Vụ ẩu đả giữa Lý Thời Ngôn và Vương Hoài lan truyền nhanh chóng, ai ai cũng , bàn tán xôn xao suốt dọc đường.
Mọi lượt qua cây cầu treo, chẳng bao lâu đến Ninh An Sơn Trang đỉnh Phiêu Miểu.
Người trong sơn trang sắp xếp đấy, dựa theo thiệp mời và lượng khách xác nhận để bố trí chỗ ở. Tất nhiên, chỗ ở cũng phân chia đẳng cấp, địa vị cao thì ở viện nhã nhặn, sang trọng, bình thường thì ở viện đơn giản hơn, nhưng cũng đầy đủ tiện nghi, kẻ hầu hạ thiếu.
Ninh An Sơn Trang rộng lớn và hào hoa, chỉ riêng tấm biển treo ở cổng rực rỡ ánh vàng, từng chữ đều mạ vàng ròng, nặng trịch, do Tiên hoàng đích lệnh chế tác. Năm xưa Tiên hoàng còn sống thường đến đây nghỉ mát, nên Ninh An Sơn Trang còn gọi là biệt cung nghỉ mát của hoàng gia, đủ thấy địa vị tầm thường! Phong cảnh trong trang hữu tình, cũng trồng cây cổ thụ và trúc xanh, còn nhiều giả sơn, vườn tược, hồ nước đình đài... Nhìn xa, hàng loạt ngôi nhà san sát , trùng điệp... Nghe khi xây dựng sơn trang, đặc biệt xây hơn trăm gian phòng để tiếp khách.
Kỷ Vân Thư theo nhà họ Ôn sơn trang, kẻ tấp nập.
"Kỷ cô nương, sai chuẩn riêng một phòng cho cô, cô cứ theo tiểu tư dẫn đường là .", Ôn Triệt .
"Đa tạ Ôn công tử."
Lạc Dương bên cạnh hỏi: "Thế còn ?"
Sổ Thiên trả lời: "Ngươi ở cùng chỗ với công t.ử chúng , đến lúc đó ngủ với ."
"Ngủ với ngươi?"
"Chứ ngươi ngủ với ai?"
Lạc Dương bĩu môi: "Ta thèm mà ngủ với ngươi."
Sổ Thiên khoanh tay ngực: "Được thôi, thế thì ngươi ngoài sơn trang mà ngủ, hoặc ngủ ngoài sân, nhưng đừng trách nhắc , Ninh An Sơn Trang ở đỉnh núi, ban đêm lạnh lắm đấy, ngươi mà ốm c.h.ế.t cóng thì đừng trách chúng ."
"Ngươi..."
Hai đấu khẩu một hồi, đến khi Kỷ Vân Thư theo tiểu tư mới thôi.
Lạc Dương định đuổi theo vài bước thì Sổ Thiên chặn : "Kỷ cô nương ở khu dành cho nữ quyến, ngươi là đàn ông con trai sang đó gì?"
Ở sơn trang , nam nữ thụ thụ bất !
Thế là cuối cùng Lạc Dương đành ngậm ngùi chấp nhận... ngủ chung với Sổ Thiên!
Sau khi sắp xếp thỏa, Ôn Triệt với Ôn Ngọc: "Chúng bái kiến Lý đại nhân và trang chủ ."
"E là giờ nhiều đến đó lắm."
"Họ là họ, chúng là chúng ."
"Tô T.ử Lạc chắc ở đó chứ?", Ôn Ngọc lo lắng.
Ôn Triệt nghiêm mặt nhắc nhở: "A Ngọc, chúng đến chúc thọ, chuyện ân oán tạm thời gác , hiểu ?"
"Vâng!"
Ôn Ngọc nhẫn nhịn suốt dọc đường, nếu đại ca nhắc nhở, nhảy dựng lên chất vấn , chứ im lặng tiếng như bây giờ. quả thật Ôn Triệt xa trông rộng, nếu nhịn mà lớn chuyện, e là bây giờ khó mà thu dọn tàn cuộc.
