NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 147: Canh ngân nhĩ
Cập nhật lúc: 2025-12-07 04:13:28
Lượt xem: 253
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc trong cung.
Hoàng thượng một lát tại tẩm điện của Tiêu Phi, thấy giờ giấc đến bèn rời đến Triều phòng.
Bát canh ngân nhĩ do chính tay Tiêu Phi cho Hoàng thượng vẫn còn nguyên bàn, vơi miếng nào.
Đáng tiếc !
Sắc mặt Tiêu Phi vô cùng khó coi, hừ một tiếng, vung tay gạt mạnh lên bàn. Bát canh ngân nhĩ rơi xuống đất vỡ tan tành.
Choang ...
Tiếng vỡ giòn tan!
Hai cung nữ bên cạnh run rẩy, vội vàng cúi đầu thấp hơn. Tiêu Phi mặt Hoàng thượng thì dịu dàng hiền thục, nhưng đối với đám nô tài tàn nhẫn vô cùng. Cung nữ thái giám trong cả Chương Chí điện hầu như ai cũng từng "dạy dỗ".
Tiêu Phi nhướng mày: "Dọn hết những thứ xuống."
"Vâng."
Mấy cung nữ vội vàng tiến lên dọn dẹp sạch sẽ.
Cung nữ Tang Lan bên cạnh thấy chủ t.ử tâm trạng , nhịn một câu: "Nương nương dụng tâm canh ngân nhĩ cho Hoàng thượng, mà nào Hoàng thượng cũng uống."
Tang Lan là tâm phúc của Tiêu Phi, trong cung thể chuyện với Tiêu Phi cũng chỉ cô .
lời thốt , Tiêu Phi bèn phóng ánh mắt lạnh lẽo cô : "Ngươi cái gì?"
"Nô tỳ ..."
"Quỳ xuống!"
Tang Lan lỡ lời, hoảng hốt quỳ xuống xin tha: "Nô tỳ vô ý lỡ lời Nương nương vui, là của nô tỳ. Nô tỳ chỉ là... cảm thấy đáng cho Nương nương thôi."
Tiêu Phi mặt ngươi âm trầm, bàn tay thon dài vuốt lên búi tóc, chạm hạt châu Hải Nam cài đầu. Hạt châu lạnh lẽo, thấm đầu ngón tay bà , càng tăng thêm vẻ băng giá.
"Không đáng? Tang Lan, ngươi xem, gì mà đáng?"
"Hoàng thượng mỗi tới, Nương nương đều tự tay một bát canh ngân nhĩ, nhưng Hoàng thượng chẳng bao giờ uống. Nô tỳ đau lòng cho Nương nương."
"Vậy ngươi tại Hoàng thượng uống canh ngân nhĩ Bản cung ?"
Tang Lan giọng Tiêu Phi bớt giận, mới ngẩng đầu lên lắc lắc hai cái.
Tiêu Phi một tiếng, nhưng nụ mang theo vài phần chua chát.
Ánh mắt xa xăm ngoài điện, bà : "Người đời đều Tuyên Xu Hoàng hậu đôi tay khéo léo, cầm kim xỏ chỉ thêu bức Bách Điểu Triều Phụng, giỏi nữ công gia chánh, những món bánh trái thơm ngon. Miệng Hoàng thượng kén ăn, nhưng thích nhất bát canh ngân nhĩ của Tuyên Xu Hoàng hậu. Tuyên Xu Hoàng hậu dù qua đời nhưng ai thể thế vị trí của bà trong lòng Hoàng thượng. Dù Bản cung ngày nào cũng dâng một bát canh ngân nhĩ thì chung quy cũng là bát canh mà Hoàng thượng ."
Khi , hốc mắt Tiêu Phi đỏ lên, nhưng khuôn mặt âm trầm thấy chút đau buồn nào, chỉ sự cam tâm và đố kỵ!
Hoàng thượng yêu sâu đậm Tuyên Xu Hoàng hậu là cái gai trong lòng các vị nương nương hậu cung. Hơn nữa Tuyên Xu Hoàng hậu mất lâu mà Hoàng thượng từng nghĩ đến chuyện lập hậu mới. Tiêu Phi đôi tỉ tê bên gối nhắc chuyện lập hậu, Hoàng thượng cũng chỉ ậm ừ cho qua.
Tất nhiên, ngôi vị Thái t.ử của Cảnh Hoa lẽ cũng là nhờ phúc của mẫu Tuyên Xu Hoàng hậu. Một kẻ bất tài vô dụng như , nếu con trai Tuyên Xu Hoàng hậu, Hoàng thượng sẽ thèm liếc mắt . Việc lập Cảnh Hoa Thái t.ử càng chứng tỏ tình yêu sâu sắc của Hoàng thượng dành cho vợ quá cố.
Có lẽ đây là yêu ai yêu cả đường lối về!
Về chuyện lập Thái tử, Tiêu Phi cũng hận đến ngứa răng. Tên Cảnh Hoa bất tài đó điểm nào sánh một góc với con trai Cảnh Diệc của bà ?
