Huynh nhà họ Ôn bái phỏng Trang chủ sơn trang và Lý đại nhân, nhưng trong sân chật ních đến thăm hỏi. Ai nấy đều chờ bái kiến đôi câu để tỏ lòng kính trọng.
Tiểu tư sơn trang bước thông báo: "Thưa các vị đại nhân, thật xin , Trang chủ nhà gần đây đang bế quan nên thể đích tiếp đón các vị ."
Thật đáng tiếc! Mọi thất vọng mặt, lắc đầu thở dài.
Có hỏi: "Vậy còn Lý đại nhân?"
Tiểu tư tiếp: "Lý đại nhân hiện giờ... đang đàm đạo với Tô tướng quân, nên các vị đại nhân cứ về nghỉ ngơi ạ, tối nay tiệc ở tiền sảnh, lúc đó Lý đại nhân sẽ mặt."
Đã đến thế , cũng tiện ở chờ đợi nữa, huống hồ Lý đại nhân đang tiếp Tô tướng quân, họ càng tiện quấy rầy. Xét về phận địa vị, Lý đại nhân đích tiếp đãi Tô tướng quân là lẽ đương nhiên, chỉ trách bọn họ học thức mưu lược đều kém Tô T.ử Lạc một bậc.
Thế là lục tục về.
Ôn Triệt ngoài sân, tất nhiên cũng thấy lời tiểu tư, ngờ vẫn chậm hơn Tô T.ử Lạc một bước.
Ôn Ngọc khẽ : "Ca, chúng cũng thôi?"
"Đệ thấy ? Lý đại nhân đang tiếp Tô tướng quân."
"Vậy..."
"Đi thôi!"
Ôn Triệt định rời thì một tiểu tư chạy theo gọi: "Ôn tướng quân xin dừng bước."
Ôn Triệt dừng hỏi: "Có việc gì?"
"Lý đại nhân mời hai vị trong, pha sẵn ạ."
Hửm?
Nghe , hai , theo tiểu tư sân, qua cửa chính nhà. Trong phòng một tấm bình phong gỗ t.ử đàn chạm khắc hoa văn tinh xảo, qua lớp lụa mỏng thể thấy lờ mờ hai đang đối diện . Trong phòng thoang thoảng mùi hương, như mùi , như mùi hoa mẫu đơn, ngửi thấy thanh tao dễ chịu.
Vòng qua bình phong, thấy Lý đại nhân tóc hoa râm và Tô T.ử Lạc đang đệm mềm, ở giữa là một chiếc bàn thấp, bên đặt ấm và chén rót sẵn.
Dường như chuẩn sẵn cho nhà họ Ôn.
Tiểu tư lui ngoài, khép cửa !
Lý đại nhân tuy lục tuần nhưng xương cốt vẫn cứng cáp, phong thái quắc thước, hề thấy vẻ già nua. Người năm xưa quan trong triều, đối nhân xử thế vô cùng tinh tường, hầu như ai cũng kính trọng, kể cả Tiên hoàng và Hoàng thượng. Không vì ông tài giỏi mưu lược thế nào, mà vì sự khiêm tốn nhưng quyết đoán, đúng là đúng, sai là sai, thưởng phạt phân minh, điều gì trái với lương tâm, nên tham quan, gian thần... đều sợ ông . Khó khăn lắm mới đợi ông cáo lão hồi hương, nhưng ngờ trong triều vẫn còn vô quan là học trò của ông .
Người ở trong triều nhưng tai mắt vẫn ở trong triều, đủ thấy Lý đại nhân là nhân vật tầm cỡ thế nào!
Thấy Ôn Triệt và Ôn Ngọc bước , Lý đại nhân tươi: "Ôn tướng quân, Ôn đại nhân, đây, ."
Huynh họ Ôn chắp tay hành lễ: "Tham kiến Lý đại nhân."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1458-hai-nha-on-to.html.]
"Khách sáo , giờ chỉ là kẻ ẩn cư trong sơn trang , hai bàn tay trắng, hỏi chuyện triều chính, nên hôm nay phân biệt , chỉ là bạn đàm đạo thôi."
"Vâng."
"Mời ."
Ôn Triệt và Ôn Ngọc xếp bằng đối diện.
