Sổ Thiên và tên thuộc hạ đang thì thầm ngoài khoang thuyền.
Trong kho, Lạc Dương trở , cảm thấy như thứ gì đó đè lên bụng . Hơn nữa thứ đó còn đang cựa quậy!
Hửm?
Hắn xê dịch , nheo mắt, đưa tay lấy thứ đó khỏi bụng. Mềm mềm. Lại còn lành lạnh. Biết cử động? Là cái quái gì ?
Hắn miễn cưỡng mở mắt , tầm dần rõ ràng, đập mắt là một con rắn đang thè lưỡi...
"Rắn!" Hắn vung tay ném mạnh con rắn xa, nhảy dựng lên khỏi ván gỗ. Tóc gáy dựng cả lên! Mắt như lồi ngoài. Cả dán chặt vách thuyền.
Tiểu Bát thức giấc, dụi mắt dậy: "Ca, ca thế?"
"Có..." Chữ rắn còn kịp thốt . Tay Tiểu Bát cũng chạm một con.
Cậu đưa lên mặt , phản ứng y hệt Lạc Dương. Mắt như sắp rớt khỏi tròng.
"Á!"
Kèm theo tiếng hét thất thanh, con rắn cũng nhắm trúng cổ tay , đớp một cái. Lại thêm một tiếng hét!
Lạc Dương thấy thế, chộp lấy đuôi rắn, quăng mạnh xuống đất. Nào ngờ, con rắn ném lúc nãy bò . Nhắm ngay mắt cá chân đang để trần c.ắ.n một phát thật mạnh.
"Á!"
Đau. Đau thấu tim gan. Cảm giác như cú c.ắ.n đó ngập sâu tận xương.
Tiếng hét của hai kinh động đến những phục vụ thuyền. Họ kéo đến cái kho đầy bụi, thấy Tiểu Bát và Lạc Dương mặt mày đau đớn đó. Hai con rắn vẫn đang trườn mặt đất!
Thấy cảnh , ai nấy đều sững sờ. Trong đó một sợ rắn, vội đưa tay bắt. Một tay tóm một con. Ném chúng cái lu nước rỗng bên ngoài, lấy ván đậy .
Lạc Dương và Tiểu Bát hồn vía , mặt cắt còn giọt máu. Tiểu Bát giơ tay lên, hai dấu răng cổ tay, nước mắt lưng tròng.
"Ca, đau quá, sắp c.h.ế.t ?"
Lạc Dương đất, mắt cá chân , cũng c.ắ.n sâu hoắm. Xung quanh vết c.ắ.n bắt đầu sưng đỏ. Hắn cảm thấy đầu óc choáng váng, mắt mờ . Không lẽ... trúng độc c.h.ế.t thật ?
Nguy !
Chưa kịp nghĩ tiếp, ngất . Tiểu Bát cũng ngất theo.
Mấy cửa hoảng loạn!
"Làm đây, c.h.ế.t thật chứ?"
"Chỗ chúng đại phu."
"Người thể c.h.ế.t thuyền , nếu truyền ngoài, ai còn dám thuyền của chúng nữa, xui xẻo thật."
" đấy, c.h.ế.t thuyền là điều tối kỵ."
...
Các vị đại thần ơi, ngất xỉu , sống c.h.ế.t , các vị lo chuyện c.h.ế.t thuyền. Lòng trắc ẩn cả ?
Sổ Thiên đang quan sát trong bóng tối thấy , lập tức mắng kẻ thả rắn: "Ngươi bảo độc cơ mà? Giờ là thế nào?"
"Chuyện ..." Kẻ đó cũng .
"Nếu bọn họ c.h.ế.t, ngươi cũng đừng mong sống."
"Ta..."
"Còn mau xử lý."
"Vâng." Kẻ đó co giò chạy kho.
Sổ Thiên bỏ , tìm Ôn Triệt đang ở mũi thuyền, bẩm báo: "Công tử, sự việc..."
Ôn Triệt liếc : "Vừa thấy tiếng động , xong việc chứ?"
"Xong thì xong , chỉ sợ..."
Ấp úng.
Ôn Triệt: "Nói!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1414-noc-ran.html.]
"Vốn rắn độc, nhưng... hai đó c.ắ.n xong đột nhiên ngất xỉu, bây giờ thế nào?"
