NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1445: Uống Cái Gì Mà Uống, Chẳng Phải Chỉ Là Nước Thôi Sao!

Cập nhật lúc: 2026-01-23 02:04:41
Lượt xem: 51

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Vậy ca định thế nào?" Ôn Ngọc hỏi.

Ôn Triệt trầm ngâm một lúc, ánh mắt khẽ trầm xuống: “Loại lợi cũng hại, vì để khác lợi dụng, chi bằng chúng nắm trong tay sẽ an hơn nhiều."

" , nhưng chỉ sợ dã tâm của Di Duy An quá lớn."

"Dã tâm là thứ bóp một cái là c.h.ế.t!"

"Bóp c.h.ế.t?" Ôn Ngọc dường như hiểu lắm ý tứ trong đó.

"Tóm chuyện cần lo, đến lúc đó sẽ bàn bạc với cha."

"Đệ chỉ lo lắng thôi."

Ôn Triệt , thở dài: “Đệ lo cho , đợi vận chuyển di thể Tĩnh An Vương về thành, diện kiến Hoàng thượng, chuyện xảy ở sa mạc Nam Tắc ... e là giằng co một thời gian đấy."

Nhắc đến chuyện , hai em đều cau mày ủ rũ. E là những chuyện tiếp theo sẽ nhiều rắc rối. Nghĩ đến đây, thấy Yến Kinh đúng là đầm rồng hang hổ.

"Rầm!"

Xe ngựa bỗng xóc nảy dữ dội, như bánh xe va vật gì, xe nghiêng hẳn sang một bên. Ôn Triệt và Ôn Ngọc kịp thời bám tay vịn bên cạnh mới văng ngoài.

Ôn Triệt sa sầm mặt mày, hỏi: "Xảy chuyện gì ?"

Bên ngoài vọng tiếng của Số Thiên: "Công tử, bánh xe hỏng ."

Lúc nào hỏng hỏng ngay lúc , sắp Yến Kinh !

Số Thiên : “Công tử, lẽ hai xuống xe ."

Ôn Triệt và Ôn Ngọc đành xuống xe, thấy trục bánh xe gãy đôi, thể tiếp nữa.

"Khi nào thì sửa xong?"

"Chắc đợi một lúc ạ."

Ôn Triệt cũng hết cách, thấy đều mệt mỏi, trời nắng chang chang, ai nấy mồ hôi nhễ nhại, mặt đỏ bừng vì nắng, bèn lệnh: “Được , nghỉ ngơi ở đây một lát , đợi sửa xe xong tiếp."

"Vâng!"

Mọi lượt xuống ngựa. Gần đó một quán , thể nghỉ chân tạm.

Trong chiếc xe ngựa phía , Lạc Dương thấy xe dừng , nhoài nửa ngoài, gân cổ hỏi: “Sao nữa? Chẳng sắp đến Yến Kinh ?"

Một đàn ông bên ngoài trả lời: “Xe ngựa phía hỏng, công t.ử bảo nghỉ ngơi một lát tiếp."

"Sao phiền phức thế? Sắp đến Yến Kinh mà."

Người cũng chẳng thêm, bỏ chỗ khác.

Lạc Dương đương nhiên sốt ruột, dù Ôn Triệt hứa với , đợi đến Yến Kinh sẽ cho vinh hoa phú quý, mong ngóng suốt dọc đường, hận thể bay ngay thành Yến Kinh, giờ chậm trễ thời gian tức là chậm trễ tiền đồ của , trong lòng đương nhiên khó chịu.

Tiểu Bát cũng thò đầu , ngó phía , : “Ca, mót tiểu!"

"..."

"Đệ rừng giải quyết chút." Nói , Tiểu Bát vội chui khỏi xe, chạy rừng. Nếu là thì giải quyết luôn ven đường cho xong, nhưng dù cũng cô nương Kỷ Vân Thư ở đây, ít nhiều cũng thấy ngại.

Tiểu Bát , trong xe chỉ còn Lạc Dương và Kỷ Vân Thư.

Lạc Dương hỏi nàng: "Cô xuống ?"

Nàng lắc đầu: "Không ."

"Không thật ? Ta thấy bên ngoài quán , xuống uống ngụm nước?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1445-uong-cai-gi-ma-uong-chang-phai-chi-la-nuoc-thoi-sao.html.]

"Ngươi tự ."

