NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1459: Giao tình

Cập nhật lúc: 2026-01-23 02:20:29
Lượt xem: 48

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chuyện đến nước , Ôn Ngọc đành mở lời. Hắn liếc Tô T.ử Lạc đang điềm nhiên như , trả lời câu hỏi của Lý đại nhân: "Không giấu gì Lý đại nhân, chuyến Nam Tắc quả thực gặp chút sự cố. Không đắc tội với ai mà sa mạc Nam Tắc mai phục, vòng vo trong sa mạc, suýt nữa thì mất mạng. May mà phúc lớn mạng lớn nhặt cái mạng . Nào ngờ đường vận chuyển Tĩnh An Vương về gặp một đám áo đen, suýt chút nữa hủy hoại t.h.i t.h.ể Tĩnh An Vương, cũng suýt c.h.ế.t kiếm, nên dọc đường trắc trở liên miên, chậm trễ thời gian."

Nghe xong, Lý đại nhân nhíu mày thật sâu, kinh ngạc : "Ồ, chuyện như ? Có là kẻ nào ?"

"Vẫn đang điều tra."

"Người áo đen năm bảy lượt lấy mạng ngươi, xem ân oán sâu lắm đấy."

"Có lẽ !", Ôn Ngọc nhạt, ánh mắt dò xét Tô T.ử Lạc, xem biểu cảm của thế nào. đáp vẫn là khuôn mặt chút gợn sóng, bất cứ cảm xúc nào.

Ôn Ngọc hỏi: "Tại xong chẳng phản ứng gì thế?"

Lời đầy hàm ý ám chỉ!

Ôn Triệt Ôn Ngọc, hiệu đừng lung tung.

Ôn Ngọc lúc lửa giận bừng bừng, chỉ thăm dò xem Tô T.ử Lạc là kẻ chủ mưu vụ ám sát , còn tâm trí để ý đến ánh mắt cảnh cáo của đại ca.

Đối mặt với câu chất vấn đột ngột của Ôn Ngọc, Tô T.ử Lạc chỉ thản nhiên đáp: "Hiện giờ bản cũng đang rối như tơ vò, còn tâm trí lo chuyện khác? Chẳng lẽ tỏ vẻ kinh ngạc thì thể giúp Ôn đại nhân tìm kẻ hành thích ?"

Khựng!

học, hỏi ngược một câu khiến Ôn Ngọc cứng họng đáp trả thế nào.

Trong lòng hận thù cuộn trào chỗ phát tiết. Rõ ràng... rõ ràng kẻ hành thích đang ngay mặt mà bất lực, cảm giác đó giày vò như đang đống lửa, đống than.

Thấy tình hình căng thẳng, Ôn Triệt vội vàng giảng hòa: "Thôi bỏ , chuyện đừng nhắc nữa, hôm nay đến chúc thọ Lý đại nhân, chuyện khác cứ để về giải quyết ."

Câu chuyện dừng ở đó. Cuộc trò chuyện cũng kết thúc ba tuần !

Tô T.ử Lạc vì đất, khi lên bèn với họ Ôn: "Phiền hai vị Ôn đỡ một tay."

Ôn Triệt và Ôn Ngọc bèn bụng đỡ lên xe lăn.

"Đa tạ!"

Ôn Ngọc : "Không gì, chỉ là chân Tô tật, tự cẩn thận đấy."

Lời đầy ẩn ý. Tô T.ử Lạc giả vờ hiểu, vẻ mặt vẫn ôn hòa cảm tạ: "Đa tạ Ôn nhắc nhở."

Ba cáo từ Lý đại nhân rời ...

Đợi họ khuất, một lão giả thu dọn cụ, cúi bên bàn : "Lão gia, ngài hà tất xen chuyện hai nhà Ôn, Tô? Giờ ở trong sơn trang an nhàn tự tại, rảnh rỗi chẳng hơn ?"

Lý đại nhân liếc ông , tự rót cho một chén , , trầm giọng : "Chỉ hai hổ tranh thì cục diện triều chính mới cân bằng !"

...

Thất Nhi đợi bên ngoài thấy Tô T.ử Lạc bèn đẩy xe lăn . Huynh nhà họ Ôn bên cạnh, ba đều ở Tây sương nhưng khác viện, nên cùng một đoạn đường.

