NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1457: Cứu người

Cập nhật lúc: 2026-01-23 02:20:27
Lượt xem: 45

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khâu Thục cao xuống Chu Dao, vẻ mặt đầy kiêu ngạo. Cô cầm khăn tay che miệng khẩy, bất ngờ giơ tay lên : "Thật ngại quá, trượt tay. Chu Dao cũng thật là, mà yếu ớt thế ! , tức là đau đúng ? Không đau thì... tự dậy , kẻo tưởng chúng bắt nạt . À còn nữa, cái con tiện tì dám đẩy ngã, đương nhiên phạt, thì cái danh chủ nhân của hèn quá, đúng nào?"

Đám tiểu thư xung quanh bụm miệng khúc khích.

Mặt Chu Dao nóng bừng. Bắt nạt nàng thì thôi , nhưng Thái Nhi theo nàng bao năm nay, nàng thể cận chịu khổ, bèn lấy hết can đảm ngẩng đầu : "Khâu Thục, cũng là con gái Thượng thư, cô sỉ nhục như , nếu Hoàng hậu , nhất định sẽ tha cho cô ."

"Ngươi dám lôi Hoàng hậu dọa ?"

"Ta chỉ sự thật, cô ..."

Chưa hết câu, Khâu Thục giáng cho một cái tát. Trúng ngay mặt Chu Dao!

"Ngươi là con gái Thượng thư thì ? Hoàng hậu là tỷ tỷ ruột , ngươi tính là cái thá gì? Dám chuyện với kiểu đó!", Khâu Thục xong, giơ tay định đ.á.n.h tiếp...

tay kịp hạ xuống ai đó nắm chặt cổ tay.

Thời gian như ngưng đọng, khí cũng đông cứng .

Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía bàn tay xuất hiện, từ từ di chuyển lên , thấy một nữ t.ử đeo khăn che mặt xuất hiện từ lúc nào. Dù che mặt nhưng đôi mắt linh động đến nao lòng, nhất là đôi lông mày lá liễu thanh tú, toát lên vẻ Tây Thi, khiến đám tiểu thư thoáng chút ghen tị.

Khâu Thục cổ tay giữ chặt, trừng mắt Kỷ Vân Thư quát: "Ngươi cái gì thế?"

Kỷ Vân Thư liếc Chu Dao đất, : "Vị cô nương ngã một cái đủ mất mặt , cô nương cần gì lớn chuyện?"

"Ta? Làm lớn chuyện?"

"Chuyện bé xé to gì, chi bằng bỏ qua ."

"Láo xược!", Khâu Thục hất mạnh tay , mặt đầy giận dữ: “Ngươi từ chui ? Dám chuyện với như thế!"

"Ta chỉ là khách đến sơn trang chúc thọ thôi."

"Hóa là một con nha đầu, ngươi là ai ? Ta là ruột của Hoàng hậu đấy."

Kỷ Vân Thư bình thản đáp: "Ta tuy danh gia vọng tộc nhưng cũng là con nhà quan . cô nương , cô ỷ thế Hoàng hậu mà gây khó dễ cho khác, nếu truyền đến tai Hoàng hậu, lọt tai kẻ tâm, e là lúc đó... sẽ thành tai họa đấy!"

Lửa giận trong lòng Khâu Thục càng bốc cao! Cô hiểu ý tứ trong câu đó!

"Một con nha đầu tép riu mà dám ăn hàm hồ, thấy ngươi chán sống !"

Khâu Thục giơ tay định đánh, Kỷ Vân Thư bắt lấy tay cô , cảnh cáo: "Cô nương, đây là Ninh An Sơn Trang, cô lớn chuyện thì chẳng ai lợi lộc gì . Cô tự xưng là Hoàng hậu thì nên phong thái của Hoàng hậu. Nếu cô cứ cố chấp , chuyện đến tai Trang chủ, cô thử đoán xem hậu quả thế nào? Hơn nữa...", Nàng liếc Chu Dao đang rạp đất: “Vị cô nương là con gái Thượng thư, Thượng thư đại nhân quan trong triều, việc cho Hoàng thượng. Cô thử nghĩ xem, nếu vị cô nương xảy chuyện gì, Hoàng thượng sẽ nể mặt Hoàng hậu nể mặt Thượng thư?"

