Tại trong miệng xác khô ánh sáng xanh?
Kỷ Vân Thư thắc mắc, vội vàng xé một mảnh vải từ thắt lưng quấn ngón tay, đưa trong miệng xác khô dò xét.
Sau vài mò mẫm, nàng cẩn thận lấy vật phát sáng đó. Đặt trong lòng bàn tay quan sát, thì là một viên minh châu cực nhỏ! Bên ngoài viên minh châu phủ một lớp dịch nhầy khô, lẽ do chấn động nên nó mới từ trong bụng xác khô trôi .
tại minh châu trong cơ thể xác khô?
Tuy nhiên, lúc nàng thời gian để bận tâm chuyện đó, nghĩ cách thoát khỏi quan tài ! Khổ nỗi cỗ quan tài nặng trịch úp chặt xuống sàn thuyền, kín như bưng, sức một nàng thể nào lật lên !
Mùi hôi thối trong quan tài ngày càng nồng nặc, Kỷ Vân Thư cảm thấy cổ họng khó chịu, tim đập thình thịch, cảm giác như ai bóp nghẹt, đầu óc choáng váng. Chẳng lẽ c.h.ế.t ở đây ?
Nàng nắm chặt tay, sức đập thành quan tài!
"Có ai ? Có ai ? Lạc Dương, Tiểu Bát..."
Gào thét hồi lâu vẫn ai trả lời. Một lúc , nàng bỗng cảm thấy lòng bàn chân lạnh toát, như thứ gì đó áp , cái lạnh lan dần lên lưng, thấm quần áo, lạnh buốt thấu xương.
Đưa tay sờ thử, nàng kinh hoàng nhận đó là nước!
Nước? Vậy là thuyền thủng !
Nàng ý thức nguy hiểm cận kề, nếu thoát khỏi đây, e rằng nàng sẽ cùng t.h.i t.h.ể Tĩnh An Vương chìm xuống đáy sông. Không, nàng thể c.h.ế.t! Nếu c.h.ế.t , nàng tìm Ly Xuyên?
Mười ngón tay bấu chặt miệng quan tài, nàng dốc lực cố lật nó lên, nhưng sức lực quá yếu ớt, quan tài chẳng nhúc nhích tẹo nào, ngược nước tràn càng nhiều. Trong lúc sinh tử, dù lòng vẫn hướng về Ly Xuyên, nhưng nàng cũng lo cho t.h.i t.h.ể Tĩnh An Vương. Thế là khi bất lực với việc lật quan tài, nàng chống hai tay lên vai Tĩnh An Vương, sức đẩy lên, nâng t.h.i t.h.ể lên vài tấc để tránh ngấm nước.
Dù đây cũng là xác khô, nếu dính nước coi như hỏng!
Bên ngoài, do thuyền nghiêng ngả, va đập liên tiếp ba nên khoang đáy nước tràn ! Những phục vụ thuyền vốn trốn ở trong, vì cú va chạm mà ai nấy đều thương, may mà nguy hiểm đến tính mạng. Thấy nước tràn , họ vội vã bỏ chạy ngoài.
Còn Sổ Thiên, nhờ sự giúp đỡ của Lạc Dương và Tiểu Bát, g.i.ế.c hết đám áo đen.
"Nhị công tử?", Hắn vội chạy khoang chứa đồ, thấy Ôn Ngọc đang dựa vách thuyền. Cánh tay đầm đìa m.á.u tươi trông thật đáng sợ.
Sổ Thiên lao tới đỡ Ôn Ngọc dậy, đưa ngoài!
Tiểu Bát và Lạc Dương cũng thương, tay mảnh sành đ.â.m trúng, nhưng may chỉ là vết thương ngoài da.
Thấy nước tràn khoang đáy, Tiểu Bát hét toáng lên: "Ca, nước , thuyền nước !"
Lạc Dương xoa đầu dậy, thấy Sổ Thiên cõng Ôn Ngọc , bèn hỏi: "Hắn... c.h.ế.t chứ?"
Sổ Thiên nhíu mày lo lắng: "Nhị công t.ử mất m.á.u nhiều quá, cần chữa trị ngay! Đa tạ hai vị giúp đỡ, mau lên , thuyền sắp lật !"
Nói xong, cõng Ôn Ngọc lội bì bõm lên. Thân thuyền lắc lư dữ dội, nước sông theo vết nứt ồ ạt tràn .
