NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1448: Người Nhà Họ Ôn Bàn Bạc

Cập nhật lúc: 2026-01-23 02:04:45
Lượt xem: 48

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lạc Dương loanh quanh trong sân một lúc lâu, thấy phòng Kỷ Vân Thư mãi động tĩnh gì, trong lòng thấp thỏm hồi lâu, cuối cùng vẫn bước tới, gõ cửa, khẽ hỏi: “Kỷ... cô nương, cô xong ?"

Trong phòng động tĩnh gì.

"Cái đó... ..." Hắn cảm thấy khô miệng đắng họng, ngàn vạn lời nghẹn ứ ở cổ họng tiếp theo nên gì? Đôi mắt đầy vẻ hối qua khe cửa trong, tim cũng đập thình thịch.

Hắn ở cửa một lúc, cầu xin tha thứ , nhưng cũng thể xông nữa, tình thế hiện tại thật bó tay, cửa mở, cũng thể giải thích trực tiếp, đúng là hết đường chối cãi!

Đang lúc định thì cửa mở. Kỷ Vân Thư ăn mặc chỉnh tề, mặt lạnh như tiền trong cửa, ánh mắt Lạc Dương như chứa kim châm, còn tẩm độc. Lạc Dương rùng .

"Kỷ cô nương, cố ý, chỉ là..."

"Chỉ là cái gì?"

"Chỉ là..." Lạc Dương há miệng, cơ mặt giật giật mấy cái mới : “Ta kiếm một con thỏ, mang đến tặng cô."

Kỷ Vân Thư lưng : “Thỏ? Thỏ ở ?"

"Vừa nãy chạy mất !"

"Ngươi cần kiếm cớ."

"Ta kiếm cớ, là loại kiếm cớ ?" Lạc Dương cảm thấy oan uổng vô cùng.

giờ con thỏ cũng chẳng chui . Kỷ Vân Thư sầm mặt, cảnh cáo : “Ngươi cho kỹ đây, chuyện hôm nay ngoài, nếu để thứ ba , sẽ cho ngươi uống một viên t.h.u.ố.c độc, ngươi câm luôn!"

Lạc Dương khó khăn nặn một nụ , giơ tay lên thề: “Ta đảm bảo , tuyệt đối cho ai , cũng cho Tiểu Bát, chắc chắn giữ bí mật, coi như... thấy gì cả. Hơn nữa, cũng thấy gì , chỉ thấy lưng của cô..." Nói xong, lập tức bịt miệng, nhận lỡ lời.

Tay Kỷ Vân Thư nắm chặt khung cửa, dùng sức đến mức đầu ngón tay trắng bệch, đôi mắt lạnh lùng giận dữ trừng , nếu lúc trong tay lọ t.h.u.ố.c độc, nàng nhất định sẽ chút lưu tình đổ hết miệng Lạc Dương.

"Không ... ý đó, thấy gì cả, thấy gì cả!"

Kỷ Vân Thư đóng sầm cửa : “Rầm" một tiếng. Lạc Dương ăn một vố bẽ mặt, mũi suýt va cửa, hít đầy bụi. Lúc , chỉ thể dùng từ hổ để hình dung? Hắn những tìm cái lỗ chui xuống, mà còn hận thể tự vả c.h.ế.t cho xong.

Kỷ Vân Thư phòng, thấy bóng ngoài cửa lâu mới rời , trong lòng tuy giận, nhưng may mà thấy hết, nếu , chẳng nàng treo cổ !

Đang lúc nàng định nghỉ thì chân đụng vật gì đó? Mềm mại, lông lá. Cúi đầu , thấy một con thỏ trắng như tuyết. Con thỏ cọ cọ chân nàng, đáng yêu vô cùng. Nàng xổm xuống bế nó lên, cửa, lúc Lạc Dương .

"Thật sự thỏ ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1448-nguoi-nha-ho-on-ban-bac.html.]

Con thỏ lông trắng muốt, . Cơn giận trong lòng nàng dường như cũng tan biến dần lúc ...

Ôn phủ.

Các vị quan trong triều an trí di thể Tĩnh An Vương tại chùa Lương Thành trong thành, đó nhà họ Ôn cũng trở về phủ. Ba cha con tụ tập tại đại sảnh bàn bạc.

