NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1430: Mặt nạ khỉ
Cập nhật lúc: 2026-01-23 02:04:26
Lượt xem: 61
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lạc Dương tốn một khoản tiền lớn mới mua chỗ tổ yến , còn dậy sớm tranh cướp, xót của lắm chứ.
Kỷ Vân Thư ngờ những thứ là mua cho , trong lòng dâng lên một nỗi cảm động. cảm xúc nhanh chóng nàng đè nén xuống.
Nàng : "Ta thích ăn mấy thứ , ngươi mang trả !"
Nghe , Lạc Dương xù lông, phắt dậy, bực bội đôi mắt lạnh lùng của Kỷ Vân Thư: "Cái cô đáng ghét thế hả? Tiểu gia trời sáng tranh cướp, cô phán một câu thích ăn là bắt trả . Cô trả hàng là mất mặt lắm ? Lạc Dương chuyện đó! Hơn nữa thứ cho sức khỏe cô, chẳng lẽ cô đến Yến Kinh với cái bộ dạng ốm yếu mãi ? Hay là c.h.ế.t dọc đường?"
"..."
Lạc Dương chỉ lão đại phu : "Đại phu bảo , thứ bổ dưỡng, tin cô hỏi mà xem."
Lão đại phu ngờ lửa cháy lan sang . Ông bèn tiếp lời Lạc Dương: " , tổ yến là đồ , ăn bổ dưỡng, cô nương hàn khí trong quá nặng, nếu ăn nhiều tổ yến quả thực ích. Vị tiểu công t.ử cũng thương , vì cô mà sáng sớm mua, tâm ý ai cũng , cô nương đừng từ chối nữa."
Lạc Dương: "Thấy , vẫn là lão đại phu hiểu chuyện!"
Kỷ Vân Thư: "..."
Nàng mới một câu, Lạc Dương tuôn một tràng.
Lạc Dương bước nhanh đến bên giường, vẻ cường thế: "Ta cho cô , dù cô , tóm chỗ cô ăn, nếu ăn, đ.á.n.h ngất cô đổ họng đấy."
Việc thật. Để tai yên tĩnh, Kỷ Vân Thư đành thỏa hiệp.
Lạc Dương cứ như vớ món hời lớn, khuôn mặt tuấn tú nở nụ rạng rỡ của thiếu niên, như gió xuân ấm áp, vướng chút bụi trần.
Nhiều , Kỷ Vân Thư ghen tị với ! Một dám yêu dám hận, thậm chí vô tâm vô phế, sống tiêu d.a.o tự tại như .
hiện thực vẫn là hiện thực! Nàng thể giống , điều nàng đối mặt vẫn là chờ đợi và tìm kiếm.
Đợi Cảnh Dung! Tìm Cảnh Dung!
Trên con đường , nàng tràn đầy hy vọng, ấp ủ mong chờ, nhưng rốt cuộc còn bao xa? Đi bao lâu? Nàng ...
Lát , nàng nghỉ ngơi thêm một lúc trong y quán, trong lúc đó cứ thất thần mãi!
Lạc Dương thấy , đưa tay huơ huơ mặt nàng: "Nghĩ gì thế?"
Nàng hồn, lắc lắc đầu: "Không gì."
"Lại tưởng cô đang suy nghĩ linh tinh!"
"Ta thể suy nghĩ linh tinh cái gì?"
"Mồm mép cứng thật.", Lạc Dương rõ ràng thấu nàng.
Kỷ Vân Thư im lặng, sắc mặt trầm xuống. Lạc Dương cũng tiện thêm, trong lòng tự hiểu là .
Hắn hắng giọng: "Vừa đại phu bảo , tình trạng sức khỏe của cô còn gì đáng ngại, thể ! Đã thì về khách điếm thôi, bên đó tình hình thế nào, thuyền sửa xong ? Nếu xong về ngay, kẻo đám họ Ôn bỏ chúng thì toi, còn trông chờ Yến Kinh nhờ họ mà một bước lên mây đấy!"
Cứ nhớ mãi chuyện !
Kỷ Vân Thư tuy từng nghĩ sẽ cùng nhóm Ôn Triệt, nhưng hôm qua Lạc Dương đúng, cùng họ gặp Ly Xuyên, nghĩ đến đây nàng bèn đồng ý.