"Ngất xỉu?" Ánh mắt Ôn Triệt sắc lẹm, giọng điệu nặng nề: “Ta chẳng , c.h.ế.t ? Ngươi thấy, là tự ý bậy?"
"Thuộc hạ dám, thực sự là ngoài ý ."
"Còn mau xử lý! Nếu xảy án mạng, tuyệt đối tha."
"Vâng!"
Sổ Thiên vội vàng xuống xem xét tình hình.
Lạc Dương và Tiểu Bát khiêng khỏi cái kho chật hẹp. Đặt boong thuyền bên ngoài! Vì đại phu, bó tay tình huống . Chỉ vây quanh chằm chằm. Chẳng lẽ trơ mắt họ c.h.ế.t?
Kẻ thả rắn xổm xuống kiểm tra, nhưng rốt cuộc thầy thuốc, chẳng gì.
Sổ Thiên hỏi: "Thế nào?"
Kẻ đó : "C.h.ế.t thì c.h.ế.t, vẫn còn thở, nhưng vết thương ..."
"Có cần hút nọc độc ?"
"Hút...?"
"Ngươi còn ngẩn đó gì, mau hút nọc độc cho bọn họ !" Sổ Thiên quát.
Mặt kẻ đó biến sắc, rắn tuy do thả, nhưng cũng là theo lệnh! Giờ xảy chuyện, bắt chịu trận, thậm chí bắt hút độc, chẳng lấy mạng đùa ?
Thật là bù nổi mất!
Sổ Thiên thấy chần chừ, đá một cước vai : "Nhanh lên! Bọn họ mà c.h.ế.t, mạng ngươi cũng còn ."
"...Vâng!"
Kẻ đó hít sâu một , nâng cổ tay Tiểu Bát lên, vết thương rắn cắn, nuốt nước bọt, định ghé miệng hút nọc độc.
Đột nhiên...
"Khoan ."
Một giọng nữ vang lên. Trên thuyền ngoài Kỷ Vân Thư thì chẳng còn ai khác!
Chỉ thấy nàng rẽ đám đông bước , vẻ mặt nghiêm trọng, lo lắng xổm xuống bên cạnh Lạc Dương, vết thương ở mắt cá chân , bảo với : "Đi lấy một chậu nước lạnh, pha thêm một nửa rượu trắng và ít muối ."
Hả? Mọi ngơ ngác lời nàng.
Sổ Thiên phản ứng nhanh nhất, quát kẻ đang định hút độc cho Tiểu Bát: "Còn mau chuẩn ."
Ngựa c.h.ế.t chữa thành ngựa sống ! Kẻ đó cuống cuồng buông tay Tiểu Bát , kéo một phụ trách thuyền chuẩn đồ.
Sổ Thiên hỏi: "Cô nương, cô y thuật?"
Nàng tuy lo lắng nhưng vẫn giữ bình tĩnh, đáp: "Chỉ học qua một chút."
Cái gọi là học qua một chút, chẳng qua là học lỏm từ Mạc Nhược. Cho nên đối với nọc rắn, nàng cũng sơ sơ!
Sổ Thiên : "Vậy cô nhất định cứu bọn họ, ngàn vạn đừng để họ c.h.ế.t." Nếu , Ôn Triệt nhất định sẽ trách phạt!
Tuy nhiên, Kỷ Vân Thư lạnh lùng một cái: "Công t.ử cũng lo lắng xảy án mạng ?"
Hả! Câu hỏi khiến Sổ Thiên giật . Cứ như nàng rắn là do sai thả . nghĩ , chắc đa nghi quá, dù hành động bí mật, cô nương cũng chẳng giống thông minh gì cho cam! Không thể !
Bèn : "Mạng quan trọng, lý nào lo lắng."
Ha ha!
Kỷ Vân Thư gì nữa, nàng Lạc Dương đang hôn mê, khẽ : "Đã bảo ngươi cẩn thận , ngươi vẫn cứ sơ suất!"
Hoặc thể , Lạc Dương sơ suất, mà là căn bản để lời nhắc nhở của Kỷ Vân Thư tai.
Rất nhanh, một chậu nước lạnh pha rượu trắng và muối bưng đến mặt Kỷ Vân Thư.
"Cô nương, cái tác dụng gì?"
...