NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1455: Gây sự (2)

Cập nhật lúc: 2026-01-23 02:20:25
Lượt xem: 45

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thất Nhi thấp bé nhẹ cân nên chẳng thấy gì. Gã sai vặt bên cạnh nhanh mắt hơn, vội : "Hình như là thế t.ử đ.á.n.h với mấy vị công t.ử khác."

Lý Thời Ngôn?

Tô T.ử Lạc nhíu mày, lệnh: "Còn mau qua can ngăn? Sắp đến Ninh An Sơn Trang , đừng để chuyện bé xé to, đến lúc đó ai dọn dẹp nổi ."

"Vâng!"

Gã sai vặt vội vàng dẫn chạy .

Lúc , nhà họ Ôn cũng vòng từ xe ngựa lên phía , chạm mặt Tô T.ử Lạc. Vì chuyện tắc đường lúc nãy, họ Ôn trong lòng vẫn còn ấm ức, cảm giác như tát thẳng mặt, giờ gặp chẳng khác nào oan gia ngõ hẹp, khí căng thẳng như sắp nổ chiến tranh.

...

Tô T.ử Lạc như chuyện gì xảy , còn lịch sự gật đầu chào hỏi, đó bảo Thất Nhi đẩy .

Ôn Triệt thấy lịch sự như cũng tiện phát tác, vẻ mặt vẫn giữ vẻ bình thản, nhưng ánh mắt theo bóng lưng Tô T.ử Lạc thêm phần thâm sâu.

Hắn Tô T.ử Lạc khác thường, kẻ giỏi che giấu, cực kỳ thông minh, đối với Ôn gia là mối đe dọa lớn nhất. Không ai đoán bước tiếp theo sẽ gì? Chính vì thế mới đáng sợ, ngay cả từng trải như Ôn Triệt cũng thấu tâm tư Tô T.ử Lạc, thậm chí còn chút e dè.

Ôn Ngọc : "Ca, Tô T.ử Lạc cố tình khó chúng , e là đến Ninh An Sơn Trang cũng tránh khỏi va chạm."

Ôn Triệt nhắc nhở: "Tóm , sơn trang thì cứ hành sự cẩn trọng là ."

"Đệ ."

Trong xe ngựa, Kỷ Vân Thư vẫn yên, qua tấm rèm, nàng thấy Tô T.ử Lạc xe lăn.

Năm năm gặp, vẫn phong độ như xưa. Ánh mắt vẫn luôn ẩn chứa sự dịu dàng. Chỉ khác là khuôn mặt tuấn tú dường như vương nét u buồn khiến đau lòng.

Liệt Nhi, luôn theo sát , giờ ?

Lúc , hai tay nàng bất giác siết chặt . Cảm giác gặp cố nhân khiến nàng vui mừng lo lắng. Đến Ninh An Sơn Trang chắc chắn sẽ chạm mặt ! Nàng tìm cách để nhận . Suy nghĩ một lát, nàng nảy một kế. Nàng lấy chiếc khăn tay trong tay áo , gỡ cây trâm cài tóc quấn chỉ vàng, tháo chỉ buộc hai đầu khăn đeo lên mặt.

Lúc , Lạc Dương đang ngủ say cũng tỉnh dậy. Mở mắt thấy Kỷ Vân Thư che mặt bằng khăn.

Hắn hỏi: "Cô... gì thế?"

Nàng chỉ : "Chắc dị ứng gì đó, mặt ngứa, nổi mẩn đỏ ."

Lạc Dương lo lắng: "Có nghiêm trọng ?"

"Bệnh cũ thôi!", Kỷ Vân Thư nhiều, nhắc nhở : “Phía là cầu Ninh An Sơn Trang, xe ngựa qua nên chúng bộ. Người của sơn trang đang chuyển đồ , chúng cũng xuống xe thôi."

Nói nàng bước xuống.

Vừa xuống xe, Ôn Triệt thấy nàng như bèn hỏi: "Kỷ cô nương, cô thế?"

Nàng giải thích: "Mặt nổi mẩn đỏ nên che ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1455-gay-su-2.html.]

"Sao thế?"