Chống xuống giường! cơ thể vẫn còn yếu, chân chạm đất dùng sức một cái là mềm nhũn ngã xuống, may mà Lạc Dương nhanh tay đỡ lấy, ôm lòng.
Khoảnh khắc đó, Kỷ Vân Thư theo bản năng đưa tay đẩy , nhưng đẩy yếu ớt ngã xuống, kết quả Lạc Dương ôm chặt cứng, còn mắng nhẹ: "Cô động đậy cái gì? Muốn ngã c.h.ế.t ?"
Nàng chống tay giữa hai , ánh mắt nghiêm nghị: "Buông !"
"Thật !", Lạc Dương hỏi.
"Ta nữa, buông ."
"Được thôi, buông thì buông!"
Sau đó... Lạc Dương buông tay, Kỷ Vân Thư ngã bịch xuống đất. Xương cốt va chạm xuống sàn kêu cái rắc. Nàng đau đến nhíu mày.
Lạc Dương thấy , mặt thoáng vẻ lo lắng, đành lòng, định đỡ nàng dậy nhưng tay đưa rụt về, khóe miệng nhếch lên nụ xa, xổm xuống mặt nàng.
"Thế nào, đau ?", Hắn nhướng mày.
Kỷ Vân Thư , giận nên lời, dù cũng là nàng bảo buông tay.
"Cái cô đúng là bướng bỉnh, cũng cái tính bướng bỉnh ở ?"
"Không cần ngươi lo!"
"Cô tưởng lo ? Tiểu gia bụng, nỡ bệnh tật sắp c.h.ế.t mặt , nếu cô c.h.ế.t mặt , chẳng đêm nào cũng gặp ác mộng ? Cái giá đắt quá!"
Kỷ Vân Thư lườm một cái, chống tay thành giường dậy.
Lạc Dương thấy nàng như , trong lòng tức điên lên, tệ đến thế ? Nàng thà ngã đau cũng chịu để giúp, nghĩ đến đây m.á.u nóng dồn lên não. Hắn túm lấy cánh tay mảnh khảnh của Kỷ Vân Thư, kéo nàng lên lưng .
"Ngươi...", Kỷ Vân Thư trợn tròn mắt, định giãy giụa!
Lạc Dương quát lớn đầy giận dữ: "Cô chịu thua một chút thì mất mặt lắm ?"
Hả?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1430-mat-na-khi.html.]
"Cô một lòng vạch rõ ranh giới với khác, nhưng cô rốt cuộc vẫn là phụ nữ, bên cạnh chăm sóc thì chỉ nước chờ c.h.ế.t thôi."
Kỷ Vân Thư sa sầm mặt: "Ta một khắp nơi ba năm nay, chẳng vẫn sống ."
"Cô...", Lạc Dương cứng họng, nhưng với bản tính vô thường ngày, : “Ta mặc kệ cô một một ! Tóm bây giờ cô im lặng cho , nếu còn loạn, sẽ vứt cô ở đây thật đấy, để cô tự sinh tự diệt, xem cô còn tìm kiểu gì!"
Hả? Nàng xảy chuyện thì tìm Ly Xuyên? Chỉ sống mới tìm Ly Xuyên! Nghĩ đến đây, nàng bèn im lặng, giãy giụa nữa.
Lạc Dương thấy nàng yên lưng , cơn giận trong lòng mới dần tan biến, đầu hỏi: "Không đẩy nữa ?"
Kỷ Vân Thư cụp mắt, gì.
"Cô ngoan một chút, cũng đỡ chịu tội, cũng đỡ mệt, !"
"Chẳng bảo về khách điếm ? Còn !", Kỷ Vân Thư giọng lạnh lùng.
Lạc Dương thầm, hô một tiếng: "Đi thôi!" Rồi cõng nàng khỏi y quán, trở về khách điếm.
Lúc mặt trời lên cao, trấn Kiều Thạch cũng náo nhiệt hẳn lên, qua kẻ tấp nập, ít tiểu thương rao hàng hai bên đường. Trên đường cõng nàng về khách điếm, Lạc Dương nhịn ngó nghiêng, các sạp hàng hai bên đường, thấy nhiều món đồ lạ mắt mà thành Chu Tân .
