NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1444: Phải lòng Kỷ Vân Thư?

Cập nhật lúc: 2026-01-23 02:04:40
Lượt xem: 45

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tại giúp ?

Yết hầu Lạc Dương chuyển động mấy , thế nào. Ngập ngừng một lúc mới lảng tránh ánh mắt, : “Ta thấy cô đáng thương, một phụ nữ khắp nơi tìm đàn ông, còn màng tính mạng mà tìm, Lạc Dương cũng là đấng nam nhi đầu đội trời chân đạp đất, xưa nay vốn lòng chính nghĩa, nên... nên mới tay giúp cô. Hơn nữa, và Tiểu Bát rắn độc cắn, cũng là cô cứu mạng, hai mạng , thế nào cũng báo đáp cô, nếu truyền ngoài, Lạc Dương chẳng thành kẻ vong ơn bội nghĩa ? Danh tiếng hủy hoại, còn lăn lộn thế nào nữa?"

Hắn vẻ chột , nhưng vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh hết câu.

Kỷ Vân Thư xong, bán tín bán nghi, nhưng cũng truy hỏi sâu: “Cứu các ngươi là chuyện tiện tay, lúc bệnh, ngươi cũng vội vàng đưa đến y quán, nên giữa chúng coi như hòa , ngươi cần giúp tìm ."

"Cô cứ vội vã phủi sạch quan hệ với thế ?"

"Không phủi sạch quan hệ, mà là những việc, ngươi can thiệp ."

"Thôi , phủi sạch quan hệ cái gì! Đừng chuyện gì cũng một gánh vác, con mà, thì lạnh lùng, nhưng thực tim nóng hơn ai hết. Lạc Dương trượng nghĩa nhất, cô giúp , nhất định sẽ giúp cô, cô đừng cự tuyệt ngàn dặm nữa, chúng cùng suốt chặng đường , thế nào cũng chút tình cảm chứ? Không bạn bè, nhưng cũng chẳng kẻ thù! Trên cũng gai, cô cần tránh xa thế ." Lạc Dương chút tủi .

Kỷ Vân Thư bề ngoài lạnh nhạt, nhưng thực để lọt tai những lời . Nói thật, nàng quả thực còn ghét bỏ Lạc Dương như nữa, ngược cảm thấy nếu thằng nhóc lải nhải bên tai vài câu, nàng còn thấy quen.

Cho nên... nàng buông một câu: “Tùy ngươi."

Rồi sang một bên, vén rèm xe ngoài.

Ánh nắng chan hòa, đổ xuống, chiếu lên khuôn mặt nghiêng tinh xảo của nàng, hàng mi dài và dày khẽ rung trong gió, vô cùng linh động. Lạc Dương nhất thời đến ngẩn ngơ, phụ nữ đó tiên nữ hạ phàm, nhưng vẻ đó thật trong trẻo, khiến chỉ một là khắc ghi mãi trong lòng, từ đó quên. Hắn càng càng say mê, khóe miệng bất giác nở nụ .

Khi ánh mắt từ từ rơi xuống đuôi mắt Kỷ Vân Thư, thấy một vết sẹo nhỏ, nếu kỹ, bình thường sẽ thấy. Vết sẹo đó là do tam ca của Kỷ Vân Thư vô tình thương trong ngục Cẩm Giang năm năm . Vết sẹo nhỏ nơi đuôi mắt bao năm qua vẫn xóa !

Lạc Dương ý nghĩa của vết sẹo đó, trong mắt , nó hề ảnh hưởng đến dung nhan trong trẻo của Kỷ Vân Thư, trái tim ngược như thứ gì đó gảy mạnh một cái, đập liên hồi...

Sự đổi nét mặt đều Tiểu Bát bên cạnh thu tầm mắt.

"Ca?" Tiểu Bát ghé tai gọi khẽ.

Lạc Dương vẫn đến xuất thần, tai như nhét bông. Chẳng phản ứng gì.

Tiểu Bát theo ánh mắt , thấy đang chằm chằm mặt Kỷ Vân Thư, nhóc thầm, đưa tay quơ quơ mắt Lạc Dương, gọi thêm tiếng nữa: “Ca."

