NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1481: Đi gặp thế tử

Cập nhật lúc: 2026-01-23 02:20:50
Lượt xem: 50

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đêm khuya, cả sơn trang chìm trong tĩnh lặng.

Chỉ còn tiếng bước chân của tiểu tư tuần và tinh binh Đại Lý Tự canh gác bên ngoài.

Mọi mệt nhoài một ngày bận rộn, vốn là ngày vui, ai ngờ xảy chuyện kinh hoàng thế ! Thật đáng sợ!

Đột nhiên, một bóng đen né tránh những tuần, lặng lẽ lẻn một viện.

Người đàn ông thủ nhanh nhẹn, tay ôm một tay nải lớn. Sau khi viện, cảnh giác quanh, thấy ai canh gác mới rón rén đến một cánh cửa đóng kín.

Trong phòng tối om, thấy rõ tình hình bên trong.

Người đàn ông quanh nữa, gõ nhẹ cửa, ghé sát khe cửa khẽ: "Là ."

Người trong phòng thấy tiếng, bèn mở cửa.

Người mở cửa ai khác là Kỷ Vân Thư!

Còn gõ cửa cũng chẳng ai xa lạ, là Lạc Dương!

"Mau !"

Kỷ Vân Thư kéo trong, vội vàng đóng cửa !

Lúc trong phòng tối đen như mực, chỉ chút ánh sáng lờ mờ hắt từ cửa sổ. Lạc Dương như kẻ trộm, đôi mắt tròn xoe láo liên quanh phòng, nương theo ánh sáng yếu ớt đ.á.n.h giá một lượt, hạ giọng đầy ghen tị: "Ôi chao, phòng cô thật đấy, rộng rãi hơn chỗ nhiều, đồ đạc cũng đầy đủ."

Kỷ Vân Thư tâm trạng bàn luận chuyện với , thẳng vấn đề: "Đồ cần ? Mang đến ?"

"Đương nhiên là mang đến !" Lạc Dương đặt tay nải lên bàn, vỗ n.g.ự.c tự đắc: “Ta là ai chứ? Ta là Lạc Dương lừng danh mà! Việc cô giao chắc chắn xong."

Vẻ mặt đầy kiêu ngạo!

Kỷ Vân Thư đưa tay mở tay nải.

Lạc Dương cằn nhằn: "Cô , cái nha đầu cô nhờ nhắn lời , năng ấp a ấp úng, chẳng rõ ràng gì cả, một câu mãi mới xong, sốt cả ruột, may mà tiểu gia thông minh."

Kỷ Vân Thư mở tay nải ! Bên trong là hai bộ quần áo của tiểu tư trong sơn trang. Có bẩn! Lại thoang thoảng mùi mồ hôi. Mùi đó xộc mũi khiến hắt !

Lạc Dương nhịn bịt mũi, vẻ mặt ghét bỏ: "Mấy bộ quần áo tốn bao công sức mới trộm đấy."

Kỷ Vân Thư : "Đa tạ ngươi giúp đỡ."

"Cảm ơn cái gì? Chuyện nhỏ thôi mà!" Lạc Dương thấy lạ, huých nhẹ khuỷu tay nàng, hỏi: “ hiểu, quần áo cô đang mặc như thế, cô cần quần áo nam nhân gì? Lại còn đòi những hai bộ! Quần áo nam nhân thì thôi , đằng đòi loại quần áo hôi bẩn của hạ nhân, rốt cuộc cô gì thế?"

Trong lòng đầy nghi hoặc! Cách đây một canh giờ, Kỷ Vân Thư lén sai một tiểu nha nhắn lời cho Lạc Dương, nhờ tìm giúp hai bộ quần áo của tiểu tư trong sơn trang, đợi ngủ say thì lén mang đến. Lúc đó thấy kỳ lạ, hiểu Kỷ Vân Thư ý đồ gì? vẫn theo, nhân lúc ai chú ý lẻn viện của hạ nhân, khó khăn lắm mới tìm hai bộ quần áo vội vàng mang tới.

Đối mặt với sự nghi ngờ của , Kỷ Vân Thư giải thích nhiều, chỉ một cái : "Lát nữa ngươi cùng ngoài, còn việc cần ngươi giúp."

"Ra ngoài? Việc gì?"

"Đi sẽ ."

Lạc Dương vẫn mơ hồ, trong hồ lô của phụ nữ bán t.h.u.ố.c gì?

Đang định hỏi tiếp thì...

Kỷ Vân Thư bỗng lệnh: "Quay !"

"Hả?"

"Ta quần áo!" Kỷ Vân Thư lấy bộ quần áo , ném một bộ cho : “Ngươi cũng mau ."

Cái gì?

Lạc Dương kinh ngạc, bộ quần áo tay với vẻ ghét bỏ, mắt trợn tròn, chun mũi : "Nửa đêm nửa hôm cô quần áo tiểu tư gì? Rốt cuộc cô ? Còn nữa... tại cũng ? Ta ! Ta quần áo của , mặc cái gì?"

"Đừng lải nhải nữa, mau !" Kỷ Vân Thư xong bèn cầm quần áo bình phong.

