NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1453: Không giục tức là sợ

Cập nhật lúc: 2026-01-23 02:20:23
Lượt xem: 55

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc , Lạc Dương ngủ say sưa trong xe, ngáy khò khò.

Ôn Ngọc đầy ghét bỏ, sang hỏi Ôn Triệt: "Ca, cứ để tắc thế mãi ? Không nghĩ cách gì ?"

Ôn Triệt thở hắt , đôi mày cau , lạnh lùng buông một câu: "Đợi ."

"Đợi? mà..."

"Không nhưng nhị gì cả! Ta tin tên họ Tô dám chặn đường mãi . Phía còn bao nhiêu quan triều đình và nhân vật m.á.u mặt giang hồ, dám bất động mãi, sợ đời đàm tiếu ?"

"Cũng rốt cuộc giở trò gì!", Ôn Ngọc .

Vì thế, hai ai lên tiếng thúc giục.

Kỷ Vân Thư trong xe, thấy xe phía mãi , trong lòng càng thêm lo lắng, chỉ sợ sơ sẩy một chút là chạm mặt Tô T.ử Lạc. Nàng tiện nhắc đến, càng dám hỏi han, bèn vén rèm ngoài. Bỗng một bóng lướt qua mắt, dáng nhanh nhẹn.

Tuy chỉ thoáng qua nhưng Kỷ Vân Thư vẫn nhận đó, Lý Thời Ngôn!

Không ngờ cũng ở đây! nghĩ cũng lạ, đại nhân vật ở Ninh An Sơn Trang mừng thọ, con cái quan như đến dự là chuyện bình thường.

Ngay đó, nàng vội buông rèm xuống.

Lý Thời Ngôn qua bỗng dừng , cảm giác như... Hắn đầu , nhưng chẳng thấy gì ngoài xe ngựa của Ôn gia. Sao cảm giác quen thuộc đến thế nhỉ?

Hắn lắc đầu, nghĩ ngợi nhiều nữa, thẳng đến xe ngựa của Tô T.ử Lạc.

Phu xe thấy bèn chào: "Thế tử?"

"T.ử Lạc xe ?"

"Có ạ!"

Lý Thời Ngôn chui tọt trong. Tô T.ử Lạc đang uống , thấy xông như gió thì khẽ nhíu mày.

"T.ử Lạc!"

"Sao ngươi tới đây?"

"Nghe xe ngươi chắn đường phía nên chạy lên xem , rốt cuộc là chuyện gì?", Lý Thời Ngôn hỏi.

Thất Nhi rót cho chén xuống xe, phiền hai .

Lý Thời Ngôn uống một ngụm, hỏi dồn: "Ngươi chứ, chuyện là thế nào? Nghe bảo ngựa nhà ngươi chịu , nhưng thấy con ngựa bên ngoài vẫn khỏe mạnh bình thường mà!"

Tô T.ử Lạc thần sắc bình thản, hờ hững đáp: "Con ngựa đó thì vẻ khỏe, nhưng nó cứ ỳ đấy chịu , cũng hết cách."

"Hay là đói bụng?"

"Ta giỏi nuôi ngựa, đương nhiên hiểu mấy cái ."

"Ngươi hiểu, chẳng lẽ phu xe cũng hiểu?", Lý Thời Ngôn truy hỏi đến cùng.

Tô T.ử Lạc im lặng một lát : "Ngựa tính linh, để nó tự ngộ mới , nếu dùng roi ép buộc là bạo lực, nên."

"Đến nước mà ngươi còn giảng đạo lý? Ngươi ngoài mà xem ? Phía tắc một hàng dài dằng dặc kìa, cứ thế nữa kiện cho đấy."

"Ồ?", Tô T.ử Lạc hỏi : “Nếu kiện, thấy ai lên tiếng?"

"Dám ! Ai mà to gan thế! Ngươi đường đường là Tô đại tướng quân, ai dám đến giục ngươi chứ."

"Ai bảo là kẻ dám giục?", Tô T.ử Lạc nhếch môi nhạt, ý tứ sâu xa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1453-khong-giuc-tuc-la-so.html.]

Lý Thời Ngôn như vịt sấm, một lúc mới vỡ lẽ: "Ta hiểu , ý ngươi là... nhà họ Ôn đến giục? Nếu họ đến giục, tức là họ cầu xin ngươi."

Khá lắm! Được đấy!

