."

Mỗi một tâm tư, nhưng đều vạch trần. Khóe môi Ôn Triệt nhếch lên một nụ khó phát hiện, bên ngoài, : "Đã sắp xếp xong xuôi , xuất phát thôi."

"Được, sẽ căn dặn ngay."

Vừa dứt lời...

Bên ngoài bèn truyền đến động tĩnh. Dường như đang cãi cọ mạn thuyền lớn.

Sổ Thiên từ bên ngoài chạy bẩm báo: "Công tử, gây sự!"

To gan thật!

Ánh mắt Ôn Triệt sa sầm: "Ai?"

"Là hôm qua..."

Sổ Thiên hết câu, Di Duy An lao ngoài, từ xuống , thấy hai gã đàn ông đang cố sống cố c.h.ế.t đòi xông lên thuyền. chặn !

"Kẻ nào?"

Tiếng quát khiến cơ mặt Di Duy An giật giật, gân xanh trán cũng nổi lên. Âm thanh như dung nham đổ ập xuống.

Lạc Dương giật , sợ mà là dọa. Ba hồn bảy vía như bay khỏi xác. Người dọa , là sẽ dọa c.h.ế.t đấy.

Lạc Dương Di Duy An, ngẩng đầu lên : "Ta chiếc thuyền các bao , nhưng một ngày chỉ một chuyến Lương Châu, các mấy mống mà chiếm cả con thuyền, là quá ngang ngược ?"

"Biết điều thì cút xa một chút."

Khác với Ôn Triệt và Ôn Ngọc, chuyện gì Di Duy An thể động thủ thì tuyệt đối phí lời. xui xẻo , hôm nay gặp "quái vật lầy lội ngàn năm" Lạc Dương.

Lạc Dương khoanh tay n.g.ự.c nhạt: "Hôm nay cái thuyền , các cho lên, cũng lên. Các cho lên, cũng lên."

Di Duy An: "Đuổi !"

Người bên đang định đuổi...

Ôn Triệt bước . Kèm theo một tiếng: "Dừng tay!"

Lạc Dương thấy , đồng t.ử bèn giãn . Miệng lẩm bẩm: " là oan gia ngõ hẹp."

Nghĩ đến Ôn Ngọc chắc cũng đang ở thuyền! Hôm qua khó khăn lắm mới giữ mạng, giờ tự chui đầu rọ, đúng là xui xẻo. Nếu vì đuổi theo Kỷ Vân Thư, chắc chắn đầu chạy mất dép .

Tiểu Bát kéo kéo áo , lo lắng : "Ca, là hôm qua, chúng mau thôi, nếu sẽ g.i.ế.c chúng đấy." Cậu nhóc vô cùng sợ hãi.

Lạc Dương hất tay Tiểu Bát , : "Sợ cái gì!"

" mà..."

Lạc Dương lườm một cái, hiệu cho im miệng.

Cứ tưởng Ôn Triệt sẽ vì chuyện hôm qua mà tha cho Lạc Dương, nào ngờ...

Ôn Triệt phất tay với bên : "Thôi, cho bọn họ lên ."

Cái gì?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1411-lu-con-do-cho-bua.html.]

Di Duy An kinh ngạc, sang , hạ giọng : "Ôn tướng quân, hai kẻ lai lịch bất minh, ngàn vạn đừng..."

"Bọn họ chỉ là lũ côn đồ chợ búa, ảnh hưởng gì ."

"Nói là ngài quen bọn họ?"

Đương nhiên quen, hôm qua còn suýt g.i.ế.c bọn họ mà!

Ôn Triệt gật đầu, nhưng tuyệt nhiên nhắc đến chuyện bọn họ bắt cóc và ngược đãi Ôn Ngọc.

Di Duy An vẫn còn lo lắng: "Cẩn thận vẫn hơn."

"Di đại nhân, về cẩn thận, còn cẩn thận hơn ngài. Phải rằng, nếu t.h.i t.h.ể của Tĩnh An Vương xảy vấn đề, liên lụy chỉ A Ngọc mà còn cả Ôn gia , đương nhiên đề phòng nơi."