Hắn phấn khích vô cùng. Kỷ Vân Thư lưng , đành "dạo phố" cùng .
Lạc Dương càng càng hăng, cuối cùng trúng một cái mặt nạ khỉ ở một sạp hàng. Con khỉ vẽ sống động như thật, màu sắc sặc sỡ. Vì cõng Kỷ Vân Thư rảnh tay lấy, bèn bảo chủ sạp: "Lấy xuống xem chút."
"Được ngay!", Chủ sạp lấy xuống, : “Công tử, mặt nạ khỉ đeo lên mặt sinh động lắm, mua một cái ."
"Được!"
"Cảm ơn công tử, gói ngay cho ngài."
Chủ sạp đang gói bằng giấy, đầu bảo Kỷ Vân Thư: "Cô thò tay áo lấy bạc đây."
"Cái gì?", Kỷ Vân Thư biến sắc.
"Ta đang cõng cô, cô lấy giúp thì lấy tay."
"Vậy ngươi thả xuống."
"Nhỡ cô ngã đất thì ? Ở đây đông thế , nếu cô sợ mất mặt thì thả cô xuống.", Lạc Dương giọng điệu đe dọa.
Kỷ Vân Thư trừng mắt , do dự một lát, dòng qua xung quanh, cuối cùng cực kỳ miễn cưỡng hỏi: "Tiền ở ?"
"Trước ngực!"
"...", Nàng thực sự nghiến răng ken két, ngay là lên nhầm thuyền giặc mà.
Hết cách đành thò tay n.g.ự.c áo lấy bạc, ngón tay tiện đưa sâu trong nên mò mẫm một lúc vẫn thấy bạc .
"Cô nhanh lên chút !", Lạc Dương thúc giục.
Chủ sạp gói xong mặt nạ đưa đến mặt .
Kỷ Vân Thư vẻ mặt hậm hực, đành thò sâu trong, chạm lồng n.g.ự.c nóng hổi của Lạc Dương, ngón tay nàng khựng một chút, cuối cùng cũng mò bạc, vội vàng lôi , lấy mấy đồng tiền đưa cho chủ sạp, cầm lấy cái mặt nạ.
Khóe miệng Lạc Dương nhếch lên nụ , để nàng thấy. Hắn cũng mãn nguyện cõng nàng về hướng khách điếm.
Kỷ Vân Thư lưng , tò mò hỏi: "Ngươi lớn thế còn mua mặt nạ gì?"
"Đó là cho Tiểu Bát!", Lạc Dương : “Tiểu Bát vẫn luôn thích khỉ, ở thành Chu Tân cũng thấy bán loại mặt nạ , nhưng lúc đó tiền, mua nổi."
"Ngươi đối xử với nó thật!"
"Đương nhiên , nó là duy nhất của , với nó thì ai với nó?", Lạc Dương .
Kỷ Vân Thư cũng thêm gì nữa.
Hai về đến khách điếm, Kỷ Vân Thư phòng xuống thì Tiểu Bát chạy : "Ca, Kỷ cô nương."
"Thế nào, thuyền sửa xong ?", Lạc Dương hỏi nó.
"Vẫn , chắc đến tối mới xong.", Tiểu Bát Kỷ Vân Thư sắc mặt khá hơn: “Kỷ cô nương, cô ? Đỡ hơn ? Hôm qua định thăm cô, nhưng nếu , nhỡ họ bỏ chúng thì nguy, nên ở khách điếm canh chừng bọn họ."
Giờ thì thông minh đấy!
Kỷ Vân Thư : "Ta ."
"Thế thì , cả đêm qua cũng lo lắm."
Kỷ Vân Thư mỉm .
Lạc Dương hiếm khi thấy nàng , dù chỉ là nụ thoáng qua nhưng khiến thấy như ánh nắng ấm áp chiếu rọi, dễ chịu vô cùng, khiến tim bất giác đập thình thịch.
Hắn vội hồn, lén lắc đầu, nhét cái mặt nạ mới mua tay Tiểu Bát: "Được , đừng phiền cô nghỉ ngơi nữa, xem ca mua gì cho !"
Tiểu Bát tò mò bọc giấy trong tay, mở xem, thấy là một cái mặt nạ.
"Ca, là mặt nạ khỉ!"