NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1486: Nghiệm thi
Cập nhật lúc: 2026-01-23 02:20:55
Lượt xem: 56
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong mắt Lạc Dương, Kỷ Vân Thư quả thực như phát điên, hàng loạt hành động kỳ quái khiến vắt óc suy nghĩ cũng hiểu nổi. Hơn nữa việc Kỷ Vân Thư cố chấp giúp đỡ, tin tưởng thế t.ử càng khiến thể lý giải. Hành động như theo thấy là điên rồ. Là ma nhập ! Nếu thì tại đang yên đang lành mạo hiểm lớn như để giúp một quen ?
Thêm đó Kỷ Vân Thư nghiệm thi, đó là nghiệm thi đấy! Là việc của ngỗ tác! Cũng chỉ nam nhân mới , gì cô nương nhà ai nghiệm thi? Chưa từng thấy bao giờ!
Cánh tay Kỷ Vân Thư nắm đau điếng, như bẻ gãy xương nàng , cơn đau lan từ hai đầu cánh tay lên đến tận lông mày, khiến nàng kìm khẽ nhíu mày, chằm chằm Lạc Dương đang lo lắng và bối rối mặt, đôi môi đỏ mọng khẽ mở, : "Lạc Dương, ngươi cảm thấy đang lo chuyện bao đồng, thậm chí nghĩ điên ! thế t.ử g.i.ế.c , dùng cách để giúp ."
"Cô tin đến thế ?"
"Phải! Ta tin ."
"Trên đời cố chấp như cô chứ?" Sắc mặt Lạc Dương trầm xuống, mang theo chút ngẩn ngơ.
Tính tình nàng vốn dĩ như . Ai cũng lay chuyển nàng!
Nàng vặn nhẹ cánh tay, : "Nếu ngươi giúp , thì cũng đừng ngăn cản !"
Lạc Dương nương theo lực giãy giụa của nàng mà buông tay , ánh đèn lồng treo ở góc tường xung quanh hắt lên khuôn mặt càng thêm khó coi, sâu đôi mắt thâm thẳm của Kỷ Vân Thư, trong lòng đ.á.n.h trống thình thịch. Hắn là kẻ tinh ranh, trong lòng cân nhắc một hồi, cuối cùng c.ắ.n răng: "Có lẽ kiếp nợ cô thật, thôi ! Cô loạn thì liều theo cô, dù cũng giúp cô đến nước , nếu bỏ cuộc giữa chừng thì lỗ quá."
là tên buôn tính toán!
Sau đó, Lạc Dương theo nàng đến nơi đặt t.h.i t.h.ể Vương Hoài, dọc đường, cứ hạ giọng hỏi mãi: "Cô thực sự nghiệm thi? Đó là nghiệm thi, nghiệm thi đấy! Cô ?"
Kỷ Vân Thư thẳng phía : "Trước đây học qua một chút."
"Không bảo thứ đó phụ nữ chạm ?"
"Chẳng lẽ chạm sẽ c.h.ế.t?"
"Cái đó thì ."
"Đã c.h.ế.t, chạm ? Huống hồ nghiệm thi vốn là việc quang minh chính đại, thể giải oan cho c.h.ế.t tìm hung thủ, đây là việc , qua miệng các ngươi thành điều kiêng kỵ? Nếu cứ cứng nhắc như , thiên hạ sẽ thêm bao nhiêu vong hồn oan uổng?" Kỷ Vân Thư nghiêm mặt .
Lạc Dương mà ngẩn . Ngẫm thì cũng lý!
Nơi đặt t.h.i t.h.ể Vương Hoài là một cái sân nhỏ hẻo lánh, bên ngoài canh gác, dù thì ai canh giữ một c.h.ế.t? Lại còn là một cái xác m.á.u me be bét như !
Họ đẩy cửa bước , trong phòng tối đen như mực, ánh sáng yếu ớt của đèn lồng từ từ len lỏi , chỉ thấy một cỗ quan tài ngang bên trong, bên phủ một tấm vải đen lớn.
Kỷ Vân Thư đến bên quan tài, bảo Lạc Dương: "Giúp mở nắp quan tài ."
Hai hợp sức đẩy ! Vì là nơi tạm thời đặt xác nên quan tài dùng gỗ , nắp quan tài cũng đóng chặt, đẩy nhẹ là mở!
Ngay lập tức, một mùi hôi thối kinh tởm xộc mũi, khiến buồn nôn.
Lạc Dương bịt mũi, cau mày lùi một bước, : "Cái xác thối quá." Hắn dám trong.
Kỷ Vân Thư quen với mùi đó, nàng giơ cao đèn lồng soi trong quan tài, bên trong là một cái xác ch.ó c.ắ.n xé nát bấy, chỉ còn một đống thịt nát và xương, xương vẫn còn dính gân thịt, m.á.u đông cũng từng mảng bám đó, khuôn mặt c.ắ.n đến còn nhận hình dạng ban đầu càng thêm dữ tợn đáng sợ, dung mạo lúc sinh thời, bên cạnh còn một quả tim m.á.u me, hình dạng quả thực khiến kinh hãi.
Xung quanh quan tài tuy rắc bồ kết thương truật nhưng vẫn át mùi nồng nặc bốc từ xác c.h.ế.t.
Nàng đưa đèn lồng cho Lạc Dương: "Cầm lấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1486-nghiem-thi.html.]