Lạc Dương thấy nàng động lòng thì thôi, vốn định bảo nàng xuống xe giãn gân cốt, ai ngờ nhiệt tình gặp sự hờ hững.

Lúc ... Bên ngoài vọng tiếng Ôn Triệt: “Kỷ cô nương, cô mãi xe, chi bằng xuống uống ngụm ? Cũng coi như nghỉ ngơi."

Nghe tiếng, Kỷ Vân Thư vén rèm, thấy khuôn mặt tuấn tú ôn hòa của Ôn Triệt. Nàng nghĩ một chút: "Cũng ."

Rồi xuống xe.

Lạc Dương trong xe rối bời. Không cam lòng gào lên: “Dựa cái gì rủ thì cô ? Tên họ Ôn rủ thì cô ?"

Quá bất công! Trong lòng bỗng dâng lên một cơn giận. chỗ phát tiết. Cũng vội vàng xuống xe.

Kỷ Vân Thư cùng hai em nhà họ Ôn đến quán , Lạc Dương cũng xuống, chút nể nang gác chân lên ghế, cầm ấm mặt rót đầy bát, uống ừng ực. Như thể lâu lắm uống nước .

Lúc ba cặp mắt đều chằm chằm . Hắn đặt bát xuống, lấy tay áo quệt mồm, động tác thô lỗ, cho thấy tư thái câu nệ tiểu tiết. Khi phản ứng thấy mấy cặp mắt đang , ngơ ngác hỏi: “Các gì? Mặt dính gì ?"

Vừa sờ lên mặt. Không thấy gì cả!

Ôn Ngọc tuy thích , nhưng dù cũng từng cứu mạng , lên tiếng: “Lạc Dương, ngươi ngươi bây giờ giống cái gì ?"

Lạc Dương khẩy, chằm chằm , vẻ mặt như thấu tâm can : “Ta ngươi gì, nhân vật lớn như các , nên cách chuyện cũng học các , càng kiểu văn vẻ như các , nhưng chính là , nếu cũng học theo các thì khác gì các ? Sống thế còn gì ý nghĩa!"

Lời đầy châm biếm! Nghe mà Ôn Ngọc nhíu mày.

Ngược Ôn Triệt thần sắc bình thản, nhắc nhở: “Lạc Dương, tuy hứa với ngươi một việc, nhưng đôi khi đạt cái gì thì buộc đổi cái gì đó, nếu ngươi cứ tiếp tục thế , e là cho dù cho ngươi thứ đến , ngươi cũng sẽ tự tay chôn vùi nó thôi."

"Ngươi đang uy h.i.ế.p ?"

"Là nhắc nhở ngươi."

Lạc Dương lạnh: “Vậy thì đa tạ Ôn công t.ử nhắc nhở, đến lúc đó, tự thế nào."

Về việc , Ôn Triệt cũng thêm gì nữa. Cảm xúc của Lạc Dương đến thật vô cớ, cứ thấy khó chịu trong lòng. Nỗi khó chịu đó nên lời!

Kỷ Vân Thư bên cạnh, một lời.

Rất nhanh, Tiểu Bát giải quyết xong việc trong rừng , thấy , Lạc Dương bèn tiến lên khoác vai lôi lên xe ngựa.

"Ca, còn uống ngụm mà!" Tiểu Bát .

lôi lên xe.

Lạc Dương: "Uống cái gì mà uống, chẳng chỉ là nước thôi !"

"Đệ..."

"Đệ cái gì mà ."

Cái tính khí ! Tiểu Bát , trong lòng hồ nghi. Bèn dè dặt hỏi: “Ca, thế? Lúc xuống vẫn bình thường mà? Sao về thế ? Có ai chọc giận ?"

Lạc Dương gì, chỉ qua rèm xe về phía quán , lúc Kỷ Vân Thư đang gì đó với em nhà họ Ôn, mặt nở nụ thiện.

Tiểu Bát trong xe bỗng nhảy dựng lên, : “Ca, mấy tên bắt nạt ? Đệ tìm bọn họ, báo thù cho ."

Định xông thì Lạc Dương túm : “Đệ cái gì thế? Ai bảo bọn họ bắt nạt ? Ca của dễ bắt nạt thế ?"

Cũng đúng là dễ!

"Thế ?"

"Ta..."

Hắn cứ ấp úng, diễn đạt thế nào?

 

Loading...