Bị Kỷ Vân Thư quát lớn như , Lạc Dương càng khẳng định suy đoán của là đúng. Kẻ đeo mặt nạ đó là trong tranh! Cũng là Kỷ Vân Thư tìm!
Kỷ Vân Thư với ánh mắt cảnh cáo: "Lạc Dương, ngươi nhất nuốt chuyện bụng, nếu ngươi để khác , sẽ cắt lưỡi ngươi."
Hả!
Nghe câu , Lạc Dương rụt lưỡi . Người phụ nữ thì yếu đuối nhưng tay cực tàn nhẫn, chừng sẽ lôi lưỡi cắt thật.
Hắn quanh quất, : "Yên tâm, . Tên họ Ôn hận thể g.i.ế.c , mới thèm cho . Ta với là kẻ thù, với cô mới là đồng đội."
"Ta đồng đội ngu ngốc như ngươi."
"Ta... ngốc?"
"Ngươi nếu ngốc thì bắt cóc Ôn công tử?"
"Ta..."
"Ngươi còn tìm hiểu rõ phận của dám động thủ bắt , nếu c.h.ế.t thật, ngươi và Tiểu Bát còn ở đây ?"
"..." Lạc Dương vốn thẳng tính, giờ Kỷ Vân Thư cho cứng họng. Nghĩ chuyện hôm qua suýt mất mạng, đúng là lạnh sống lưng.
Kỷ Vân Thư thấy vẻ sợ hãi, cũng nhắc nữa, cảnh giác : "Tóm , chuyện còn sống nếu ngươi dám hé răng nửa lời, nhất định cho ngươi nếm mùi đau khổ."
"Yên tâm , tiểu gia nhiều chuyện thế , cũng lười gây sự."
Ha ha!
Kỷ Vân Thư lười đôi co với , định bỏ ...
Nào ngờ con thuyền đột nhiên rung lắc dữ dội. Nàng vững, nghiêng về phía lan can, suýt chút nữa ngã xuống sông.
May mà Lạc Dương nhanh mắt nhanh tay, một tay ôm chặt eo nàng! Giữ nàng thật chắc! Hai dính sát .
Kỷ Vân Thư kéo mới thoát khỏi nguy cơ rơi xuống sông. Nàng khuôn mặt Lạc Dương ở cự ly gần, tuy đen, thô kệch, nhưng ngũ quan đoan chính, còn vài phần tuấn tú, nếu chải chuốt kỹ càng chắc chắn là một mỹ nam.
Lạc Dương cũng là đầu tiên nàng kỹ đến . Người phụ nữ dung mạo thanh tú, như tranh vẽ, mày mắt cực kỳ xinh , khiến nhịn thêm chút nữa.
Khoảnh khắc , trong lòng dường như thứ gì đó đang đập loạn xạ "thình thịch". Như nhảy khỏi cổ họng!
Kỷ Vân Thư cảm thấy , lập tức đẩy , lùi sang một bên, : "Đa tạ."
Lạc Dương thu vẻ lưu manh, lộ vài phần lúng túng và e thẹn, trong mắt còn ánh lên vài phần mừng thầm. Hắn di di chân, cổ họng như lửa đốt, chặn hết lời . Để che giấu cảm xúc bất chợt ùa tới, vội đưa tay gãi tai, vẻ " quan tâm", buông một câu: "Tiện tay thôi, nếu cô ngã xuống thật, tưởng đẩy cô, đến lúc đó bắt giải quan, chẳng thiệt thòi lớn ."
Híc! Tên nhóc luôn thể biến chủ đề nghiêm túc thành thiếu đắn như .
"Tóm đa tạ ngươi!" Nàng xong định , vài bước dừng , : “Còn nữa, bản ngươi chú ý một chút, tối nay nhất đừng ngủ say quá!"
Nhắc nhở!
Lạc Dương gãi đầu khó hiểu, cũng lười suy nghĩ lời nàng. Chỉ ngẩn ngơ theo bóng lưng nàng.
...
Thuyền một ngày, ngược dòng sông lớn mà lên. Đến địa phận Tam Hiệp! Đi qua Nguyên Hòa trấn. Từ thuyền xa xa thể thấy ánh đèn vạn nhà ở Nguyên Hòa trấn, gần như bao phủ cả dãy núi.