Hả?

Lời khiến Khâu Thục cứng họng! Phải thừa nhận con nha đầu từ chui đúng, nếu cô lớn chuyện thật, hậu quả khó lường.

Thế là... Cô hất mạnh tay , : "Đừng tưởng ngươi linh tinh là sợ! Ngươi cho kỹ đây, hôm nay tạm tha cho ả, nhưng còn ngươi... hừ hừ!"

Ánh mắt đầy vẻ thâm độc! Nói xong bèn dẫn đám tùy tùng bỏ .

Kỷ Vân Thư đợi cô khuất mới xổm xuống hỏi: "Cô nương, cô chứ?"

Chu Dao nàng đầy cảm kích: "Ta , đa tạ cô nương."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1457-cuu-nguoi.html.]

"Đứng dậy .", Kỷ Vân Thư đỡ nàng dậy, thấy lòng bàn tay nàng trầy xước, bèn : “Trong phòng thuốc, cô đây bôi t.h.u.ố.c cho."

"Vậy phiền cô nương ."

"Đừng khách sáo."

Kỷ Vân Thư dẫn chủ tớ Chu Dao phòng , lấy t.h.u.ố.c trị thương mang theo bôi cho Chu Dao.

Chu Dao nàng, hỏi: "Cô nương, hình như ... gặp cô bao giờ? Không cô là tiểu thư nhà nào?"

Nàng đáp: "Ta chỉ là con nhà thường dân, hôm nay theo đến đây chúc thọ Lý đại nhân thôi."

"Vậy... tại cô nương che mặt?"

"Thực dám giấu, gần đây mặt nổi mẩn đỏ, đành che ."

"Có nghiêm trọng ?"

"Bệnh cũ thôi, thời tiết lên là khỏi ngay.", Kỷ Vân Thư .

Chu Dao gật đầu, chợt nhớ điều gì, : "Ta tên là Chu Dao, nãy cô cũng đấy, là con gái Lễ bộ Thượng thư, cô nương họ..."

"Ta họ Kỷ, cô cứ gọi là Kỷ cô nương là ."

"Ừm, hai ngày chúng cùng ở viện , thể sang tìm cô chuyện ?"

"Đương nhiên là .", Kỷ Vân Thư mỉm .

Chu Dao bàn tay bôi thuốc, ngập ngừng một lúc : "Người đ.á.n.h ... tên là Khâu Thục, là Hoàng hậu, bình thường ai dám chọc . Chỉ là thích chỗ đông , cũng tụ tập với các tiểu thư khác, trời sinh thích nịnh bợ ai nên mới chuốc lấy rắc rối . Vừa còn suýt liên lụy đến cô nương. Khâu Thục tuy bỏ qua, nhưng sợ là cô nương giúp thì hai ngày ... cũng sẽ gặp rắc rối."

Giọng nàng nhỏ dần, nhưng Kỷ Vân Thư thản nhiên. Bôi t.h.u.ố.c xong, nàng : "Cô cần lo cho , nếu Khâu Thục là thông minh thì sẽ gây sự , cô loạn lên thì cô cũng chẳng lợi lộc gì."

"Dù cô cũng nên cẩn thận."

"Ta ."

"Ta thì quen , chỉ sợ cô..."

Kỷ Vân Thư ngắt lời: "Được , t.h.u.ố.c bôi xong , cô tự cẩn thận là ."

Chu Dao bàn tay: "Đa tạ."

Thái Nhi bên cạnh cũng cảm ơn: "Đa tạ cô nương hôm nay giúp tiểu thư nhà ."

Mắt rưng rưng lệ!

Kỷ Vân Thư khuôn mặt sưng đỏ của hai chủ tớ, : "Các cô nên bảo chuẩn trứng gà nóng chườm mặt , sẽ đỡ sưng đấy."

"Vâng ạ.", Thái Nhi đáp.

Chu Dao cảm ơn nữa lâu. Kỷ Vân Thư tiễn họ cửa ở trong phòng nghỉ ngơi.

...

 

Loading...