NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1432: Tô phủ

Cập nhật lúc: 2026-01-23 02:04:28
Lượt xem: 43

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Yên Kinh tháng sáu tháng bảy hè, thi thoảng vẫn còn vương chút gió xuân muộn, khiến cảm thấy vô cùng dễ chịu.

Lý Thời Ngôn cưỡi ngựa từ ngoại ô thành, định đến Tô phủ, nhưng thành đám gia nhân trong phủ tìm chặn ngay cổng thành.

"Tiểu thế tử, Hầu gia bảo ngài mau chóng trở về, đừng lỡ thời gian nữa." Một gã sai vặt chặn đầu ngựa, khổ sở khuyên can.

Lý Thời Ngôn lưng ngựa, xuống , roi ngựa trong tay vung lên, quát: "Tránh !"

"Cầu xin tiểu thế tử, ngài đừng khó bọn nô tài nữa. Hầu gia lệnh cho bọn nô tài tìm ngài, nếu ngài chịu về, chúng nô tài sẽ gặp họa mất. Ngài đừng loạn nữa, về phủ ! Nếu Hầu gia chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình, đến lúc đó tha cho ngài ."

"Câm miệng! Đừng lấy cha dọa , tránh !"

"Lễ bộ Thượng thư và phu nhân, tiểu thư đều đến phủ , ngài thể để họ chờ mãi , chuyện ..." Gã sai vặt mặt mày nhăn nhó.

Lý Thời Ngôn kẹp chặt bụng ngựa, quất mạnh roi, con ngựa đau điếng, hai chân chồm lên cao, đá văng gã sai vặt đang chắn đường.

Gã sai vặt đá ngã lăn đất, trông vô cùng t.h.ả.m hại.

Lý Thời Ngôn nhíu mày, : "Về với cha , hôn nhân đại sự của do tự chủ, ông sắp đặt thì tự mà sắp đặt cho !"

Nói xong bèn phóng ngựa chạy biến!

Mấy còn vội vàng đỡ gã sai vặt đất dậy.

Mọi đều lo lắng.

"Làm bây giờ? Tiểu thế t.ử mà về thì Hầu gia chắc chắn sẽ nổi giận, chúng đều vạ lây. Hơn nữa Lễ bộ Thượng thư đang ở trong phủ, thế t.ử xuất hiện thì mặt mũi Hầu gia để ?"

"Vậy... chúng ?"

"Mấy các ngươi mau đuổi theo , dù thế nào, dù trói cũng trói thế t.ử về cho bằng ." Kẻ ngựa đá ngã .

Mọi hoảng hốt, định đuổi theo thì thấy Tiểu Lộ T.ử cưỡi ngựa từ ngoại thành chạy tới, bèn chặn .

"Sao các ngươi ở đây?" Tiểu Lộ T.ử hỏi.

Một gã to con : "Ngươi hỏi chúng ở đây , đương nhiên là Hầu gia sai chúng tìm thế t.ử ! Ngươi mau đuổi thế t.ử về ."

Tiểu Lộ T.ử hỏi: "Tiểu thế t.ử thành ?"

"Vừa mới ."

"Thế các ngươi chặn ?"

Mấy gã sai vặt , vẻ mặt lúng túng : "Muốn chặn lắm chứ, nhưng mà chặn nổi!"

Tiểu Lộ T.ử bèn giả bộ chỉ tiếc rèn sắt thành thép, : "Các ngươi cũng vô dụng quá, đông thế chặn nổi một tiểu thế tử."

"Ngươi giỏi thì ngươi mà đuổi, còn mau bắt tiểu thế t.ử về, Hầu gia ở nhà đang sốt ruột c.h.ế.t kìa."

Tiểu Lộ T.ử đảo mắt: "Thế các ngươi tránh đường chứ!"

Mấy gã sai vặt vội vàng dẹp sang một bên.

Tiểu Lộ T.ử thầm trộm, vì chuyện mà chọc giận tiểu thế tử, nếu còn ăn gì nữa? Thấy họ tránh đường, bèn thoát , phóng ngựa đuổi theo.

Một nén nhang , Lý Thời Ngôn đến cửa Tô phủ. Gã gác cổng vội chạy dắt ngựa cho .

"Tiểu thế tử, ngài tới đây?"

Hắn ném roi ngựa cho gã gác cổng, phủi bụi áo, : "Ta đến tìm T.ử Lạc."