Tô T.ử Lạc bên cạnh từ đầu đến cuối hề ngước mắt lên, chỉ chăm chú thưởng , tận hưởng hương vấn vương nơi đầu lưỡi.
Ôn Triệt cố ý liếc một cái. Người qua thanh nhã, vô hại, nhưng luôn toát vẻ xa cách ngàn dặm, khiến thể đoán tâm tư dù chỉ một chút. Người như thật đáng sợ, đáng sợ đến mức đẩy xuống vực sâu mà vẫn dùng chiêu gì?
Lý đại nhân : "Ta ở sơn trang nhiều năm, lâu lắm náo nhiệt thế , hôm nay cũng là đầu tiên thấy các ngươi cùng đến đây, nếu nhớ nhầm thì hai nhà các ngươi cũng lâu lắm qua nhỉ?"
Khựng!
Câu nếu là khác thì tuyệt đối dám , nhưng Lý đại nhân toạc , khiến trong cuộc đôi bên đều chút ngượng ngùng.
Ánh mắt Ôn Triệt trầm xuống. Hắn kịp mở miệng thì Tô T.ử Lạc bỗng nhẹ, đặt chén xuống, : "Lý đại nhân đùa , Tô gia và Ôn gia vẫn luôn giao hảo, chỉ là hai vị Ôn ngày thường quá bận rộn, lo việc triều chính, lo việc trong phủ, trăm công nghìn việc, tự nhiên thời gian tụ họp với kẻ tàn phế như ."
Giọng điệu bình thản, còn mang theo chút tiếc nuối, như thể thực sự tiếc nuối vì nhà họ Ôn quá bận rộn thể gặp .
Nghe , Ôn Triệt đương nhiên thể im lặng, cũng khách sáo đáp trả: "Tô quá lời, và A Ngọc bận rộn, mà là quen thanh tịnh, thường xuyên đóng cửa tiếp khách, chúng cũng dám đến phiền, qua miệng Tô biến thành kẻ tiểu nhân thế ?"
"Ồ? Nói là lấy tiểu nhân đo lòng quân t.ử , xin rút lời , mong Ôn lượng thứ.", Hắn chắp tay thi lễ.
"Không dám dám!", Ôn Triệt vội đáp lễ.
Lý đại nhân : "Được , hai các ngươi cần khách sáo qua mặt nữa."
"Vâng.", Hai đồng thanh.
"Hai nhà Ôn, Tô những năm nay tuy ít qua , nhưng tình nghĩa xưa cũ vẫn còn đó, bao nhiêu ân oán cũng chỉ như mây khói thoảng qua, tan thì thôi, đời sống bao lâu chứ! Nhìn xem, ẩn cư trong sơn trang , lúc rảnh rỗi thì nhạc, đ.á.n.h cờ, thì sông câu cá, chuyện triều chính, ân oán xưa đều là hư vô cả! Bản sống tự tại mới là sự tu dưỡng đích thực."
Lời của Lý đại nhân như khuyên giải hai nhà hòa, nhưng cũng như đổ thêm dầu lửa, khiến mâu thuẫn giữa hai nhà Ôn, Tô càng thêm âm ỉ cháy.
Tô T.ử Lạc và nhà họ Ôn tự nhiên hiểu rõ. Mỗi đều toan tính riêng. Chỉ là lúc tiện bày mặt mà thôi.
Tô T.ử Lạc tiếp lời: "Lý đại nhân chí , tâm bình an mới là an ninh."
"Tô tướng quân hiểu thì ."
Sau đó, mấy hàn huyên vài câu.
Lý đại nhân tuy sống trong Ninh An Sơn Trang, bình thường hầu như xuống núi ngoài, nhưng tin tức núi trong triều đình đều nắm rõ. Chuyện chấn động thành Yến Kinh gần đây nhất là việc t.h.i t.h.ể Tĩnh An Vương, nên lúc uống ông nhắc đến: " , mấy tháng Hoàng thượng hạ chỉ di dời t.h.i t.h.ể Tĩnh An Vương hoàng lăng, hình như là phái Ôn đại nhân ? t.h.i t.h.ể Tĩnh An Vương mấy hôm mới về đến Yến Kinh, dường như là do gặp sự cố nên mới trễ nải, thật ?"
...