Tô T.ử Lạc : "Đầu óc ngươi cũng nhanh nhạy phết."

... Lý Thời Ngôn lo lắng: "Xe họ Ôn ngay phía , mà nửa ngày chẳng thấy ai lên tiếng, e là... họ định thi gan với ngươi đấy."

"Thi gan thì thi gan, hết giờ tự khắc ."

"Thế chẳng ngươi tự vả mặt ?"

"Vừa khen ngươi thông minh xong hồ đồ !", Tô T.ử Lạc giải thích: “Hắn đến giục, tức là cầu xin! Hắn đến giục, tức là sợ."

Nghe xong câu , Lý Thời Ngôn cảm giác như não gõ một cái bong, thấy trí thông minh của thật sự hạn hẹp. Bình thường cũng tự cho là nhiều mưu mẹo, nhưng mặt Tô T.ử Lạc, chẳng khác nào thằng ngốc, văn chương bằng, trí tuệ cũng thua xa. Không ngờ Tô T.ử Lạc sự việc thấu đáo đến thế, chỉ là chuyện tắc đường cỏn con mà ngầm dằn mặt Ôn gia một vố, còn bất động thanh sắc.

Ân oán Ôn, Tô ai ở Yến Kinh cũng , nhưng bao năm nay họ từng xung đột trực diện. Lần Tô T.ử Lạc mượn cớ chèn ép Ôn Triệt một phen, e là cuộc chiến giữa hai nhà sắp chính thức bắt đầu ...

Lý Thời Ngôn bao giờ quyền can thiệp chuyện của Tô T.ử Lạc, nên cũng đành chịu.

"Haizz, chuyện hai nhà các ngươi, cũng chẳng tiện xen , cũng thể xen , cha đ.á.n.h c.h.ế.t."

"Ta cũng bảo ngươi xen !"

Lý Thời Ngôn .

Tô T.ử Lạc hỏi: " , ngươi cùng thiên kim tiểu thư nhà Chu Thượng thư ?"

Nhắc đến chuyện , mặt Lý Thời Ngôn xị xuống, thở dài: "Đừng nhắc nữa, đang phiền c.h.ế.t đây."

"Có gì mà phiền? Ngươi cũng đến tuổi lấy vợ , đừng đẩy mối nhân duyên ngoài nữa."

"Ngươi nhẹ nhàng nhỉ."

Tô T.ử Lạc : "Thôi , mau về xe của ngươi , đừng để chờ mãi."

Lý Thời Ngôn cũng tiện lâu, xua tay: "Được , đây. mà... rốt cuộc bao giờ xe ngươi mới chịu chạy thế?"

"Một nén nhang nữa."

"Được , đây, đến Ninh An Sơn Trang tụ tập .", Nói Lý Thời Ngôn xuống xe.

Trong thời gian một nén nhang tiếp theo, ai nhúc nhích. Người nhà họ Ôn cũng im lặng tiếng.

Thế là, các gia đình bắt đầu bàn tán xôn xao: "Các xem con ngựa nhà Tô tướng quân trông vẫn bình thường mà, cứ ì đấy nhỉ?"

"Chứ còn gì nữa, nãy lén lên xem, nó đang thong dong gặm cỏ kìa."

"Chúng tiện giục thì đành chịu tắc, nhưng xe Ôn tướng quân ngay phía , cũng thấy ai lên tiếng?"

"Cái các hiểu , theo thấy là Ôn gia dám giục. Dù cha của Tô tướng quân cũng là khai quốc công thần, bản Tô tướng quân túc trí đa mưu, mấy năm nay đ.á.n.h chiếm bao nhiêu thành trì cho Khúc Khương, hoàng thượng trọng dụng. Dù Ôn tướng quân gia thế hiển hách đến cũng Tô gia, nếu chịu yên để chặn đường thế ? Rõ ràng là thừa nhận Ôn gia kém thế hơn Tô gia!"

Người bên cạnh gật đầu lia lịa tán đồng.

Thế là tin đồn lan , ai cũng bảo Ôn gia sợ Tô gia! Lời tất nhiên cũng đến tai Ôn Triệt và Ôn Ngọc. Ôn Triệt gì, vẫn im trong xe.

Đến giờ, Tô T.ử Lạc mới hạ lệnh xuất phát. Đoàn rồng rắn lục tục kéo lên núi.

...

 

Loading...