...
Kỷ Vân Thư theo tiểu tư của sơn trang đến khu ở của nữ quyến. Lần mấy chục tiểu thư khuê các đến chúc thọ, đều sắp xếp ở các viện phía Tây. Nhờ Ôn Triệt dặn dò nên Kỷ Vân Thư ở một gian phòng khá rộng rãi, sạch sẽ, tiện nghi đầy đủ.
"Cô nương, nếu cần gì cứ bảo , sẽ cố gắng sắp xếp.", Tiểu tư khách sáo.
Kỷ Vân Thư lắc đầu nhẹ: "Mọi thứ đều , cần phiền ."
"Vậy cô nương nghỉ ngơi nhé."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1456-si-nhuc-giua-chon-dong-nguoi.html.]
"Ừ."
Tiểu tư lui . Trong viện đến ngày càng đông, là các tiểu thư danh giá mang theo nha .
Trùng hợp , Chu Dao cũng ở đây!
Nàng dẫn theo nha Thái Nhi , đến cửa phòng thì mấy cô gái va .
"Á!", Nàng vốn yếu ớt, va cái ngã lăn đất.
Nha Thái Nhi kịp đỡ.
"Tiểu thư, chứ?"
Lòng bàn tay Chu Dao cọ xuống nền đá sỏi, xước mấy đường rướm máu, đau đến nhíu mày.
"Ta ."
Thái Nhi định đỡ nàng dậy thì một cô gái kéo giật , mắng: "Cái con nha đầu mắt , ăn kiểu gì thế? Dám đẩy cả chủ nhân ngã ?"
Hả? Rõ ràng là mấy cô xô ngã, giờ đổ vạ cho Thái Nhi?
Thái Nhi phân bua: "Các vị tiểu thư, rõ ràng là các vị..."
Chưa hết câu tát một cái "bốp". Một cô gái quát: "Nói bậy bạ gì đó? Chúng tận mắt thấy chính ngươi đẩy ngã tiểu thư nhà ngươi mà."
"Nô tì !"
"Đồ tiện tì hạ đẳng.", Một cô gái mặc áo tím mắng nhiếc thậm tệ: “Nếu là nha đầu của bản tiểu thư, cắt lưỡi ngươi ngay lập tức."
Thái Nhi định cãi thì Chu Dao đang đất kéo áo ngăn: "Thái Nhi, đừng nữa."
"Vâng, để nô tì đỡ dậy."
... Thái Nhi kịp dậy cô gái áo tím đá một bên: "Cần gì đến tiện tì như ngươi, để đỡ."
Nói , cô cúi xuống đỡ tay Chu Dao: "Chu Dao , để đỡ dậy."
Chu Dao định rút tay nhưng đối phương giữ chặt quá, nàng yếu ớt kìm kẹp, đành nương theo lực lên. mới một nửa, cô gái áo tím buông tay, còn thuận đà đẩy mạnh một cái.
Làm Chu Dao ngã phịch xuống đất nữa!
Đau điếng ! Kèm theo đó là tiếng cợt nhả.
Cô gái áo tím tên là Khâu Thục, ruột của Kế hậu đương triều, nên ỷ thế lộng hành khắp Yến Kinh, ít tiểu thư danh giá nịnh bợ, lời cô răm rắp. Vừa là do cô cố ý. Còn lý do gây thù chuốc oán với Chu Dao cũng đơn giản. Vì Chu Dao bình thường tụ tập, cũng nịnh bợ Khâu Thục nên cô gai mắt từ lâu! Sau tin Chu Dao sắp kết với thế tử, cô càng khó chịu hơn! Giờ gặp ở đây, đương nhiên xả giận.
"Chu Dao ! Có đau ?", Khâu Thục hỏi đểu.
Chu Dao vốn nhát gan, sỉ nhục thế cũng dám ngẩng đầu , càng dám cãi .
Thái Nhi thút thít!
"Tiểu thư?"
Chu Dao : "Ta ."
...