NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1460 - 1461: Say rượu làm loạn
Cập nhật lúc: 2026-01-23 02:20:30
Lượt xem: 64
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giao tình!
Ôn Triệt như chạm nỗi đau, chuyện năm xưa nhắc tới, cũng nhớ tới, thậm chí bên cạnh cũng ai dám nhắc . Giờ đây chính miệng Ôn Ngọc , tim như đ.â.m mạnh một nhát, đau đến tê dại cả .
Ôn Ngọc sai, và Tô T.ử Lạc năm xưa quả thực giao tình, như thủ túc, cùng trận, g.i.ế.c địch, quan hệ đến mức thể vì đối phương mà hy sinh tính mạng. cuộc chiến với Đại Lâm mười năm khiến tình nghĩa giữa họ tan biến theo khói lửa chiến trường.
Không còn tồn tại nữa!
Mười năm , tròn mười năm .
Ôn Triệt hít sâu một , vẻ mặt vui, hai tay giấu trong tay áo nắm chặt thành quyền, thẳng đôi mắt mất hết lý trí của Ôn Ngọc, : "A Ngọc, đang nghĩ gì, cũng bảo vệ Ôn gia thế nào. Bất cứ kẻ nào hại , đều sẽ tha, nhưng khi bất cứ việc gì, chúng đều bình tĩnh, bình tĩnh nghĩ cách mới hành động. Hiện tại chúng bất cứ bằng chứng nào, nếu chuyện gì, chỉ liên lụy mà cả Ôn gia cũng liên lụy, hiểu ?"
Hắn sức khuyên can em trai.
Ôn Ngọc dường như cũng nhận những lời thỏa đáng, trong lòng chút áy náy.
Hắn cụp mắt xuống, hồi lâu mới khẽ gật đầu: "Là quá kích động, đại ca, xin ."
Ôn Triệt vỗ vỗ cánh tay : "Đệ hiểu là . Tóm , sẽ để chịu đòn oan , đợi việc điều tra rõ ràng, nhất định sẽ lôi kẻ hại ánh sáng."
"Vâng, ."
Ngọn lửa chiến tranh bùng lên cuối cùng cũng tắt! Hai bình tâm , nhắc đến chuyện nữa, trở về viện của .
Tối hôm đó, sơn trang mở tiệc rượu, Lý đại nhân đích tiếp đãi.
các tiểu thư khuê các đều mặt. Tô T.ử Lạc vì sức khỏe nên cũng vắng mặt!
Những đến dự tiệc tối nay đều là nhân vật quyền quý. Tuy ngày mai mới là chính tiệc sinh nhật Lý đại nhân, nhưng ít bắt đầu dâng quà, mang những lễ vật quý hiếm, thế gian khó tìm tặng.
Những thực hẳn tâm chúc thọ Lý đại nhân, mà còn một nguyên do khác.
Lý đại nhân dù cũng là lão thần, bá quan văn võ trong triều và cả Hoàng thượng đều kính trọng ông, thêm đó ít quan đều là học trò cũ của ông, nên nếu nịnh bợ Lý đại nhân thì cũng coi như nịnh bợ ít quan trong triều, từ đó thể một thế lực. Đạo lý đơn giản ai cũng hiểu, chỉ là ngoài mặt thì ai nấy đều khách sáo, thành tâm chúc thọ, tuyệt nhiên nhắc đến chuyện mờ ám bên trong.
Đằng những gương mặt tươi ẩn chứa bao nhiêu toan tính.
Những điều , Lý đại nhân đều hiểu rõ! Ông sai nhận hết lễ vật, nụ rạng rỡ môi. Chẳng ai tâm tư của ông!
Lạc Dương cạnh Sổ Thiên, ăn sơn hào hải vị mặt hỏi: " , Kỷ cô nương ?"
Sổ Thiên liếc một cái: "Tiệc tối nữ quyến tham dự."
"Thế cô ăn gì?"
"Cái cần ngươi lo."
Lạc Dương "xì" một tiếng, chộp lấy cái đùi gà nhét miệng.
Trên tiệc bỗng hô lớn: "Nào, uống!"
