Lạc Dương thấy xác khô cũng kinh ngạc đến trợn tròn mắt! Đâu ngờ quan tài là cảnh tượng . Hắn và Tiểu Bát đều ngẩn !
Kỷ Vân Thư sắp cạn kiệt sức lực, nàng : "Nhanh, giữ lấy thi thể."
Tiếng kéo Lạc Dương về thực tại, gắt: "Giữ t.h.i t.h.ể cái gì, cứu cô quan trọng hơn."
Nói định kéo cái xác , nhưng Kỷ Vân Thư buông tay, kiên quyết: "Đừng để t.h.i t.h.ể dính nước."
"Một cái xác c.h.ế.t, cô quan tâm gì?"
"Giữ lấy!", Kỷ Vân Thư gằn giọng.
Hết cách, Lạc Dương đành kéo cái xác khô lên. May mà nó nhẹ, vác luôn lên vai. động tác thô bạo chẳng khác gì vác bao tải. Nghĩ đến việc vai là một cái xác c.h.ế.t, nổi da gà, buồn nôn c.h.ế.t.
Lúc Kỷ Vân Thư mới vội dậy, suýt chút nữa thì c.h.ế.t đuối! Nàng ôm n.g.ự.c thở dốc. Nếu chậm chút nữa thôi là c.h.ế.t ngạt .
"Cô chứ?", Lạc Dương hỏi.
Nàng lắc đầu, quanh. Thân thuyền nghiêng ngả, vách thuyền nứt toác nhiều chỗ, nước sông theo khe hở ồ ạt tràn , chẳng mấy chốc sẽ ngập kín khoang đáy.
"Nhìn cái gì? Mau thôi, c.h.ế.t ở đây ?", Lạc Dương kéo nàng dậy.
Tiểu Bát cũng run rẩy bò dậy, nhưng vì sợ cái xác nên chạy tót lên .
Ba men theo hành lang ngoài! Lạc Dương vác xác vai, chân thương nên khập khiễng vất vả. Hắn thật hiểu nổi tại Kỷ Vân Thư coi trọng cái xác c.h.ế.t thế! Lại còn là cái xác khô quắt queo!
Hắn càu nhàu: "Ta vứt cái xác ? Chúng đang chạy trốn chứ cứu xác c.h.ế.t , hôi c.h.ế.t !"
Vừa nhăn mũi. Mùi còn thối hơn chân Tiểu Bát. may là mùi thối rữa. Chỉ là cái mùi... khó tả.
Kỷ Vân Thư yếu ớt theo , : "Không vứt, nếu ngươi đổi đời thì ông là quý nhân của ngươi đấy!"
"Cái gì? Xác c.h.ế.t là quý nhân của á? Kỷ cô nương, cô quan tài đè hỏng não hả?"
Nực ! Đây chắc là chuyện nực nhất Lạc Dương từng .
Kỷ Vân Thư cảnh cáo: "Ngươi mà vứt thì cái mạng nhỏ của ngươi cũng tong đấy!"
"Nói nhảm gì thế? Chỉ là cái xác c.h.ế.t thôi mà.", Lạc Dương khẩy.
Hắn hiểu ý Kỷ Vân Thư. rốt cuộc vẫn vứt cái xác , tiếp tục vác nó về phía . Hắn , nhưng Kỷ Vân Thư rõ, cái xác khô là Tĩnh An Vương, vốn chôn cất ở quận Lăng Đường, nay đột nhiên đưa về Yến Kinh, chắc chắn là ý chỉ của hoàng thượng. Đã thì quan trọng bao!
Nếu Lạc Dương vứt xác đây, khi trách tội, nhà họ Ôn nhất định sẽ g.i.ế.c . nếu cứu cái xác, nhận chút gì đó từ họ. Bạc? Trân châu? Báu vật? Hay là... một bước lên mây! Tóm , tuyệt đối vứt!
...
Lúc , tình hình bên kiểm soát! Đám áo đen võ công cao cường và đông đảo tiêu diệt.
Ôn Triệt vì mang bệnh trong , sức lực hạn, chỉ cần dùng sức quá mạnh là tim đau thắt. Di Duy An vốn là võ tướng, của cũng từng sinh tử, dù trấn thủ quận Lăng Đường bao năm nhưng võ nghệ và khí thế vẫn giảm sút, nên cuối cùng đám áo đen cũng tiêu diệt sạch.