Trên đường , Tô T.ử Lạc thẳng phía : "Hai vị Ôn , lúc đường lên núi do con ngựa của trở chứng, nhất quyết chịu nên lỡ thời gian của . Xe ngựa của Ôn gia ở ngay xe , chắc cũng ảnh hưởng nhỉ? Mong hai vị đừng so đo, lượng thứ cho."

Hắn cố tình nhắc chuyện .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1459-giao-tinh.html.]

Ôn Triệt và Ôn Ngọc tụt phía một chút, sắc mặt cả hai sầm xuống. là chuyện nhắc cứ nhắc mãi!

Ôn Ngọc định gì đó thì Ôn Triệt giữ , cướp lời: "Tô quá lời , chỉ là súc sinh thôi mà, so đo gì?"

Lời rõ ràng ám chỉ Tô T.ử Lạc là súc sinh!

Tô T.ử Lạc giận, chỉ : " , súc sinh chung quy vẫn là súc sinh, cần gì so đo với súc sinh? Là nghĩ hai vị lòng hẹp hòi . e là hai ngày nữa xuống núi xảy chuyện tương tự, đến lúc đó nên cuối cùng thì hơn, kẻo vì kiêng dè dám lên tiếng thúc giục, thế thì là của ."

"..."

là cái miệng sắc sảo!

Vừa , Thất Nhi đẩy đến cửa viện nơi ở.

Tô T.ử Lạc : "Ta đến , hai vị một lát ?"

Ôn Triệt đáp: "Đa tạ ý của Tô , nhưng thấy vẻ buồn ngủ , phiền nữa."

"Vậy , dù chúng còn ở đây hai ngày nữa, sẽ dịp uống đàm đạo tiếp."

"Vậy tiễn nữa!"

Tô T.ử Lạc mỉm , đó Thất Nhi đẩy trong.

Huynh họ Ôn theo bóng khuất cánh cửa, sắc mặt đều trầm xuống.

"Ca, ! Mọi chuyện đều do cả."

"Thì ?"

"Chúng thể bỏ qua !"

Ôn Triệt Ôn Ngọc, bước tiếp, : "Những lời mặt Tô T.ử Lạc nãy nên chút nào."

Ôn Ngọc đuổi theo vài bước: "Có gì mà nên? Chẳng lẽ rõ là mà còn giả vờ như ?"

"Hiện giờ cả đều bằng chứng, miệng bằng cớ, hơn nữa lời ý ám chỉ, Tô T.ử Lạc thông minh như đương nhiên hiểu ý, Lý đại nhân cũng hiểu. Đệ thử nghĩ xem, nếu Tô T.ử Lạc ý đồ, hoặc Lý đại nhân ý đồ, đến lúc đó c.ắ.n ngược, nghĩ thoát ?"

Lời tuy lý. trong mắt Ôn Ngọc thì đại ca quá lo bò trắng răng ! Hắn hai suýt mất mạng, còn cần lý trí cái nỗi gì?

Trong lòng chỉ một ý niệm sục sôi, đó là báo thù! Hắn nhất định tìm cách vạch trần hành vi của Tô T.ử Lạc, đòi công đạo cho , trả mối thù mấy nhát kiếm !

"Ca, bình thường việc gì cũng , hành sự thận trọng, nhưng lo sợ quá mức ! Càng như càng tỏ e dè, bộ dạng của ngược càng tiếp thêm nhuệ khí cho Tô T.ử Lạc, khiến càng thêm kiêu ngạo. Thứ cho thể , nếu cơ hội, nhất định sẽ báo thù mấy nhát kiếm !", Nói xong, rảo bước nhanh.

"A Ngọc...", Ôn Triệt gọi với theo, đồng thời giữ c.h.ặ.t t.a.y .

Ôn Ngọc vùng mạnh , mặt đen như đáy nồi, gầm nhẹ: "Đệ trong lòng vẫn còn niệm tình giao hảo năm xưa với Tô T.ử Lạc, nhưng đại ca , rõ sự thật mắt , Tô T.ử Lạc sớm còn là Tô T.ử Lạc năm xưa nữa , bây giờ một lòng chỉ lấy mạng nhà họ Ôn chúng thôi."

Giao tình! Giao tình năm xưa giữa Ôn Triệt và Tô T.ử Lạc!

...

 

Loading...