Lạc Dương giật tỉnh , vội vàng thu hồi ánh mắt đang thất thần, liếc nhóc: "Làm cái gì?"

Mang theo chút bực bội vì cắt ngang nhã hứng. Tiểu Bát che miệng , mắt híp thành đường chỉ!

"Đệ... cái gì?" Lạc Dương cốc mạnh đầu nhóc một cái. Nghe rõ tiếng "cốp".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1444-phai-long-ky-van-thu.html.]

Tiểu Bát cau mày, ôm đầu tủi : “Đệ... , chỉ là thấy ca cứ chằm chằm Kỷ..."

Câu dứt Lạc Dương bịt miệng . Lạc Dương trừng mắt lườm , cảnh cáo: “Đệ đừng ăn lung tung, coi chừng cắt lưỡi đấy."

Hự! Lưỡi Tiểu Bát rụt . Sợ cắt thật. Miệng bịt , đành gật đầu, chớp chớp mắt. Lạc Dương mới buông .

Cậu nhóc thở hổn hển, trộm một cái, đợi hồn ghé tai Lạc Dương thì thầm: “Ca, để ý Kỷ cô nương ?"

Thằng nhóc bình thường ngốc nghếch, hôm nay đầu óc thông suốt thế. Lạc Dương như nắm thóp, cả run lên. Hắn nhíu mày thật sâu! Thần sắc hoảng hốt.

Mình... để ý Kỷ Vân Thư? Không thể nào! Sao thể... để ý cô ?

Trong lòng rối bời, ánh mắt lảng tránh, sắc mặt hoảng hốt, đôi tay để cho hết. Cảm giác kỳ lạ quá!

Hắn phản ứng , lập tức trừng mắt Tiểu Bát, hạ giọng cảnh cáo: “Đệ nhất là ngậm miệng , đừng bậy bạ, ?"

Tiểu Bát vốn kính sợ , đương nhiên ngoan ngoãn gật đầu, dám nữa.

Ngay đó, ánh mắt Lạc Dương vô thức rơi Kỷ Vân Thư. Lời của Tiểu Bát cứ chạy lung tung trong lòng ...

Không thể nào, tuyệt đối thể để ý kỳ quặc như Kỷ Vân Thư! Hắn liên tục tự ám thị. Giây tiếp theo, vội vàng thu hồi ánh mắt. Giả vờ như chuyện gì xảy .

Kỷ Vân Thư cũng thấy lời họ , chỉ tưởng hai em cãi vặt. Giờ đây, niềm mong mỏi và hy vọng duy nhất trong lòng nàng là Cảnh Dung. Trong lòng cũng giọng lặp lặp nhắc nhở bản , nhất định tìm Cảnh Dung, tìm tên Ly Xuyên đó.

...

Trong chiếc xe ngựa phía , Ôn Triệt đang sách, từ khi mắc bệnh lao chuyển sang quan văn, sở thích duy nhất của lúc rảnh rỗi là sách. Tất nhiên, ngoài sở thích , cũng gì? Cưỡi ngựa b.ắ.n cung, chẳng gì cả! Đôi khi nghĩ cũng thấy thật bi ai!

Vết thương của Ôn Ngọc đỡ hơn nhiều, bên cạnh vén rèm ngoài, thấy Di Duy An cưỡi ngựa , đoàn đến Yến Kinh, dự tính đến tối sẽ thành.

"Ca, tên Di Duy An e nhân vật đơn giản, ca cẩn thận đấy." Ôn Ngọc buông rèm xuống, nhắc nhở.

Ôn Triệt gấp sách , trầm giọng: “Ta đương nhiên , xảy chuyện, là cơ hội cho về Yến Kinh, Hoàng thượng nhất định sẽ trọng thưởng, chừng, sẽ giữ thật."

"Vậy chúng chuẩn sớm thôi, Di Duy An dù cũng là đại tướng, trướng , đến lúc đó mà Ôn gia lợi dụng thì rắc rối to! Cho nên thể phòng."

"Những điều , đều nghĩ đến ."

"Vậy ca định thế nào?" Ôn Ngọc hỏi.

 

Loading...