Con thuyền đối diện trong lúc hỗn loạn cũng mất kiểm soát, đ.â.m liên tiếp mấy cái thuyền của họ. Hiện giờ, con thuyền lớn đang nghiêng dần và chìm xuống!
Trên sàn thuyền, xác c.h.ế.t la liệt, m.á.u chảy thành sông. Ôn Triệt chống tay xuống đất, n.g.ự.c đau nhói khó chịu.
Di Duy An chạy tới hỏi: "Ôn tướng quân, ngài ?"
Hắn màng đến bản , lo lắng hỏi: "Mau xem A Ngọc thế nào?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1422-quy-nhan.html.]
Vừa dứt lời... Sổ Thiên cõng Ôn Ngọc đang hôn mê từ khoang lên.
Thấy , Ôn Triệt cố gượng dậy chạy tới, thấy vết thương tay Ôn Ngọc thì hoảng hồn.
"A Ngọc? A Ngọc?"
Sổ Thiên nhận tội: "Là thuộc hạ vô năng, bảo vệ nhị công tử, may mà công t.ử , chỉ ngất thôi."
"Nhanh, lấy đồ cầm m.á.u cho ."
Mấy đàn ông vội cởi áo khoác quấn chặt lấy cánh tay Ôn Ngọc.
"Trên thuyền t.h.u.ố.c trị thương.", Có .
Không thuốc, chẳng lẽ để Ôn Ngọc c.h.ế.t vì mất máu? Mặt Ôn Triệt trắng bệch! Chỉ liều mạng ấn chặt vết thương.
Di Duy An thấy Ôn Ngọc và Sổ Thiên ướt sũng, bèn hỏi: "Sao quần áo các ngươi ướt hết thế ?"
Sổ Thiên đáp: "Khoang đáy nước tràn , thuyền đang chìm."
Nghe ... "Nguy !", Ôn Triệt và Di Duy An đồng thanh kêu lên.
Sắc mặt hai biến đổi kinh hoàng!
"Thi thể Tĩnh An Vương ở bên , mau!"
Di Duy An lập tức dẫn lao xuống. Nếu t.h.i t.h.ể Tĩnh An Vương mệnh hệ gì, giấc mộng ở Yến Kinh của sẽ tan thành mây khói theo dòng nước. Huynh nhà họ Ôn cũng chắc chắn hỏi tội, e rằng lúc đó sẽ ít kẻ dâng sớ hạch tội. Hậu quả thật dám tưởng tượng!
Di Duy An lao xuống khoang đáy thì thấy nước ngập đến đầu gối. Khoảnh khắc đó, thực sự sợ hãi! E là t.h.i t.h.ể Tĩnh An Vương ngâm trong nước . Bàn tính như ý của xem hỏng bét!
ngờ, bất thình lình thấy ba bóng từ bên trong.
Tiểu Bát đầu! Theo là Lạc Dương và Kỷ Vân Thư. Và t.h.i t.h.ể Tĩnh An Vương đang gọn vai Lạc Dương.
Nhìn thấy cảnh , Di Duy An lao tới ngay lập tức. Hy vọng bùng lên!
Lạc Dương kịp phản ứng thì cái xác khô vai Di Duy An và của đón lấy. Thấy xác khô dính nước, vẫn bình an vô sự, tảng đá trong lòng Di Duy An mới rơi xuống!
Lạc Dương xoa xoa bả vai đau nhức, : "Cái xác chắc là của ngài hả? Ngài cũng điều đấy, đến đón tay thì cái xác đè c.h.ế.t mất."
Di Duy An sai khiêng xác lên , Lạc Dương từ đầu đến chân: "Là cứu ?"
"Chứ còn ai!"
"Đa tạ."
Di Duy An thật lòng cảm kích, tự nhiên cũng với ánh mắt khác, vội vã lên.
Lạc Dương ngẩn .
Tiểu Bát : "Ca, họ vẻ căng thẳng với cái xác c.h.ế.t !"
Không căng thẳng, mà là vô cùng căng thẳng.
Kỷ Vân Thư bình thản qua mặt hai , : "Mau lên thôi."
Lạc Dương đuổi theo vài bước, hỏi: "Cô cái xác đó là quý nhân của , rốt cuộc là ý gì? Ta chẳng hiểu gì cả? Cô rõ xem nào!"