NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1431: Lý Thời Ngôn
Cập nhật lúc: 2026-01-23 02:04:27
Lượt xem: 65
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mặt nạ khỉ!
Tiểu Bát thấy chiếc mặt nạ khỉ thì hai mắt sáng rực lên, vô cùng phấn khích. Đó là món đồ mà ao ước bấy lâu nay, lập tức cầm lấy đeo ngay lên mặt!
Trông chẳng khác gì một đứa trẻ.
Lạc Dương đẩy khỏi phòng, đồng thời với Kỷ Vân Thư: "Cô nghỉ ngơi cho khỏe nhé."
Nói xong bèn bỏ !
Kỷ Vân Thư một trong phòng, gian trở nên yên tĩnh hơn hẳn.
Bên ngoài, Tiểu Bát cứ cầm chiếc mặt nạ đeo lên tháo xuống, vui sướng : "Ca, ca thật đấy, chiếc mặt nạ khỉ từ lâu , cuối cùng cũng mua ."
"Biết ngay là sẽ thích mà."
"Đương nhiên là thích !"
Ngay đó, Lạc Dương dập tắt sự hưng phấn của , nghiêm mặt : "Được , lát nữa chơi tiếp, bây giờ cần việc."
Tiểu Bát hỏi: "Ca ! Việc gì cũng ."
Lạc Dương tháo gói yến sào dắt bên hông đưa cho , dặn dò kỹ lưỡng: "Mau , bảo nhà bếp khách điếm chưng chỗ yến sào lên, nhất định canh chừng cẩn thận, đây là yến sào thượng hạng đấy, đừng để bọn họ tráo đổi, lấy loại kém chất lượng để lừa gạt!"
"Yến sào? Ca lấy ở thế?" Tiểu Bát ngạc nhiên.
"Mua đấy. Bây giờ sức khỏe Kỷ cô nương , ăn chút yến sào tẩm bổ, nếu lỡ ngày nào đó bệnh c.h.ế.t thì ? Chúng lo hậu sự cho cô !" Lời lẽ Lạc Dương tuy phần cay độc, nhưng trong lòng đầy lo lắng.
Tiểu Bát thấu tâm tư thực sự của , chỉ đơn thuần nghĩ rằng sợ Kỷ Vân Thư c.h.ế.t thì lo hậu sự phiền phức, nên mới mua yến sào cho nàng.
Tiểu Bát gật đầu lia lịa, vội vàng cầm gói yến sào chạy việc. Nhanh nhẹn vô cùng!
Lạc Dương cũng mệt mỏi cả đêm, ngáp dài mấy cái cũng tranh thủ nghỉ ngơi.
Lúc , Ôn Triệt Kỷ Vân Thư về khách điếm, bèn qua hỏi thăm. Sắc mặt Kỷ Vân Thư hơn nhiều, cũng dần chút sức lực.
"Kỷ cô nương, sức khỏe của cô thế nào ?" Ôn Triệt ân cần hỏi.
"Đa tạ Ôn công t.ử quan tâm, nghỉ ngơi ở y quán một đêm ."
"Ta Sổ Thiên , Kỷ cô nương hàn khí nhập thể nghiêm trọng, là bệnh cũ."
"Phải, đều là bệnh cũ trong cả ." Kỷ Vân Thư mấy bận tâm đến hàn khí trong cơ thể.
Vốn dĩ Ôn Triệt định đợi lên thuyền, đến Lương Châu mới mời Kỷ Vân Thư cùng Yên Kinh, nhưng lời đến miệng cũng tiện kéo dài thêm nữa, bèn thẳng: "Kỷ cô nương, hàn khí chuyện nhỏ, nếu chữa trị tận gốc, e rằng sẽ theo cô cả đời, ít nhiều cũng ảnh hưởng. Mà thúc phụ là một danh y nổi tiếng, nếu cô nương đồng ý, chi bằng cùng chúng Yên Kinh, đến nơi sẽ mời thúc phụ đến chẩn trị cho cô, tin rằng nhất định sẽ cách chữa khỏi chứng hàn ."
Chân thành tha thiết!
Kỷ Vân Thư đêm qua khi Lạc Dương phân tích, vốn cũng ý định , định cùng họ đến Yên Kinh, sẽ tìm Ly Xuyên. đó khi Ôn Ngọc nhiệt tình mời mọc, nàng lấy cớ việc ở Lương Châu để từ chối, đang lo mở lời thế nào, ngờ Ôn Triệt cho nàng cơ hội .
Đã cơ hội, thì cứ thế mà nắm lấy cũng chẳng !