Lạc Dương nhận lấy, hỏi: "Bây giờ cô định gì?"
Kỷ Vân Thư lấy đôi găng tay chuẩn sẵn, đeo một cách thành thục, trực tiếp thò tay trong quan tài, vì ánh sáng đủ, nàng liếc Lạc Dương đang ngơ ngác: "Đưa đèn gần chút."
Lạc Dương nuốt nước bọt, nhấc đèn lồng lên cao, ghé sát quan tài, vô tình liếc cái xác bên trong, tay run lên bần bật, lập tức dám , trong lòng như thứ gì đó đang đảo lộn, khiến sắp nôn đến nơi, nhưng vẫn cố c.ắ.n môi nhịn xuống.
Kỷ Vân Thư kiểm tra tỉ mỉ thi thể, bắt đầu từ vết thương đầu. Tóc của t.h.i t.h.ể bết dính , dính đầy máu, nàng từ từ vạch tóc , tuy đầu t.h.i t.h.ể cũng ch.ó cắn, nhưng vẫn thể thấy vết thương do va đập ở phía đầu, căn cứ m.á.u và tình trạng nứt toác bên , chỗ quả thực là vết thương chí mạng!
Nàng dùng ngón tay cái ấn vết thương đó, từng chút từng chút tăng lực ấn xuống, một lúc , trong lòng nàng tính toán, lúc mới dời tay khỏi đầu thi thể, tiếp tục kiểm tra xuống . Các khớp xương khắp cơ thể đều chút xê dịch ít nhiều, lẽ khi c.h.ế.t xảy xô xát với khác, nhưng kịch liệt.
Vài cái xương sườn ở n.g.ự.c vết d.a.o cứa nhẹ, chắc là hung thủ dùng d.a.o để lấy tim Vương Hoài quệt , vết xước, hai đầu nông, giữa sâu, thể thấy con d.a.o nhỏ hung thủ cầm là d.a.o lá trúc.
Sau đó, nàng phát hiện nhiều thứ vụn vặt phần da thịt c.ắ.n nát bấy. Là những hạt nhỏ màu đen! Nếu kỹ thì thể phát hiện . Giống như bùn đất dính từ đất lên! Lại giống như mùn cưa đen!
Nàng đưa thứ đó lên mũi ngửi, ngoài mùi xác c.h.ế.t thối rữa còn một mùi lạ. Giống như cồn? Lại giống như mùi hẹ? Nằm giữa hai mùi , thậm chí còn khiến buồn nôn hơn cả mùi hôi thối .
Lạc Dương lén nàng một cái, thấy đôi găng tay dính m.á.u của nàng đang cầm thứ gì đó đưa lên mũi ngửi, khoảnh khắc đó, chịu nổi nữa, nôn khan hai cái, run rẩy hỏi: "Có thể... ?"
Kỷ Vân Thư tập trung hết những thứ vụn vặt đầu ngón tay, chẳng màng đến lời , tìm một mảnh vải, nhặt những hạt đen nhỏ đó bỏ vải gói , cất trong .
Sau khi kiểm tra kỹ lưỡng, phát hiện thêm gì bất thường nữa.
Lạc Dương thấy nàng tháo găng tay, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm: "Rốt cuộc cô bằng gì ? Ta là đàn ông con trai còn thấy buồn nôn, cô còn..."
Kỷ Vân Thư bình thản : "Kinh tởm hơn thế cũng thấy !"
"Con gái nhà thì cầm kỳ thi họa, thêu thùa đàn hát, sở thích của cô chẳng giống thường."
"Mỗi một sở thích!"
Lạc Dương: "..."
Hai đậy nắp quan tài , ngoài. Lúc , trời sắp sáng.
Lạc Dương ngoài cửa hít sâu từng ngụm khí trong lành, hỏi nàng: "Bây giờ cô định thế nào?"
"Phải đợi kiểm tra kỹ những thứ tìm mới thể kết luận." Nàng bầu trời đang dần sáng: “Ngươi về , kẻo Ôn gia nghi ngờ."
Lạc Dương chút hiểu: "Nếu cô thực sự giúp thế tử, cứ việc quang minh chính đại mà giúp, cô với họ Ôn một tiếng, họ chắc chắn sẽ về phía cô, đến lúc đó nhất định cũng sẽ hỗ trợ cô giúp thế tử, chẳng hơn là hai chúng lén lút, mạo hiểm lớn thế ?"
Nàng đương nhiên điều đó! một khi chuyện nàng điều tra án lộ ngoài, phận cũng sẽ bại lộ, đây là Khúc Khương, Đại Lâm, cộng thêm việc nàng để Tô T.ử Lạc phát hiện , cách duy nhất là điều tra bí mật. Hơn nữa, nàng thực quyền, cũng bằng chứng, nếu cứ khăng khăng thế t.ử vô tội, ai sẽ tin nàng? Cho nên việc quan trọng mắt là mau chóng thu thập chứng cứ, nghĩ cách đưa những chứng cứ , để chứng minh sự trong sạch của thế tử.
Nàng dặn dò: "Tóm chuyện thể để khác , ngươi giữ bí mật cho ."
"Đã giữ bí mật, ... nếu cô tìm bằng chứng, thì cho khác ?"
"Cái ngươi cần lo, tự cách."
Lạc Dương thở dài sườn sượt: "Được , cô thì là , dù cô cần giúp đỡ thì cứ bảo một tiếng là ." Ai bảo gì phụ nữ chứ!
...