Lúc Hoàng thượng mới ý định lập Thái tử, Tiêu Phi cùng nhà đẻ ngấm ngầm lôi kéo ít triều thần dâng sớ tiến cử Cảnh Diệc, nhưng cuối cùng Hoàng thượng vẫn kiên quyết lập Cảnh Hoa.
Sau khi tên bất tài đó lên ngôi Thái tử, cục diện triều đình đổi, những kẻ vốn ủng hộ Cảnh Diệc hầu như đều sang phe Thái tử.
Kẻ gió chiều nào che chiều , vốn dĩ xuất phát từ chốn quan trường mà !
Nghĩ đến đây, Tiêu Phi siết chặt nắm tay đập mạnh xuống bàn.
Tang Lan dám lên tiếng, cô theo hầu Tiêu Phi nhiều năm, rõ nỗi đau của bà !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-147-canh-ngan-nhi.html.]
Lát , Tiêu Phi liếc cô : "Đứng lên ."
"Tạ ơn Nương nương."
Tang Lan dậy.
"Con bé Huyên Nhi ngoan ngoãn ở trong cung ?" Tiêu Phi hỏi.
"Bẩm Nương nương, công chúa... xuất cung ạ."
"Đến Dung Vương phủ?"
"Chắc là ạ."
Tiêu Phi tức giận: "Cái con bé , lúc nào tay cũng chĩa ngoài."
Trong bốn con trai của Hoàng thượng, Thái t.ử Cảnh Hoa mồm mép tép nhảy, giỏi nịnh nọt. Tam hoàng t.ử Cảnh Diệc tính tình thâm trầm, gian xảo thông minh, thủ đoạn việc cũng gọn gàng sạch sẽ, giống Hoàng thượng nhất. Tứ hoàng t.ử Cảnh Hiền mười mấy năm mắc bạo bệnh, cứ ốm yếu mãi, bao năm nay đều ẩn trong cung, ít khi ngoài .
Còn Thất hoàng t.ử Cảnh Dung xưa nay tính tình nghiêm nghị ít , việc thỏa, gặp chuyện hoảng loạn, từng tỏ ý tranh đoạt ngôi vị Thái tử. chính cái vẻ dửng dưng khó đoán đó toát một sự uy h.i.ế.p ngầm.
Mẫu phi của Cảnh Dung khi còn sống vì hiếu thắng mà phạm , nên Hoàng thượng cũng phần xa cách đối với Cảnh Dung.
Tuy nhiên, Tiêu Phi là giỏi suy đoán, bà hiểu rõ một điều: Cảnh Hiền là phế vật cần để ý; kéo Thái t.ử xuống đài cũng là chuyện dễ dàng; nhưng giúp con trai lên ghế Thái tử, kẻ uy h.i.ế.p lớn nhất chung quy vẫn là Cảnh Dung.
Dù Hoàng thượng trọng dụng , nhưng giống như một nhánh liễu chờ ngày vươn , sẽ càng ngày càng dài, càng ngày càng sắc bén, sớm muộn gì cũng vươn tới ngôi vị Thái tử.
Phòng bệnh hơn chữa bệnh, nhổ cỏ tận gốc!
Lúc , bên ngoài truyền đến tiếng thông báo của thái giám.
"Diệc Vương đến."
Cảnh Diệc áo bào phấp phới, bước thanh thoát tiến , hành lễ với Tiêu Phi: "Nhi thần bái kiến Mẫu phi."
"Mau lên."
Tiêu Phi dịu dàng, vội vàng kéo con trai gần. Con trai , thế nào cũng thấy ưng ý.
"Con định gặp Phụ hoàng ? Người tới Triều phòng ."
"Nhi thần đến tìm Mẫu phi." Sắc mặt Cảnh Diệc cau .
Xem là chuyện quan trọng!
Tiêu Phi bèn cho lui hết nô tài trong điện, chỉ giữ một Tang Lan.
Tiêu Phi nghi hoặc lo lắng, vội hỏi: "Rốt cuộc chuyện gì?"
Trong đôi lông mày rậm của Cảnh Diệc rõ ràng mang theo vẻ kiêng dè. Giọng trầm xuống: "Hôm nay Kinh Triệu Doãn phát hiện một thi thể, nạn nhân là cháu ngoại của Lý lão tướng quân. Việc liên quan đến vụ án mất tích."
"Thì ?"
"Vị Kỷ tiếp nhận vụ án ." Giọng điệu Cảnh Diệc mang ý nhắc nhở.
Tiêu Phi gật đầu: "Bản cung tất nhiên ." Rồi tiếp luôn một câu: " chỉ dựa kẻ đó mà đòi tra vụ án ? Hai tháng trời chút manh mối, Bản cung thấy chỉ là khoác lác. Hơn nữa Bản cung tin Cảnh Dung tìm về thể phá vụ án ."
Trên đời gì kỳ nhân như thế?
Bà giao vụ án mất tích cho Kỷ , chẳng qua cũng là chèn ép Cảnh Dung mà thôi.
Cảnh Diệc : "Mẫu phi, nước cờ sai ."
Tiêu Phi sửng sốt!
? ở chỗ nào?
...