Ôn Triệt xong, thấy nàng vẻ suy tư, bèn tiếp: "Ta cô nương đến Lương Châu còn việc , thể cùng chúng , nhưng thấy cô nương như , thể ngơ? Huống hồ, nếu nhờ cô tay tương trợ, A Ngọc lẽ gặp chuyện , cho nên xin cô nương hãy nhận lời, để báo đáp phần nào, cùng chúng Yên Kinh ."
Hắn vốn tưởng cô gái tính tình quật cường sẽ từ chối, nào ngờ...
Kỷ Vân Thư tiếp lời : "Đã như thì cũng ."
Ôn Triệt ngạc nhiên: "Còn tưởng cô nương vẫn sẽ từ chối."
"Hai vị Ôn công t.ử lòng, thịnh tình khó chối từ. Hiện giờ sức khỏe , lẽ phiền các vị giúp đỡ suốt dọc đường ."
"Cô nương yên tâm, đợi đến Yên Kinh, sẽ lập tức mời thúc phụ đến khám bệnh cho cô, nhất định sẽ chữa khỏi chứng hàn trong cô."
Kỷ Vân Thư mỉm gật đầu, lời cảm ơn.
Thực nàng rõ, hàn chứng trong cơ thể nàng thể chữa khỏi, ngay cả Mạc Nhược cũng bó tay thì đời chẳng còn ai thể .
Ôn Triệt phiền thêm, dặn nàng nghỉ ngơi cho khỏe ngoài.
Tuy rằng quyết định của Kỷ Vân Thư chút lợi dụng Ôn gia, nhưng đây cũng là cách duy nhất. Nàng hiện tại chỉ một lòng tìm thấy Ly Xuyên, những chuyện khác đều quan trọng nữa.
Tối hôm đó, thuyền lớn sửa xong, lên thuyền, hướng về phía Lương Châu.
...
Năm ngày , Yên Kinh, phủ Khang Định Hầu.
Gia nhân trong phủ tất bật chuẩn đón tiếp khách quý hôm nay, chạy ngược chạy xuôi ngơi nghỉ.
Nghe hôm nay là ngày trọng đại, thế t.ử trong phủ xem mắt, nhà gái là thiên kim của Lễ bộ Thượng thư. Môn đăng hộ đối!
Xe ngựa của Lễ bộ Thượng thư lúc đến cổng, Khang Định Hầu đích dẫn nhà cửa đón tiếp, đủ thấy ông coi trọng con dâu tương lai đến mức nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1431-ly-thoi-ngon.html.]
Từ xe ngựa lượt bước xuống ba . Lễ bộ Thượng thư Chu đại nhân, phu nhân Khương thị và cô con gái nhỏ Chu Dao.
Cô gái đó trạc tuổi mười tám, quả thực sinh xinh , dung mạo thanh tú, mày ngài mắt phượng, đôi mắt đen láy long lanh như hai viên ngọc trai, cử chỉ toát lên khí chất tiểu thư khuê các.
Khang Định Hầu tiến lên đón tiếp: "Chu đại nhân, cuối cùng cũng mong các vị đến ."
Được Hầu gia Khúc Khương đích cửa đón tiếp khiến Chu đại nhân nở mày nở mặt, nụ rạng rỡ môi, vội vàng chắp tay : "Hầu gia cần đích đón thế ."
"Cần chứ cần chứ, Chu đại nhân đầu đến tệ phủ, là khách quý mà."
Chu đại nhân , vội chuyển ánh mắt sang con gái , bảo: "Dao nhi, đây, mau thỉnh an Hầu gia."
Chu Dao yểu điệu bước lên, cúi đầu hành lễ: "Dao nhi bái kiến Hầu gia."
"Mau lên, mau lên." Khang Định Hầu hiền từ, con dâu tương lai với vẻ hài lòng, : "Lần gặp con, con còn là một đứa trẻ, giờ gặp , Dao nhi dáng thiếu nữ thế ."
"Đa tạ Hầu gia quá khen." Giọng Chu Dao nhẹ nhàng, mang theo nét e thẹn của con gái mới lớn.
Khang Định Hầu vuốt râu , vội vàng mời trong.
Mọi chuyện vui vẻ đến sân , Khang Định Hầu bỗng nhíu mày, sang hỏi gã sai vặt trong phủ: "Thế t.ử ?"
Gã sai vặt run rẩy, ấp úng : "Thế tử... ạ?"
"Đồ vô dụng, còn mau tìm nó về đây!" Hầu gia quát nhẹ.
"Vâng!" Gã sai vặt vội vã chạy .
Khang Định Hầu mời gia đình Lễ bộ Thượng thư chính sảnh, dâng ngon tiếp đãi, hy vọng thể kéo dài thời gian để đứa con trai cố gắng của mau chóng trở về.