"..." Di Duy An gì nữa.

Nói cho cùng, vẫn đang mang tội ! Nếu Hoàng thượng cho Yên Kinh, vẫn về Lăng Đường quận cố thủ. Cho nên, bây giờ việc đều theo Ôn Triệt. Mà lời Ôn Triệt cũng sai, Tĩnh An Vương xảy chuyện, Ôn gia đều liên lụy.

Di Duy An cũng đành thôi, tránh để hai tên côn đồ lỡ giờ khởi hành. Thế là Lạc Dương và Tiểu Bát lên thuyền, đó đoàn lập tức xuất phát!

Xong việc, Ôn Triệt dặn dò Sổ Thiên: "Chăm sóc kỹ hai đó."

Đáy mắt lóe lên tia âm hiểm quỷ quyệt. Sổ Thiên tự nhiên hiểu ý, khẩy: "Công t.ử yên tâm, bọn chúng tự dấn cửa tử, thuộc hạ tự nhiên sẽ chăm sóc chu đáo."

Hôm qua, nếu Kỷ Vân Thư kịp thời xuất hiện, Ôn Triệt lệnh xử t.ử Lạc Dương và Tiểu Bát ngay tại chỗ . Dám hại Ôn Ngọc, Ôn Triệt thể tha thứ?

Bọn họ còn tự dấn đến. Đã thì đừng trách tâm狠 thủ lạt. Tuy lấy mạng bọn chúng, nhưng cũng để hai kẻ đó nếm mùi đau khổ.

Lạc Dương và Tiểu Bát đưa đến khoang chứa đồ tạp nham thuyền. Bên trong đầy bụi bặm! Cửa mở hít một bụng bụi.

"Khụ khụ khụ..."

Lạc Dương vung tay mấy cái xua tan bụi mặt, : "Chỗ ?" Còn bẩn hơn cái nhà nát ở Chu Tân thành. Huống hồ bụi bay mù mịt thế , tối ngủ kiểu gì?

Kẻ dẫn đường : "Muốn ở thì ở, ở thì thôi, chỉ chỗ cho các ngươi ngủ, bên là chỗ của quý nhân."

"Coi thường khác ?" Lạc Dương móc bạc : “Tiểu gia tiền."

Kẻ đó nhạt, chút bạc lẻ trong mắt chẳng là cái thá gì, khinh bỉ : "Thôi , chút tiền đó của ngươi chỉ đủ mua đôi lót giày cho chủ t.ử nhà , mau cất cho rảnh nợ."

"Ngươi..."

"Chủ t.ử rộng lượng mới cho các ngươi lên thuyền chen chúc, nếu thích ở đây thì xuống ."

"Nói nhảm! Tiểu gia co duỗi , chẳng qua chỉ là cái kho nhỏ thôi mà, tiểu gia cứ yên đây đấy."

Không ăn bánh bao tranh khẩu khí, lên thì chuyện xuống?

Kẻ đó khẩy bỏ .

Lạc Dương ném tay nải xuống đất, : "Đợi tiểu gia đắc chí, nhất định bắt các ngươi quỳ xuống gọi là đại gia."

Tiểu Bát bên cạnh : "Ca, thực đường núi cũng mà, cứ thuyền."

Lạc Dương vì đuổi theo Kỷ Vân Thư mới lên thuyền. tiện rõ với Tiểu Bát, đành "ừm" một hồi lâu : "Chẳng lẽ ? Ngoài thành đang sơn tặc, chẳng ai dám một , đều đường thủy cả ."

Hôm qua đến Gia Hòa trấn !

Tiểu Bát gật gù: "Vậy vẫn là thuyền hơn, bộ, thoải mái."

"Đương nhiên ."

" , Kỷ cô nương ? Lúc nãy cô cũng lên thuyền mà?"

"Vội cái gì, cái thuyền chỉ to chừng , dạo một vòng là tìm thấy ngay."

Ca ơi! Cái thuyền nhỏ . Có thể dùng thuyền chở hàng đấy. Cũng chính vì to nên mỗi ngày mới chỉ một chuyến Lương Châu.

 

Loading...