Nhìn sang thì thấy Lý Thời Ngôn và bạn Triệu Quyền Chí đang uống rượu. Chắc là uống nhiều quá, ngà ngà say nên bắt đầu la lối om sòm, chẳng màng gì đến lễ nghi. Triệu Quyền Chí bên cạnh còn tỉnh táo hơn chút, uống kéo Lý Thời Ngôn khuyên: "Uống đàng hoàng , đừng hét."
"Uống rượu sảng khoái thế , hét ? Nào, uống tiếp."
Lý Thời Ngôn say bí tỉ , còn lọt lời khuyên của Triệu Quyền Chí? Đầu óc giờ cuồng, chỉ một lòng uống rượu, những lời dặn dò của cha khi bay sạch đầu.
Cái gì mà hiểu lễ nghĩa? Cái gì mà xem cảnh? Cái gì mà đại thể? Cái gì mà đừng gây chuyện?
Bay lên chín tầng mây hết .
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía . Vì Lý Thời Ngôn là thế tử, là cháu Lý đại nhân nên gì. lọt mắt Lý đại nhân thì sinh một bụng tức!
Sao đứa cháu vô dụng thế ? Thật mất mặt!
Lão giả bên cạnh nhỏ: "Lão gia, là cho đưa thiếu gia về nghỉ ngơi ngay?"
Lý đại nhân xua tay, hừ một tiếng phất tay áo bỏ .
Lão giả vội gọi hai tiểu tư đến đưa Lý Thời Ngôn xuống.
Tiểu tư lệnh tới, mỗi đỡ một tay khuyên Lý Thời Ngôn: "Thế tử, ngài đừng uống nữa, mau về nghỉ ngơi ạ?"
"Nghỉ ngơi? Ta còn uống đủ mà!", Lý Thời Ngôn vung tay hất bọn họ , cầm bình rượu dốc miệng.
Hắn mắt lờ đờ, mặt đỏ bừng, lắc lư dữ dội, nếu Triệu Quyền Chí đỡ cho mấy cái thì chắc ngã lăn đất .
Triệu Quyền Chí cũng ngấm men say, mắt hoa lên, cũng chao đảo.
"Thôi Thời Ngôn, đừng uống nữa, mai chúng tiếp tục cũng mà."
"Triệu Quyền Chí, tối nay say về!"
"Ngươi..."
Triệu Quyền Chí hết câu, Lý Thời Ngôn cầm bình rượu lao , hai cùng ngã lăn đất.
Mọi xung quanh ồ lên! Mấy tiểu tư vội chạy tới đỡ họ dậy.
Vương Hoài bên cạnh nhịn , còn lên tiếng chế giễu: "Trò lớn thật đấy, đường đường là thế t.ử Khang Định Hầu mà tửu lượng kém thế , truyền ngoài cho thối mũi."
Lý Thời Ngôn tuy say nhưng tai điếc. Nghe thấy câu , nổi giận ngay lập tức! Vừa vùng vẫy thoát khỏi hai tiểu tư đang giữ , chỉ mặt Vương Hoài đang hả hê, lè nhè : "Ngươi cái gì? Nói ai tửu lượng kém? Nói ai là trò ?"
Vương Hoài thấy say khướt thì đắc ý vô cùng, cầm chén rượu bàn tới, hất hàm tiếp tục châm chọc cay nghiệt: "Nói ngươi đấy! Ngươi cũng xem hôm nay là dịp gì mà dám loạn ở đây, đúng là hổ!"
"Ngươi...", Lý Thời Ngôn định lao đ.á.n.h nhưng giữ .
"Sao? Còn đ.á.n.h ? Ta thấy ngươi giờ chẳng còn bản lĩnh đó ? Đừng tưởng cậy là thế t.ử mà loạn, coi chừng rước họa đấy!"
"Có tin... xé nát cái miệng ngươi !"
"Được thôi, ngươi đến đây , xé xem nào!", Vương Hoài xoay xoay chén rượu tay, tiếp tục khiêu khích.
Cơn say của Lý Thời Ngôn dường như cũng tỉnh vài phần lúc .
Chương 1461
Lý Thời Ngôn vốn là kẻ nóng nảy, chỉ một chút kích động nhỏ cũng thể khiến nổi cơn tam bành, huống hồ bây giờ uống rượu, men say bốc lên càng khiến m.á.u nóng dồn lên não. Hắn thể nhịn sự châm chọc khiêu khích của kẻ thù đội trời chung là Vương Hoài?