Trong khi đó, thế t.ử Khang Định Hầu là Lý Thời Ngôn đang câu cá bên bờ sông. Hắn mặc y phục sang trọng, vẫn giữ dáng vẻ cà lơ phất phơ chịu yên, chỉ là giữa hai hàng lông mày thêm vài phần chững chạc.
Lúc mặt trời lên cao, nắng gắt chang chang, nhưng thấy thoải mái. Tiểu Lộ T.ử bên cạnh che ô cho . qua cả buổi sáng mà chẳng con cá nào c.ắ.n câu.
Mặt nước phẳng lặng, sóng yên biển lặng!
Lý Thời Ngôn cầm cần câu bất động, dựa lưng ghế, nheo mắt nghỉ ngơi, tận hưởng phong cảnh hữu tình .
Tiểu Lộ T.ử thì lòng nóng như lửa đốt, hai hàng lông mày nhíu chặt như hai con sâu róm, cuối cùng nhịn nữa, rụt rè lên tiếng: "Tiểu thế tử, chúng về thôi."
Lo lắng!
Lý Thời Ngôn khẽ động mí mắt: "Về? Về gì?"
"Hầu gia dặn , hôm nay là ngày Lễ bộ Thượng thư đến phủ, bảo ngài tuyệt đối đừng ngoài. Bây giờ chúng chạy đây câu cá, Hầu gia chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình, đến lúc đó tiểu thế t.ử chịu khổ ."
"Ta còn sợ, ngươi sợ cái gì?"
"Tiểu nhân cũng là cho ngài thôi! Ngài xem, Hầu gia cứ lo lắng chuyện hôn sự của ngài mãi, giờ tìm con gái Lễ bộ Thượng thư cho ngài, đó là môn đăng hộ đối đấy, đối với tiền đồ của thế t.ử cũng lợi lớn. Trong thành Yên Kinh bao nhiêu mong còn chẳng , thế mà thế t.ử cứ nhất quyết trốn tránh." Tiểu Lộ T.ử .
Lý Thời Ngôn chẳng mảy may để tâm, hừ một tiếng: "Môn đăng hộ đối cái gì, là cha lôi kéo Lễ bộ Thượng thư nên mới lấy hôn sự của bàn đạp thôi. Ta ngốc, quân cờ ."
"Thế t.ử là đúng , cho dù Hầu gia thực sự ý định đó, nhưng cho cùng cũng là vì ngài mà. Ngài nghĩ xem, ngài cũng đến tuổi , công t.ử nhà sớm vợ con đuề huề, ai như ngài chứ!" Tiểu Lộ T.ử đúng là kẻ sợ c.h.ế.t, ruột để ngoài da.
Lý Thời Ngôn mở mắt, trừng mắt một cái đầy vẻ hài lòng: "Cái miệng của ngươi, tin dùng lưỡi câu móc hả?"
Tiểu Lộ T.ử rụt cổ : "Tiểu nhân dám nữa!"
"Ngươi cho kỹ đây, cuộc đời do tự chủ! Ta cưới ai, đó là chuyện của , cho dù là cha cũng can thiệp. Sau ngươi còn dám đỡ cho khác, sẽ cho ngươi tay." Lý Thời Ngôn đe dọa.
Tiểu Lộ T.ử gật đầu, nuốt nước bọt, thấy tiểu thế t.ử nhà nguôi giận mới hỏi: "Thế t.ử chẳng lẽ... vẫn quên vị Kỷ cô nương ?"
Nhắc đến chuyện , sắc mặt Lý Thời Ngôn lập tức trầm xuống.
Năm năm!
Đã năm năm !
Kể từ khi rời khỏi kinh thành Đại Lâm, hình bóng Kỷ Vân Thư bao giờ phai nhạt trong lòng . Từng nụ , ánh mắt của nàng luôn khắc sâu trong tim , khiến chẳng còn hứng thú với bất kỳ cô gái nào khác. Mấy năm nay, cũng nhiều đến Đại Lâm, nhưng cha quản quá nghiêm, tài nào thoát .
Ánh mắt d.a.o động, cố nén những cảm xúc trong lòng xuống, quát Tiểu Lộ Tử: "Ai cho ngươi bậy bạ, còn nữa cắt lưỡi ngươi đấy!"
"Tiểu nhân nữa."
Lý Thời Ngôn ném cần câu , phủi tay, dậy chỉnh y phục nhăn nhúm, : "Thôi, câu nữa, cả buổi sáng chẳng con nào."
"Vậy là về phủ ?"
"Không về!" Lý Thời Ngôn thẳng.
Tiểu Lộ T.ử cầm ô vội vã đuổi theo, chạy hỏi: "Công tử, ngài về phủ thì ?"
"Đến Tô phủ!"