Hiện giờ con thuyền lớn hỏng, chỉ thể đợi sửa xong mới !
Kỷ Vân Thư vì cảm lạnh, đến khách điếm nghỉ ngơi ngay.
Di Duy An sai chuẩn một cỗ quan tài mới, an trí Tĩnh An Vương cẩn thận.
Ôn Triệt mời đại phu đến khám cho Ôn Ngọc. Đại phu xem xong hỏi: "Không công t.ử mời đại phu nào ?"
Ôn Triệt : "Chưa mời đại phu, nhưng nhờ châm cứu."
"Vị đại phu đó y thuật cao minh thật! Bội phục."
"Hả?"
"May mà châm cứu kịp thời, bệnh nhân còn gì đáng ngại nữa, chỉ cần kê thêm vài thang thuốc, sắc cho uống là , tĩnh dưỡng sẽ khỏi."
"Đa tạ đại phu."
Đại phu kê đơn xong , Ôn Triệt cũng lập tức sai Sổ Thiên bốc t.h.u.ố.c sắc ngay. Sau đó, tìm Lạc Dương.
Lạc Dương và Tiểu Bát đang ăn uống linh đình trong phòng. Dù cũng trả tiền, ngu gì tranh thủ.
"Cốc cốc cốc..."
Tiểu Bát nhét thịt đầy mồm, hỏi lúng búng: "Ai đấy?"
"Ta!"
"Ta là ai?"
"..."
Lạc Dương nhận giọng , đá Tiểu Bát một cái: "Mau mở cửa."
Tiểu Bát nuốt miếng thịt, chạy mở cửa. Cửa mở, Ôn Triệt thấy họ ăn uống ê hề cũng ngạc nhiên. Chỉ Tiểu Bát thấy thì sợ, lùi mấy bước.
Lạc Dương nheo mắt Ôn Triệt từ đầu đến chân, mục đích đến đây, bèn thầm, đá cái ghế trống bên cạnh: "Ngồi ."
Nếu là đây, Ôn Triệt những đến tìm họ, càng bao giờ xuống. khác, Lạc Dương giúp việc lớn, kẻ vô tình, tự nhiên thế nào là ân tất báo.
Hắn xuống. Tiểu Bát cũng xuống theo, đó đẩy đĩa thịt mặt về phía Ôn Triệt, hỏi: "Ngươi... ăn ?"
Ôn Triệt lạnh lùng liếc , gì.
"Không ăn? Không ăn thì thôi!", Tiểu Bát tự ăn.
Lạc Dương bảo: "Tiểu Bát, ngoài ."
"Tại ?"
"Bảo thì cứ !"
Tiểu Bát ngơ ngác, gãi đầu, cầm cái đùi gà ngoài, đóng cửa . Trong phòng chỉ còn hai !
Lạc Dương , rót cho Ôn Triệt một chén rượu, nhướng mày : "Uống chén rượu ."
Hắn cầm chén rượu lên, uống cạn! Rất sảng khoái!
Lạc Dương : "Thật ngờ ngươi là đại ca của Ôn Ngọc! Tính cách hai một trời một vực, thì nhiều, còn độc ác, nhưng là độc ác mặt, còn ngươi, ít , nhưng âm thầm giở trò."
"...", Ôn Triệt im lặng.
Sau đó, Lạc Dương dậy, một tay cầm bình rượu, một tay cầm chén, rót uống, vòng lưng Ôn Triệt, : "Ta cứ thắc mắc ngươi dễ dàng cho lên thuyền thế, hóa là âm mưu, dồn chỗ c.h.ế.t! Hại suýt nữa thì toi mạng."
Ôn Triệt khẽ nhíu mày: "Sao ngươi ?"
"Còn giả vờ! Trong khoang thuyền của và Tiểu Bát đột nhiên xuất hiện hai con rắn, c.ắ.n mỗi một cái, rắn đó độc, suýt chút nữa là bọn đời nhà ma . Ta hỏi thuyền, họ ai nuôi rắn cả, ngoài các ngươi , chẳng nghĩ ai khác? Người họ Ôn các ngươi ai cũng độc ác thế ? Dám hại ! Có thể báo quan bắt hết các ngươi ?"
Ha ha! E là quan phủ thấy Ôn Triệt sẽ sợ đến mức quỳ rạp xuống đất mất.
Ôn Triệt cũng vòng vo với nữa. Nói thẳng: " , rắn đó đúng là do sai thả."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1425-chung-ta-se-co-tieu-khong-het-tien.html.]
