Sắc mặt Khâu Thục khó coi: "Ngươi..."
Kỷ Vân Thư tiếp lời: "Lạc công t.ử rõ ràng, đến tìm , chỉ là tìm nhầm phòng thôi."
"Nửa đêm canh ba đến tìm ngươi?"
Kỷ Vân Thư bình thản giải thích: "Thực Ôn tướng quân đó sai đến nhắn, là lát nữa xong việc sẽ bảo Lạc công t.ử đến tìm , mời qua bàn việc, ngờ xảy hiểu lầm thế ."
Khâu Thục ngờ vực, trừng mắt Lạc Dương một cái đầy hằn học. Lửa giận trong lòng vẫn nguôi.
Lát , Kỷ Vân Thư sang hỏi Lạc Dương: "Có Ôn tướng quân xong việc ?"
Lạc Dương lập tức hiểu ý, tiếp lời: "Phải, xong việc , nên bảo đến tìm cô, cô ở phòng nào nên mới tìm nhầm."
"Đã là Ôn tướng quân việc gấp, chúng mau qua đó thôi."
" mà..." Lạc Dương đám gia nhân đang giữ .
Đám gia nhân , ai dám lỡ việc của Ôn tướng quân chứ.
Thế là... Buông tay!
Cũng coi như điều.
Kỷ Vân Thư cùng Lạc Dương chuẩn rời khỏi viện, nhưng Khâu Thục đuổi theo vài bước...
"Các ngươi , chuyện xong !"
Họ chẳng thèm để ý, cứ thế thẳng! Khâu Thục tức đến mức mất hết phong thái tiểu thư khuê các.
Gia nhân bên cạnh khuyên: "Khâu tiểu thư, là Ôn tướng quân tìm , cô bớt giận ."
"Bảo bớt giận?"
"Là... là Ôn tướng quân đấy ạ!" Nhắc hai.
Khâu Thục nghiến răng ken két.
...
Ra khỏi viện, Lạc Dương cứ xoa mãi cái mặt sưng vù, lầm bầm: "Ả đàn bà đó tay độc thật, đ.á.n.h đau c.h.ế.t ."
Kỷ Vân Thư thẳng phía , : "Lạc Dương, nhắc nhở ngươi bao nhiêu , đây Chu Tân thành, đây là Yên Kinh, ngươi gì cũng quy củ, nếu c.h.ế.t thế nào cũng . Hôm nay giúp ngươi, ngày mai, ngày , ... ai sẽ giúp ngươi?"
Nàng vô cùng nghiêm túc!
Lạc Dương cúi đầu giáo huấn, : "Ta chuyện là sai, cũng cái miệng hại cái , nhưng đúng là tìm cô mà, ai ngờ tìm nhầm phòng chứ?"
Kỷ Vân Thư dừng bên hồ, thẳng mắt Lạc Dương, hỏi: "Ngươi tìm gì?"
"Thì buồn chán quá, xem cô ngủ thôi."
Haizz!
Kỷ Vân Thư bất lực: "Thôi , ngươi về ."
"Về luôn ?"
"Sao? Ngươi tưởng định cùng ngươi gặp Ôn gia thật ?"
"Cũng !"
"Muộn , về nghỉ ngơi, ngươi nhớ kỹ, đây là Ninh An sơn trang, nếu ngươi còn gây chuyện gì nữa, ai bảo vệ ngươi ."
Lạc Dương xoa mặt: "Ta cũng dám dây con mụ điên trong viện của cô nữa , cứ như ch.ó điên ."
"Đáng đời ngươi!" Kỷ Vân Thư chút thương cảm, giọng cứng rắn: “Ngươi mau , đợi trong viện tản hết mới về."
Lạc Dương thấy nàng vẻ giận thật, đành lủi thủi bỏ . Vốn tưởng đêm dài nhàm chán, giờ thì , náo nhiệt quá mức cho phép!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1465-canh-dung-ta-khong-the-mat-chang-them-lan-nua.html.]
Đợi khuất, Kỷ Vân Thư bên hồ một lúc, ước chừng thời gian đám gia nhân trong viện tản hết mới về. Nàng mặt hồ phẳng lặng, tâm trạng cũng dần tĩnh .
Đột nhiên...
Một bóng đen lướt qua hình ảnh phản chiếu mặt nước. Tim nàng thắt , về hướng bóng đen lướt qua. Đó là một hòn giả sơn!