"Chắc do thời tiết ở đây, bệnh cũ mà, vài ngày là khỏi."

"Đến lúc gặp thúc phụ, nhờ khám luôn cho cô."

Kỷ Vân Thư mỉm lớp khăn: "Đa tạ."

Tiếng ồn ào phía thu hút sự chú ý của Kỷ Vân Thư. Nàng về phía đó, thấy đông đang vây quanh.

Lúc , của Tô T.ử Lạc cũng đến nơi, xông tách hai nhóm .

May mà họ dùng vũ khí, đ.á.n.h cũng quá ác liệt, nếu đại thọ ở Ninh An Sơn Trang khi biến thành bi kịch. Toàn là con cháu quan , lỡ xảy chuyện gì chắc chấn động cả Yến Kinh.

Gã sai vặt kéo Lý Thời Ngôn: "Thế tử, đừng loạn nữa, công t.ử nhà đang ở phía kìa."

Lý Thời Ngôn , trừng mắt Vương Hoài.

Vương Hoài mặt cào một đường, dù giữ chặt nhưng vẫn hầm hầm lao lên, miệng c.h.ử.i bới: "Lý Thời Ngôn, để yên cho ngươi , giỏi thì đơn đả độc đấu, xem ông đây móc mắt ngươi ."

Lý Thời Ngôn chẳng xây xát gì, vẫn vênh váo: "Đơn đả độc đấu với ? Ngươi cũng xứng? Ta còn sợ bẩn tay đây ."

"Đừng tưởng là thế t.ử thì gì thì ở cái đất Yến Kinh , khác sợ ngươi chứ Vương Hoài sợ, đợi về thành, sẽ cho ngươi tay!"

"E là kịp cho tay thì thịt ngươi ."

"Được lắm Lý Thời Ngôn, giỏi thì g.i.ế.c ! Không thì ngươi là đồ hèn!", Vương Hoài mặt đỏ tía tai thách thức.

Lý Thời Ngôn ghét nhất khích tướng, lập tức trừng mắt, hung hăng : "Lý Thời Ngôn dám? Ta những thịt ngươi mà còn m.ó.c t.i.m ngươi treo lên mái nhà cho quạ ăn!"

"Ngươi...", Vương Hoài nghiến răng ken két.

Lý Thời Ngôn chiếm thế thượng phong.

Vương Hoài chịu thua, đấu võ mồm bèn chuyển mục tiêu sang Chu Dao đang lưng Lý Thời Ngôn, giọng điệu châm chọc: "Chu cô nương, đừng trách cảnh báo cô, cô mà theo thì khối cái khổ mà ăn. Hắn là công t.ử trăng hoa nổi tiếng đất Yến Kinh đấy, cứ đợi mà chịu cảnh phòng gối chiếc . Còn nữa, Hầu gia kết thông gia với Chu gia các là vì nể địa vị của cha cô trong triều thôi! Đợi khi nào cô hết giá trị lợi dụng, sẽ đá cô chuồng gà ngay."

Nghe đến đây, Lý Thời Ngôn nhịn nữa, vùng khỏi can ngăn, lao tới đ.ấ.m cho Vương Hoài một cú, quát: "Câm cái mõm ch.ó của ngươi , tin lấy mạng ngươi ngay bây giờ ?"

Khổ nỗi Vương Hoài giữ chặt nên tránh .

Chu Dao những lời của Vương Hoài, tim đau như kim châm. Thực nàng hiểu rõ. Chuyện kết thông gia giữa các quan xưa nay vốn dĩ gắn bèn với lợi ích, chỉ là toạc mặt thế , nàng vẫn thấy chạnh lòng.

ngay đó, Lý Thời Ngôn bỗng nắm lấy tay nàng, : "Đừng mấy lời nhảm nhí đó, bọn họ thối mồm thôi! Coi như ch.ó sủa là ."

Rồi kéo tay Chu Dao thẳng.

Chu Dao bàn tay gọn trong tay Lý Thời Ngôn, tim bắt đầu đập loạn nhịp. Nỗi buồn phiền ban nãy tan biến sạch.

...

 

Loading...