NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1428: Tô Tử Lạc

Cập nhật lúc: 2026-01-23 02:04:24
Lượt xem: 53

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thực Kỷ Vân Thư cảm thấy lời Lạc Dương lý.

Trước đó, nàng dây dưa gì với nhà họ Ôn, tránh để lộ quan hệ với Ly Xuyên, rước thêm rắc rối. lời của Lạc Dương lúc như thức tỉnh nàng.

Nếu Ly Xuyên ý định g.i.ế.c Ôn Ngọc, đương nhiên sẽ tìm cơ hội khác, hôm nay là một ví dụ, đến lúc đó nàng gặp Ly Xuyên.

Còn nếu nàng một đến Yến Kinh, e rằng tìm Ly Xuyên chẳng khác nào mò kim đáy bể, sẽ mất bao lâu. Một tháng? Một năm? Thậm chí ba năm nữa? Hoặc là... lâu lâu.

Lạc Dương thấy lời vẻ tác dụng, bèn rèn sắt khi còn nóng, tiếp tục: "Cô đừng do dự nữa, cùng bọn họ, đường chúng cũng thể chiếu cố lẫn , đợi cô tìm đó rời cũng muộn. Hơn nữa cô cứu Ôn Ngọc mấy , họ coi cô là ân nhân, cô đừng bụng việc thiện nữa, cái gì lợi dụng thì lợi dụng, đừng ngốc nghếch lúc nào cũng một một ngựa."

Khổ sở khuyên can.

Kỷ Vân Thư vô lực nắm chặt tấm chăn đắp , vò nát. Nàng im lặng , đưa quyết định.

Lạc Dương định thêm gì đó, nhưng thấy sắc mặt nàng , đang ốm, đành nuốt lời trong. Chỉ : "Tóm cô tự suy nghĩ cho kỹ, bây giờ con thuyền chắc đợi mai mới sửa xong, tên họ Ôn thương nặng, nhất thời , vả đến Lương Châu cũng còn mất hai ngày, cô cứ từ từ suy nghĩ, đợi đến Lương Châu quyết định cũng muộn, nhưng mà... nếu là cô, sẽ nghĩ lâu thế ."

Kỷ Vân Thư thở dài, trong miệng vẫn còn vương vị t.h.u.ố.c đắng ngắt, đôi mày thanh tú nhíu chặt, để Lạc Dương thấu tâm tư , bèn , : "Chuyện của cần ngươi lo. Ngươi lo cho bản , đừng để đến Yến Kinh hối hận."

Hối hận?

"Việc quyết, bao giờ hối hận!", Lạc Dương nhướn mày, kiên định : “Cô càng Yến Kinh là hang hùm, càng xông xem thử, xem cái hang hùm đó sâu đến mức nào? Chẳng lẽ nuốt chửng chắc."

là ngây thơ! Lạc Dương sống ở biên thành Hồ Ấp, sự nguy hiểm của chốn long đàm hổ huyệt ? Sơ sẩy một chút là vạn kiếp bất phục.

lúc quyết tâm, ai khuyên cũng vô ích. Kỷ Vân Thư hết lời, cũng lười nhắc nhở thêm. Nàng ho vài tiếng, thấy mệt mỏi, bèn xuống ngủ, nữa.

Lạc Dương cũng phiền nàng, thấy trời tối, bèn ngoài canh chừng.

...

Sổ Thiên từ y quán trở về khách điếm, bẩm báo tình hình cho Ôn Triệt.

"Nghiêm trọng ?"

"Đại phu .", Sổ Thiên đáp: “Xem Kỷ cô nương đây từng thương ít, hàn khí trong nặng, trị tận gốc e là khó."

"Hiện giờ cô thế nào?"

"Đã tỉnh , chỉ là cơ thể còn yếu, hôm nay chắc sẽ nghỉ ngơi ở y quán."

Ôn Triệt vài bước, mày nhíu chặt.

Sổ Thiên dường như đoán suy nghĩ của , dè dặt hỏi: "Công tử, lẽ ngài định...?"

Ôn Triệt trầm giọng: "Dù cũng từng cứu A Ngọc, nếu , A Ngọc cũng thoát khỏi nguy hiểm. Tuy Kỷ cô nương lai lịch đơn giản, bối cảnh rõ ràng, nhưng chung quy kẻ đại ác. Trước đây nghi ngờ cô quan hệ với đám áo đen g.i.ế.c A Ngọc nên mới đề phòng, nhưng chúng gặp nạn, cô tay tương trợ, cũng xóa tan nghi ngờ của , nên đối với cô , cũng còn đề phòng nữa!"