" mà..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1432-to-phu.html.]

" mà cái gì?"

"Công t.ử nhà tiểu nhân hiện đang..." Gã gác cổng hết câu.

Lý Thời Ngôn bước thẳng cổng lớn Tô phủ, cũng đầu , buông một câu: "Mặc kệ đang gì, đến là gặp!"

Gã gác cổng dắt ngựa, ngăn cũng ngăn !

Lý Thời Ngôn đến Tô phủ bao nhiêu , đường nước bước tự nhiên thuộc làu. Hắn chạy một mạch đến chủ viện.

Nói cũng lạ, hiện tại mùa hoa mai nở, nhưng hoa mai trong chủ viện Tô phủ nở quanh năm, hơn nữa còn nở rực rỡ, từng đóa hoa như má hồng thiếu nữ, khiến cảm thấy thư thái.

Lý Thời Ngôn mấy tưởng đó là hoa giả, nhưng lén bẻ thử một cành thì thấy hoa thật trăm phần trăm, chẳng giả chút nào. Thế là cũng thắc mắc mãi, hoa mai chỉ nở mùa đông, ở Tô phủ nở quanh năm thế ?

Hắn hỏi nhiều , nhưng nào cũng nhận câu trả lời là: "Có lẽ do nơi lạnh!"

Lý do ch.ó c.h.ế.t gì thế ! ngoài lý do đó cũng chẳng còn lý do nào khác!

Lý Thời Ngôn chạy như bay đến chủ viện, thấy cửa phòng đóng kín, định đập cửa thì nha canh cửa vội chạy tới : "Tiểu thế tử, công t.ử nhà nô tỳ đang bận việc bên trong, dặn ai phiền."

Hôm nay gặp cái gì thế ? Đầu tiên là ông bố Hầu gia bắt xem mắt, đuổi theo chặn ở cổng thành, giờ định tìm Tô T.ử Lạc than thở thì chặn ở cửa.

Thế thì vui vẻ gì nổi!

Sắc mặt sa sầm, vui, chỉ tay : "Sao? Ta đến mà cũng chặn?"

"Công t.ử dặn dò, ai cũng phiền."

"Ta mặc kệ cái gì phiền phiền, bản thế t.ử hôm nay việc gấp tìm T.ử Lạc, ngươi mau tránh ."

Tiểu nha đầu quyết tâm cho, chắn cửa, thái độ kiên quyết: "Tiểu thế tử, nếu ngài định xông thì đừng trách nô tỳ vô lễ."

"Ngươi..."

Lý Thời Ngôn nha đầu võ công, ngày thường cũng từng chịu thiệt thòi, ít nha đầu bắt nạt. Khổ nỗi chỉ chút võ mèo cào, lên mặt bàn, dọa thì chứ động thủ thật thì e là sứt đầu mẻ trán, đáng.

Hắn nhất thời cứng họng, tiện xông .

"Thế t.ử là về , đợi công t.ử xong việc ngài hãy ." Nha đầu khuyên giải.

"Không , hôm nay nhất định ."

"Nô tỳ sẽ để ngài ."

Lý Thời Ngôn ghé mắt trong qua khe cửa, gân cổ lên hét: "T.ử Lạc, là ! Ta tìm việc, mau bảo nha đầu tránh , T.ử Lạc!"

Bên trong bất kỳ động tĩnh nào.

Hắn thật hiểu nổi, bình thường đến Tô T.ử Lạc đều mở cửa đón tiếp, giờ đang trò gì bên trong mà chặn cửa cho .

"T.ử Lạc, T.ử Lạc, mở cửa ! T.ử Lạc!"

Tiểu nha đầu ở cửa, lẳng lặng gào thét, xem thử vị tiểu thế t.ử điêu ngoa ngày thường thể gào hoa !

Lý Thời Ngôn thấy chiêu tác dụng, ngược còn rát cổ họng, tốn sức quá! Hắn hắng giọng, đảo mắt mấy vòng nghĩ cách.

Đột nhiên linh quang lóe lên, khóe miệng nhếch nụ tà ác.

"Được, mở cửa chứ gì? Ta cách!"

Hắn đến gốc cây mai trong sân, đưa tay nắm lấy một cành hoa, chỉ cần dùng chút sức là bẻ gãy .

 

Loading...