Tiểu Bát kéo tay Lạc Dương: "Ca, thuyền sắp lật , chúng mau lên thôi."
Lạc Dương gật đầu: "Đi!"
...
Vừa chạy đến cầu thang, Lạc Dương bỗng khựng , dường như nhớ điều gì, đầu quanh, thảng thốt: "Sao thấy Kỷ cô nương?"
Chẳng nàng cũng ở đây ?
Tiểu Bát cũng giật : " , Kỷ cô nương ?"
"Ta tìm cô ."
"Ca, nước ngập lên , đừng , Kỷ cô nương lên ?"
"Không thể nào!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1421-bao-ve-thi-the-nay.html.]
Lạc Dương , tìm kiếm từng khoang một, nhưng vẫn thấy bóng dáng Kỷ Vân Thư. Cuối cùng tìm đến khoang đặt quan tài Tĩnh An Vương, bên trong bừa bộn, nắp quan tài hất tung, còn quan tài thì đang úp ngược sàn.
"Kỷ cô nương?", Hắn hét lớn!
Kỷ Vân Thư thấy tiếng gọi, vội đáp : "Ta ở đây, Lạc Dương, ..."
Nàng kiệt sức! Tiếng vọng từ trong quan tài quá nhỏ, tiếng ồn bên ngoài át nên Lạc Dương thấy.
Thấy nước ngập đến mắt cá chân, Tiểu Bát vội kéo Lạc Dương: "Ca, Kỷ cô nương chắc chắn lên , chúng mau thôi."
Có lẽ... nàng lên thật ! trong lòng Lạc Dương vẫn thấy bất an, cỗ quan tài thêm một nữa, chần chừ giây lát đành bỏ .
Kỷ Vân Thư chỉ còn dùng chân đạp mạnh thành quan tài, gào lên: "Lạc Dương!"
Vừa , Lạc Dương bỗng thấy tiếng động phía .
"Tiểu Bát, thấy gì ?"
"Gì cơ?"
"Có tiếng động."
Hai im lặng, dỏng tai lên kỹ.
"Cộc cộc..."
Có đang gõ!
"Lạc Dương!", Tiếng gọi yếu ớt của Kỷ Vân Thư vọng .
Tiểu Bát kích động: "Ca, là Kỷ cô nương."
"Là giọng cô ."
Hai vội khoang thuyền lúc nãy, kỹ thì đúng là tiếng phát từ trong quan tài.
"Kỷ cô nương ở trong quan tài.", Tiểu Bát chỉ tay.
Lạc Dương xổm xuống cạnh quan tài, gọi to: "Kỷ cô nương, cô ?"
Nghe thấy tiếng, Kỷ Vân Thư đập mạnh hơn, cố hết sức hét lên: "Phải, là !"
Giọng nàng khàn đặc, yếu ớt vô cùng!
Lạc Dương xác định ở bên trong, bèn hô Tiểu Bát: "Nhanh, mau lật quan tài lên."
"Được!"
Hai họ tráng sĩ vai u thịt bắp, cũng chẳng luyện võ! Lại thêm một thương ở tay, một thương ở chân do rắn cắn, cộng thêm vết thương lúc nãy, sức lực mà nâng nổi cỗ quan tài nặng trịch .
Thấy nước ngày càng dâng cao, tiếng Kỷ Vân Thư ngày càng yếu ớt, Lạc Dương bỗng lấy hết sức bình sinh gầm lên một tiếng, dùng tay đẩy mạnh, lật tung cỗ quan tài.
"Rầm!"
Quan tài lật ngửa, đập xuống mặt nước b.ắ.n tung tóe!
Kỷ Vân Thư bên trong, nước ngập qua tai, suýt chút nữa tràn mũi. hai tay nàng vẫn cố sức nâng t.h.i t.h.ể Tĩnh An Vương đè lên.
Cảnh tượng dọa Tiểu Bát sợ c.h.ế.t khiếp, rùng một cái ngã xuống nước, mắt mở to kinh hoàng, chỉ tay cái xác: "Đây... c.h.ế.t!"
Kỷ Vân Thư thở hổn hển, nhưng câu đầu tiên nàng khi cứu là: "Bảo vệ t.h.i t.h.ể , bảo vệ..."