"Vậy công t.ử sợ cô phận của chúng ?"

"Thôi, nếu cô thực sự đến Yến Kinh, chỉ cần ngóng chút là ngay.", Ôn Triệt .

"Vậy công t.ử thực sự định đưa Kỷ cô nương cùng đến Yến Kinh?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1428-to-tu-lac.html.]

"Hiện giờ hàn khí trong khá nặng, đại phu bình thường thể trị tận gốc, chỉ cách đưa cô tìm thúc phụ, nhờ thúc phụ tay giúp đỡ, may mới giải hàn khí trong , chỉ là...", Ôn Triệt lo lắng: “Trước đây A Ngọc mở lời mời cô cùng nhưng từ chối, bỏ qua sự đề phòng mời cô cùng nữa, chắc cô đồng ý."

Sổ Thiên nghĩ ngợi : "Công t.ử cho Kỷ cô nương, cũng là vì bệnh tình của cô , tin rằng cô sẽ từ chối ."

"Hy vọng là , nhưng đợi sức khỏe cô khá hơn chút , dù cũng đến Lương Châu."

"Vâng!"

Ôn Triệt thở dài.

Lúc , Ôn Ngọc giường tỉnh. Vì đau nhức khắp nên khẽ rên lên một tiếng, đầu, tay, ngực... đều đau dữ dội. Vừa mở mắt thấy Ôn Triệt bên giường.

"Ca?"

Hắn còn tưởng đang mơ.

Nét lo âu mặt Ôn Triệt tan một nửa, tảng đá trong lòng cũng nhẹ bớt, khóe miệng nở nụ an ủi: "A Ngọc, cuối cùng cũng tỉnh ."

"Đệ... đang ở đây?"

"Đây là trấn Kiều Thạch."

"Trấn Kiều Thạch?", Ôn Ngọc khó hiểu, nhíu mày hỏi: “Sao ở đây? Đệ nhớ... thuyền, đúng , đám áo đen ..."

Hắn đầy vẻ lo lắng.

Ôn Triệt vỗ nhẹ tay , trấn an: "Đệ đừng lo, đám áo đen đó c.h.ế.t cả , thuyền của chúng đ.â.m hỏng nên đành tạm thời nghỉ chân ở trấn Kiều Thạch, đợi ngày mai thuyền sửa xong tiếp."

Nghe , Ôn Ngọc mới yên tâm. Hắn nghiêng đầu cánh tay băng bó kỹ càng, băng gạc còn thấm máu, nghĩ suýt chút nữa bước một chân quỷ môn quan, may mà mạng lớn, dăm bảy lượt gặp nạn thoát c.h.ế.t, sống sót trở về.

Đến nước , cũng thể nhịn nữa.

"Rốt cuộc là ai? Hết đến khác dồn chỗ c.h.ế.t?", Dù vô lực nhưng vẫn nghiến răng ken két.

Ôn Triệt : "Ta thấy mục tiêu của chúng ."

"Không ?"

"Là t.h.i t.h.ể Tĩnh An Vương!"

Ôn Ngọc ngẩn , hiểu : "Ý là, đám đó dùng t.h.i t.h.ể Tĩnh An Vương để gây chuyện với Ôn gia chúng ?"

nhà họ Ôn, nhắc một cái là hiểu ngay. Hắn định chống dậy nhưng Ôn Triệt ấn xuống: "Hiện giờ sức khỏe yếu, cử động lung tung, việc tự sắp xếp."

"Ca, đến lúc còn nhịn?"

"Phàm chuyện gì chứng cứ thì bừa!", So với Ôn Ngọc, Ôn Triệt rõ ràng bình tĩnh hơn nhiều, luôn đặt đại cục lên hàng đầu.

Ôn Ngọc vì kích động mà sắc mặt càng thêm tái nhợt, trong lòng nghẹn một cục tức, mười ngón tay vô lực đan , : "Ca, bây giờ chuyện rành rành đấy, đều do Tô gia , là Tô T.ử Lạc một tay thao túng! Hắn Ôn gia chúng hoàng thượng tru di cửu tộc mới cam lòng!"

Tô T.ử Lạc!

 

Loading...