Khoang thuyền của Kỷ Vân Thư khéo cửa sổ hướng về phía Nguyên Hòa trấn. Nàng bò bệ cửa sổ, ánh mắt cứ về phía đó, theo con thuyền trôi , những đốm lửa nhỏ dần biến mất khỏi tầm mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1413-muoi-nam-roi.html.]
"Haizz..."
Mỗi khi đêm xuống, lòng nàng đặc biệt khó chịu, như chiếc lông vũ cứ gãi tận xương tủy, khiến nàng cho hết ngứa. Chỉ cần nhắm mắt , hình ảnh Cảnh Dung hiện lên. khi mở mắt , thấy chỉ là màn đêm vô tận. Giống như từng cây kim bạc sắc nhọn đ.â.m nàng chi chít lỗ nhỏ.
Và từ lúc nào, trong đầu nàng hiện lên khuôn mặt đeo mặt nạ của Ly Xuyên.
"Ta tên là Ly Xuyên!"
Câu cứ văng vẳng trong tâm trí nàng, xua .
Ly Xuyên! Cảnh Dung!
Rốt cuộc năm xưa xảy chuyện gì? Khiến ngay cả nàng cũng quên mất.
Bất giác, nàng rơi lệ, chỉ là khi nước mắt lăn dài má nàng . Cho đến khi giọt lệ rơi xuống mu bàn tay, nàng mới bừng tỉnh...
Đêm khuya.
Ôn Triệt từ trong khoang bước , ở mũi thuyền, cho lui hết canh đêm. Hắn chắp tay lưng, ánh mắt trầm buồn, khuôn mặt lạnh lùng cũng vương nét bi thương. Ánh mắt đăm đăm về phương xa.
Mười năm !
Trận chiến với Đại Lâm năm xưa, thương tích đầy , từ đó mắc bệnh, thể trận g.i.ế.c địch nữa, đối với một võ tướng, đó là sự sỉ nhục lớn đến nhường nào. Người đều là trưởng t.ử Ôn gia, tương lai nhất định kế thừa sự dũng thần võ của Hoài Hóa đại tướng quân, bảo vệ từng tấc đất Khúc Khương.
giờ đây, chỉ là một quan văn bày mưu tính kế trong triều. Những gì dũng thần võ, xông pha trận mạc, chiến công hiển hách... Đều liên quan đến !
Mỗi khi nghĩ đến một hoài bão chỗ thi triển, cảm giác đó như đ.ấ.m tay bông, khiến thấy bất lực vô cùng. Và trận chiến đó cũng là điều cả đời thể quên. Nếu trận chiến đó, và của Tô gia chắc chắn vẫn là đồng lòng, phúc cùng hưởng họa cùng chia.
thế sự khó lường, chuyện quá khứ rốt cuộc cũng qua. Hắn khẽ thở dài, oán trách ông trời đối xử với quá khắc nghiệt.
Haizz! Hắn ưu tư sầu muộn.
Trong khi đó ở một nơi khác, say giấc nồng.
Lạc Dương và Tiểu Bát đang ngủ say sưa. Tiếng ngáy vang lên từng đợt!
Bên ngoài, xách một cái túi vải đen rón rén đến gần, hé cửa vài , thấy bên trong ngủ say.
"Hừ, lát nữa cho các ngươi tay." Kẻ đó nhếch mép nham hiểm.
Sau đó mở cái túi trong tay , bên trong là hai con rắn đang uốn éo. Hắn đổ rắn , để chúng bò trong kho. Thấy rắn từ từ bò đến chỗ Lạc Dương, mới rời .
Sổ Thiên bên mạn thuyền, đang đợi kẻ đó đến bẩm báo.
"Xong cả , rắn trong."
Sổ Thiên "ừm" một tiếng, xác nhận : "Rắn đó chắc chắn độc chứ?"
"Yên tâm, độc, là do nhà thuyền nuôi, c.ắ.n c.h.ế.t , nhưng c.ắ.n một cái cũng chịu đau mấy ngày."
"Nhà thuyền sẽ chứ?"
"Không , cho bạc, bảo im miệng ."
"Vậy là , chủ t.ử chỉ cho hai tên nhóc đó chút bài học, đừng lấy mạng là ."
"Đã rõ."