"Rầm!"
Ánh mắt Lạc Dương hung dữ, đập mạnh bình rượu xuống bàn, nắp bình rơi xuống đất vỡ đôi.
"Quả nhiên là ngươi! Ta chẳng qua chỉ bắt cóc Ôn Ngọc thôi, lấy mạng , hơn nữa nếu , khỏi sa mạc Nam Tắc ? Có gặp ngươi ? Các ngươi lẽ cảm ơn mới đúng, đằng g.i.ế.c ! Thật quá độc ác, tâm địa các ngươi còn độc hơn cả hai con rắn độc ."
Lửa giận bùng lên trong lồng ngực!
Ôn Triệt bình tĩnh, : "Đó là ngoài ý , chỉ dạy cho ngươi một bài học, để ngươi nhớ đời, dám tùy tiện bắt nữa, ai ngờ hai con rắn đó độc, điểm đúng là sơ suất, xin ngươi."
"Thế là xong?"
"Đương nhiên, cũng lời cảm ơn với ngươi."
Lạc Dương hừ một tiếng, phịch xuống, gác chân lên ghế.
Ôn Triệt tiếp tục: "Lần nếu nhờ ngươi tay cứu giúp, A Ngọc cũng bình an vô sự, đó ngươi bảo vệ cái xác , đại ân coi như cứu cả nhà họ Ôn chúng ."
Lạc Dương đảo mắt, xem Kỷ Vân Thư sai! Cái xác khô đó đúng là quý nhân! May mà lúc đó vứt !
Hắn : "Đã cứu cả nhà họ Ôn các ngươi, các ngươi định tạ ơn thế nào?"
"Ngươi gì?"
Theo lý thì Lạc Dương nên đòi tiền, nhưng đột ngột đổi ý, hỏi: "Ngươi thể cho cái gì?"
Hửm? Cho? Với địa vị của Ôn gia ở Yến Kinh hiện nay, thứ thể cho Lạc Dương nhiều lắm.
Ôn Triệt cũng đoán suy nghĩ của , bèn : "Nếu ngươi bạc thì , ngươi hỏi chắc chắn là thứ khác, , rốt cuộc ngươi gì?"
"Phi hoàng đằng đạt, bình bộ thanh vân, ?"*
*Thăng quan tiến chức nhanh chóng.
"Ngươi thực sự cần tiền tài?"
"Tiền thể tiêu hết, nhưng danh lợi thì dùng mãi hết."
Ôn Triệt : "Vậy ngươi thể cho ngươi phi hoàng đằng đạt, bình bộ thanh vân?"
"Ta đoán! Ta thấy các ngươi giống những gia đình giàu bình thường, bên cạnh cao thủ, là nhân vật lớn nào đó. Đã là nhân vật lớn thì thứ , ngươi chắc chắn thể cho .", Lạc Dương nhướng mày.
"Lạc Dương, ngươi là kẻ tham lam nhất từng gặp, nhưng cũng là kẻ chân thật nhất."
"Thế nào?"
"Đã tạ ơn thì tạ cho xứng đáng, những thứ ngươi , thể cho ngươi."
"Thật... thật ?"
Không dám tin! Lạc Dương cũng chỉ thử xem , ngờ Ôn Triệt đồng ý thật.
Ôn Triệt dậy: "Đợi thuyền sửa xong, chúng đến Lương Châu, ngươi cùng về Yến Kinh."
... Lạc Dương lo lắng: "Lời ngươi tin ? Nhỡ đường... ngươi g.i.ế.c bọn thì ?"
Hừ!
"Nếu thực sự g.i.ế.c ngươi, ngươi nghĩ ngươi thể sống sót xuống thuyền, đây điều kiện với ?"
Lạc Dương nghĩ kỹ cũng đúng, chẳng gì để lợi dụng, cần thiết lừa đến Yến Kinh.
"Được! Ta đợi ngươi thực hiện lời hứa."
Ôn Triệt dậy, nhưng khi cảnh cáo: " đường , ngươi nhất cũng nên an phận một chút, nếu , thể thu lời bất cứ lúc nào."
Nói xong bèn bỏ .
Tiểu Bát từ bên ngoài chạy , tò mò hỏi: "Ca, đòi bạc ?"
Lạc Dương khoác vai nó, nhếch môi : "Tiểu Bát, đợi đến Yến Kinh, chúng sẽ tiêu hết tiền!"