Ngay lập tức, quát lớn hai tên hầu đang giữ : "Buông tay!"
Trong tình huống , hầu nào dám buông tay? Nếu buông , hậu quả thật sự dám tưởng tượng!
"Thế tử, ngài đừng loạn nữa, mau xuống nghỉ ngơi ."
"Phải đấy, nãy Lý đại nhân cũng tức giận , ngài đừng gây chuyện nữa."
Lý Thời Ngôn mặt đỏ bừng, gân xanh trán nổi lên, đôi mắt trợn tròn vằn tia máu, nghiến răng nghiến lợi gầm lên nữa: "Ta bảo các ngươi buông tay , thấy ?"
"Thế tử..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1460-1461-say-ruou-lam-loan.html.]
"Buông tay!"
Người hầu vẫn kiên quyết buông!
Cục diện bế tắc khiến khí trở nên gượng gạo. Khách khứa trong bữa tiệc bắt đầu xì xào bàn tán, chỉ trỏ, ngoài việc Lý Thời Ngôn giữ thể diện, dám gây sự ở đây. Nếu vì là cháu trai của Lý đại nhân, e rằng đuổi khỏi Ninh An sơn trang từ lâu .
Huynh Ôn gia ở hàng ghế khách quý cũng chứng kiến chuyện. Ôn Ngọc định dậy can ngăn thì Ôn Triệt giữ : "Lý Thời Ngôn là của Tô T.ử Lạc, đừng hóng hớt."
...
Ôn Ngọc : " tình hình hỗn loạn thế , ca cũng thấy sắc mặt Lý đại nhân đó, nếu mặt khuyên giải vài câu, Lý đại nhân sẽ để mắt đến chúng hơn."
"Đệ hồ đồ ?"
"Ca?"
"Bây giờ ai dây là đó gặp xui xẻo, cứ yên xem kịch là , đừng xen ."
Nghe , Ôn Ngọc đành bỏ ý định . Tiếp tục yên quan sát từ xa!
Lý Thời Ngôn quan hệ với Tô T.ử Lạc, điều Ôn Triệt rõ, cho nên trong tình huống , Ôn gia tuyệt đối nên mặt.
Lạc Dương dường như thấy cuộc đối thoại của họ, : "Mấy họ Ôn các cũng thú vị thật đấy."
Thú vị? Lời chút khó hiểu.
Ôn Ngọc liếc : "Ngươi là ý gì?"
"Không gì, chỉ thuận miệng thôi. Thực ca ngươi đúng đấy, tình huống cứ nên xem náo nhiệt, cái gì cần ăn thì ăn, cần uống thì uống, lo chuyện bao đồng gì. Theo thấy, bữa tiệc náo nhiệt một chút mới dáng, cho nên bọn họ càng loạn thì càng vui chứ !"
"Ngươi đúng là lý lẽ méo mó."
"Sao méo mó? Lạc Dương chuyện xưa nay đều sách mách chứng đàng hoàng."
Xì! là mặt dày vô sỉ.
Ôn Ngọc cũng lười đôi co với . Ngược là Sổ Thiên, gắp một cái đùi gà nhét bát Lạc Dương, : "Ngậm cái miệng ngươi ."
Lạc Dương hề hề, cầm cái đùi gà lên vẫy vẫy, một tiếng: "Đa tạ." Rồi gác chân lên ghế, bày tư thế xem kịch , mắt hướng về phía bên ...
Lý Thời Ngôn vùng vẫy , ngược càng khiến Vương Hoài đắc ý. Hắn thẳng đến mặt Lý Thời Ngôn, nham hiểm : "Lý Thời Ngôn Lý Thời Ngôn, đây ngươi lợi hại lắm ? Giờ thì đ.á.n.h , đ.á.n.h !"
"Đồ tiểu nhân!"
"Tiểu nhân?" Vương Hoài khẩy, sang với hai tên hầu: “Hai ngươi cũng thật hiểu chuyện, là thế t.ử đấy, thế t.ử lệnh cho các ngươi cản, các ngươi còn cản gì? Cẩn thận đợi thế t.ử tỉnh rượu sẽ tìm các ngươi tính sổ đấy!"