Lạc Dương tuy trong lòng , nếu là , thà c.h.ế.t cũng chuyện , cũng chẳng thèm lời Kỷ Vân Thư. bây giờ, trong lòng như hình thành một bản năng, bản năng theo sự sắp đặt của Kỷ Vân Thư. Chỉ cần nàng , sẽ cùng nàng , chỉ cần nàng , đều lọt tai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1481-di-gap-the-tu.html.]

Bản năng kỳ lạ bắt đầu từ khi nào? Rốt cuộc là từ bao giờ, từng lời cử chỉ của Kỷ Vân Thư, đều bắt đầu để tâm đến thế?

Hắn lắc đầu thật mạnh, dám nghĩ tiếp nữa. Rồi ngoan ngoãn quần áo.

Kỷ Vân Thư xong quần áo, búi tóc cao lên. Dù mặc đồ nam trang hạ nhân, nhưng trông nàng vẫn thanh tú, còn tuấn tú hơn cả nam nhi.

Đây cũng là đầu tiên Lạc Dương thấy nàng mặc nam trang, nhất thời đến ngẩn ngơ. Hồi lâu dời mắt .

Rồi kìm thốt lên: "Cô thật đấy!"

Kỷ Vân Thư tiếp lời , xách đèn lồng lên, kéo cửa: "Đi, theo ngoài."

Hai rón rén khỏi viện!

Sơn trang lớn, nếu thường xuyên đến đây e là sẽ phân biệt đông tây nam bắc, nhưng Kỷ Vân Thư tỏ thông thạo đường nước bước, thẳng về phía Nam Uyển.

Lạc Dương bên cạnh nàng, ngó xung quanh, ghé sát nàng hỏi: "Này! Rốt cuộc cô gì? Chúng ăn mặc thế để gì? Bây giờ ? Cô đừng im thin thít thế, một câu chứ! Không thì giúp cô việc cũng chẳng yên tâm."

Kỷ Vân Thư suy nghĩ một chút, ánh mắt trầm xuống, cho : "Ta gặp một !"

"Ai?"

"Thế tử."

Hả!

Vừa xong câu , bước chân Lạc Dương khựng .

Hắn tiếp nữa, ngẩn bóng lưng Kỷ Vân Thư, tưởng nhầm, hỏi : "Cô cái gì? Đi gặp thế tử?"

Lý Thời Ngôn hiện là nghi phạm, giam giữ, Kỷ Vân Thư gặp ? Đây là ý gì chứ?

Kỷ Vân Thư thấy dừng , cũng dừng bước, khuôn mặt ngơ ngác của Lạc Dương, : "Phải, là gặp thế tử."

"Cô gặp gì?"

"Bây giờ gặp còn thể chuyện gì?" Kỷ Vân Thư xong bèn tiếp tục .

Lạc Dương vội vàng đuổi theo, đầu đầy dấu hỏi: "Chẳng lẽ là vì vụ án g.i.ế.c của thế tử? Kỷ Vân Thư, cô điên ? Cô gặp gì? Hai tám sào cũng chẳng tới, hơn nữa, là hung thủ g.i.ế.c , cô gặp thì bản cũng sẽ dính líu, đến lúc đó cũng bảo vệ cô, chừng tên họ Ôn cũng chẳng bảo vệ ."

Kỷ Vân Thư vẻ mặt lạnh lùng, bỏ ngoài tai lời , tiếp tục .

Thấy nàng cố chấp như , Lạc Dương bước nhanh chặn đường nàng, nghiêm túc : "Không , trừ khi cô rõ nguyên do cho , nếu , tuyệt đối để cô dính líu đến thế tử, cô tìm cái c.h.ế.t đấy."

Kỷ Vân Thư khựng , ánh mắt nghiêm túc và đầy lo lắng của Lạc Dương, thở dài một , hỏi nghiêm túc: "Lạc Dương, hỏi ngươi, ngươi tin thế t.ử g.i.ế.c ?"

Hả?

Lạc Dương ngẩn một chút : "Cái gì mà tin ? Chính mắt thấy chạy từ hòn giả sơn, lúc đó cả đầy máu, vẻ mặt hoảng hốt, thấy còn vội vã bỏ , rõ ràng là tật giật . Nếu g.i.ế.c thì như thế? Hơn nữa, sợ tội bỏ trốn, chẳng chứng minh là g.i.ế.c ? Cô bây giờ hỏi như ý gì?"

Kỷ Vân Thư cau mày: "Cái gọi là tận mắt thấy của ngươi, là tận mắt thấy thế t.ử g.i.ế.c ?"

"Ta..."

"Ngươi chỉ thấy cả đầy máu, chứ thấy cầm d.a.o g.i.ế.c . Thường thì những gì mắt thấy chắc là thật, nhưng lời một phía thể hại c.h.ế.t một ."

"Cô... ý cô là... thế t.ử g.i.ế.c ?" Lạc Dương hồ đồ .

Kỷ Vân Thư cũng dám khẳng định nhanh như .

Nàng im lặng một lát : "Rốt cuộc là , đợi gặp thế t.ử mới ."

Nói xong, nàng định vòng qua Lạc Dương, nhưng Lạc Dương nghiêng chắn mặt nàng, hỏi: "Vậy cô cho , tại giúp ?"

Cái ... Nàng nên thế nào đây?

...

 

Loading...