Nàng vốn nên tò mò, nhưng đôi chân lời, từ từ bước về phía đó. Ngay khi đến gần hòn giả sơn, phía xa một đội tuần tra của sơn trang tới.
"Nhanh nhanh nhanh, chạy về hướng !"
Dường như đang tìm ai đó?
Họ xách đèn lồng tiến dần về phía Kỷ Vân Thư! Nàng đang định đầu thì một bàn tay từ hòn giả sơn thò , bịt chặt miệng nàng, kéo nàng trong.
"Ưm ưm ưm..."
Lưng nàng áp lồng n.g.ự.c đó, vai giữ chặt từ phía , miệng bịt kín đến mức khó thở. Nàng cố dùng hai tay gỡ tay đó nhưng vô ích!
"Đừng động đậy!"
Hửm?
Nàng lập tức im bặt. Giọng quen thuộc vang bên tai, là giọng mà cả đời nàng bao giờ quên .
Bàn tay đang nắm lấy cánh tay đó cũng dần buông lỏng, đôi mắt đen láy mở to, ngập nước.
Là... Cảnh Dung!
Nàng tưởng cảm giác trùng phùng sẽ là niềm vui sướng vô bờ, nhưng nàng sai. Hóa cảm giác đó là nỗi đau thắt tim gan, đau như ai bóp nghẹt cổ họng thở nổi.
Giờ phút , nàng bao, đôi mắt quen thuộc vẫn hằng đêm hiện về trong giấc mơ của nàng, ôm lấy , ... Vô vàn cái ùa về trong lồng n.g.ự.c nàng.
Lúc , đội tuần tra xách đèn lồng ngang qua hòn giả sơn, quanh thấy ai bèn chỗ khác tìm.
Người mặc đồ đen giữ Kỷ Vân Thư cũng buông vai nàng , xoay mạnh nàng đối diện với , ép nàng vách đá lạnh lẽo.
Hai bốn mắt !
Ánh trăng bàng bạc chiếu lên khuôn mặt đeo nửa chiếc mặt nạ của Ly Xuyên. Đôi mắt sâu thẳm lạnh lùng, sắc bén, chút ấm, dường như chỉ trong tích tắc thể trào dâng sát ý vô tận, đoạt mạng trong chớp mắt.
Hắn con gái đeo khăn che mặt mắt, dường như hề quen , trong đáy mắt ngoài sự lạnh lùng thì chỉ còn sự xa lạ.
dù , vẫn là Cảnh Dung! Người mà nàng ngày đêm mong nhớ, mong trở về bên nàng.
"Cảnh Dung." Đôi môi lớp khăn che mặt của Kỷ Vân Thư khẽ mấp máy. Nước mắt nhòe tầm của nàng.
Ly Xuyên thấy hai chữ quen thuộc . Cô gái là...?
Kỷ Vân Thư đưa tay tháo khăn che mặt xuống, để lộ khuôn mặt tinh tế, những giọt nước mắt nóng hổi cũng theo đó lăn dài má.
Ly Xuyên nhíu mày, ngờ là nàng.
Từ chia tay đó đến nay cũng vài tháng! Không ngờ nàng đuổi tới tận Yên Kinh, còn xuất hiện trong Ninh An sơn trang .
Lúc , tay buông lỏng khỏi vai Kỷ Vân Thư, hỏi: "Là cô? Sao cô ở đây?"
"Phải là hỏi , tại lúc bỏ lời từ biệt? Chàng rõ ràng hứa với , sẽ bỏ mặc !"
"..." Ly Xuyên lùi một bước, vẻ mặt nghiêm trọng, giọng trầm xuống: “Ta việc quan trọng, thể mang cô theo."
Kỷ Vân Thư lập tức bước tới gần một bước, đôi mắt đẫm lệ thẳng mắt Ly Xuyên: "Chàng ngày hôm đó bỏ sợ hãi thế nào ? Ta tưởng sẽ giống như ba năm , thể tìm thêm ba năm, thậm chí sáu năm, hoặc lẽ... sẽ vĩnh viễn tìm thấy nữa."
"Cô nương, nhiều , cô tìm."
"Ta cũng nhiều , thể nhận nhầm tất cả trong thiên hạ, nhưng sẽ bao giờ nhận ." Nàng chắc nịch, giọng nghẹn ngào, nắm chặt lấy tay Ly Xuyên: “Ta sẽ để nữa , Cảnh Dung, thể mất thêm nữa!"
Nàng nắm chặt!
...