Lý Thời Ngôn là thế nào, đều rõ. Cho nên hai tên hầu thì lo lắng. Nếu Lý Thời Ngôn lúc đó là do họ cản trở, chắc chắn sẽ tìm họ tính sổ, chẳng khác nào vuốt râu hùm, tự tìm đường c.h.ế.t.
Lý Thời Ngôn vùng vẫy, quát: "Ta bảo các ngươi buông tay , thấy ?"
Hai tên hầu run rẩy, vài giây buông tay!
Lý Thời Ngôn lảo đảo, suýt ngã nhào bàn tiệc, may mà vẫn vững.
Vương Hoài giả bộ cau mày, : "Úi chà, cẩn thận chứ."
"Vương Hoài, ... g.i.ế.c c.h.ế.t ngươi."
"Được thôi, yên đây , ngươi đến đây mà g.i.ế.c!"
Lý Thời Ngôn thuận tay vớ lấy bình rượu bàn định ném tới, nhưng tay giơ lên thì Vương Hoài giở trò , ngáng chân một cái, khiến Lý Thời Ngôn ngã sấp mặt xuống đất, hít đầy một bụng bụi.
Kèm theo đó là một tràng chế giễu.
Triệu Quyền Chí lúc cũng mơ màng, tiến lên đỡ bạn nhưng chân tay bủn rủn, cũng ngã lăn đất.
Lão giả lúc nãy vội vàng chạy tới, thấy cảnh tượng mắt bèn quát lớn mấy tên hầu: "Các ngươi ăn kiểu gì thế? Còn mau đưa thế t.ử và Triệu công t.ử xuống nghỉ ngơi."
"Vâng."
Mấy tên hầu vội vàng đỡ hai dậy.
Lý Thời Ngôn miệng vẫn lầm bầm c.h.ử.i rủa: "Vương Hoài, g.i.ế.c ngươi, g.i.ế.c ngươi..."
Lão giả lệnh: "Đưa bọn họ về phòng, mau nấu canh giải rượu."
"Vâng!"
Màn kịch kết thúc khi Lý Thời Ngôn và Triệu Quyền Chí đưa . Các quan , quý nhân sang bàn tán xôn xao. Ai mà chẳng thế t.ử Khang Định Hầu là kẻ ăn chơi trác táng, chẳng tích sự gì, suốt ngày tụ tập với đám công t.ử bột trong kinh thành gây chuyện thị phi. Nếu Hầu gia chống lưng dọn dẹp hậu quả, thì gì những ngày tháng như thế?
Còn đám Vương Hoài vì trả mối thù đường lên núi hôm nay nên ai nấy đều hả hê.
"Thế t.ử cái nỗi gì, chỉ là đồ ăn hại."
"Vương Hoài, dạy cho một bài học nhớ đời, xem còn mặt mũi nào lăn lộn ở Yên Kinh nữa. Chắc sáng mai cuốn gói về phủ Hầu, trùm chăn lóc mất thôi."
Mọi ồ lên. Không hề che giấu sự chế giễu trong lòng!
Vương Hoài trong lòng cũng sướng rơn, nâng ly rượu lên mời .
...
Mấy tên hầu dìu Lý Thời Ngôn và Triệu Quyền Chí về phòng riêng, vội vàng bưng canh giải rượu cho họ uống.
Lý Thời Ngôn giường, bát canh giải rượu xuống bụng bèn nôn thốc nôn tháo. Hầu như nôn sạch sành sanh thứ trong bụng!
Người hầu hỏi: "Thế tử, ngài chứ? Nếu khó chịu quá thì để chúng mời đại phu."
Hắn thở dốc, ý thức dần hồi phục, tỉnh táo hơn đôi chút. Nghỉ một lát, : "Mời đại phu cái gì? Chút rượu còn g.i.ế.c c.h.ế.t ."
"Ngài là ."
"Các ngươi kéo dậy!"
"Dậy? Ngài định ?"
"Ta tìm Vương Hoài!" Lý Thời Ngôn cố gượng dậy khỏi giường.
mấy tên hầu đè , khuyên can: "Không ! Ngài đừng nữa, ngài bây giờ còn vững."
Lý Thời Ngôn giận dữ: "Hắn ỷ say rượu mà sỉ nhục như , thể bỏ qua?"
" mà..."
...