"Cha, đường gặp chuyện nên mới chậm trễ, ngờ ầm ĩ nghiêm trọng như ." Ôn Ngọc .

Ôn lão tướng quân Ôn Lương Cung ngay ngắn ghế chủ tọa, thần sắc uy nghiêm, con trai , mày nhíu , hỏi: “Rốt cuộc là chuyện gì, rõ ràng xem nào."

Ôn Ngọc : “Mấy tháng rời khỏi Yến Kinh, hài nhi cảm thấy dọc đường luôn bám theo, nhưng thấy bóng dáng, vì vội đến Nam Tắc đón Tĩnh An Vương nên dám chậm trễ, nào ngờ biên giới Nam Tắc xuất hiện một đám tên áo đen truy sát chúng con, dọc đường , chúng con vòng vo lâu, hài nhi suýt chút nữa thì về , may mà giúp đỡ mới thoát kiếp nạn!"

"Tên áo đen? Có của ai ?"

"Hài nhi rõ, tuy giao thủ với bọn chúng, nhưng chiêu thức, đó đường về gặp bọn chúng tập kích, may mà hữu kinh vô hiểm."

Ôn lão tướng quân trầm ngâm một lát, hỏi: “Vậy Di Duy An là thế nào? Tại cùng các con về Yến Kinh?"

Ôn Triệt bên cạnh tiếp lời: “Vì A Ngọc chậm trễ thời gian, nên Di Duy An tự ý vận chuyển di thể Tĩnh An Vương từ quận Lăng Đường đến, nếu một một về, e là sẽ chậm trễ thêm một tháng nữa, cho nên như , Di Duy An giúp một việc lớn, chỉ là ý ở đó, chẳng qua là lợi dụng việc để tranh công, chuẩn cho việc ở Yến Kinh thôi."

"Ừ, con nhận khá rõ đấy." Ôn lão tướng quân : “Tên Di Duy An là một nhân tài, cũng là võ tướng, thì cứ để , nhưng các con để tâm, nắm chắc trong tay mới ."

"Cha yên tâm, hài nhi hiểu."

Ôn Ngọc : “Cha, theo hài nhi thấy, kẻ tay với con , thể là của Tô gia..."

Chưa hết câu, thấy Ôn lão tướng quân giơ tay đập mạnh tay vịn ghế, quát lớn: “Không chứng cứ, bậy, cả thành Yến Kinh ai cũng quan hệ giữa Ôn gia và Tô gia , lời của con nếu truyền ngoài, e là sẽ để nắm thóp, đến lúc đó tham tấu lên Hoàng thượng một bản thì rắc rối to."

Ôn Ngọc cúi đầu, mặt cha luôn lời răm rắp, thậm chí phần kính sợ, bèn : “Vâng, hài nhi sẽ bậy nữa."

Thấy , Ôn Triệt vốn trầm vội vàng lên tiếng: “Cha, cha đừng trách A Ngọc nữa, tuy việc chứng cứ, nhưng nếu cả Khúc Khương ai ân oán sâu đậm nhất với Ôn gia , thì chỉ Tô gia thôi, A Ngọc dẫn Nam Tắc, chính là cơ hội để Tô gia tay, trong lòng hài nhi cũng suy đoán như , nhưng chứng cứ, quả thực tiện kết luận."

Ân oán giữa hai nhà Ôn - Tô ngày một ngày hai, ân oán kết mười năm khiến hai nhà vốn thiết giờ đây già c.h.ế.t qua với , dù là triều chính quân sự đều đối đầu gay gắt.

Tuy Tô gia chỉ còn Tô T.ử Lạc, tàn phế xe lăn, nhưng học vấn uyên bác, kiến giải độc đáo về việc hành quân đ.á.n.h trận, nhiều năm qua giúp Khúc Khương thắng vô trận chiến, đoạt ít thành trì, tuổi còn trẻ mà chiến công hiển hách, thể sánh ngang với lão tướng như Ôn lão tướng quân. Cho nên như , Hoàng thượng Khúc Khương coi trọng, ít văn võ bá quan trong triều cũng vô cùng kính trọng , gặp mặt gọi một tiếng Tô tướng quân, lưng thì gọi một tiếng Tô để tỏ lòng tôn kính.

Cho nên, khi bất kỳ bằng chứng xác thực nào, vu khống là trọng tội, Ôn lão tướng quân cũng vô cùng e ngại.

 

Loading...