NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1487: Chỉ là một tấm da mà thôi!

Cập nhật lúc: 2026-01-23 02:20:56
Lượt xem: 45

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lạc Dương nhân lúc trời sáng hẳn, lén lút chuồn về viện, tranh thủ lúc dậy, vội vàng phòng, khoảnh khắc đóng cửa , cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng!

Hắn vươn vai, ngáp một cái, định quần áo ngủ.

Đột nhiên...

Trong phòng vang lên một giọng trầm thấp lạnh lẽo: "Về ?"

Hả?

Lạc Dương , giật đ.á.n.h thót, lưng đập mạnh khung cửa.

"Rầm" một tiếng!

Hắn trợn tròn mắt bóng đen trong phòng. Sổ Thiên thẳng lưng ở đó, một tay đặt lên đầu gối, một tay chống thanh trường kiếm xuống đất, mặt nghiêm nghị u ám, đôi mắt híp sâu đang từ lên.

Lạc Dương hai tay ôm ngực, từ hoảng hốt chuyển sang giận dữ khi nhận là Sổ Thiên: "Ngươi... bệnh ? Chẳng chẳng rằng, ngươi thế dọa c.h.ế.t !"

"Ta hỏi ngươi, ngươi ?" Sổ Thiên hỏi nữa, giọng vẫn trầm thấp. Mang theo ý chất vấn.

Lạc Dương thở hắt cho hồn, hất cằm lên, lý sự cùn: "Ta liên quan gì đến ngươi? Ngươi ở chỗ họ Ôn ? Sao chạy về đây ?"

Vốn dĩ hai ở chung một phòng, nhưng hai hôm nay Sổ Thiên luôn túc trực bên Ôn Triệt.

Sổ Thiên dậy, đến mặt , từ đầu đến chân, thấy mặc quần áo tiểu tư trong sơn trang, trong mắt thoáng hiện vẻ nghi ngờ: "Tại ngươi ăn mặc thế ? Lại còn cả đêm về, ?"

Lạc Dương liếc một cái, dối chớp mắt: "Lo chuyện bao đồng, thuộc hạ của ngươi! Đi còn báo cáo với ngươi ?"

"Ngươi đừng rượu mời uống uống rượu phạt!" Sổ Thiên đột nhiên kề chuôi kiếm cổ : “Rốt cuộc ngươi ?"

"Này , kiếm mắt , ngươi đừng bậy nhé!"

"Vậy xem ngươi chịu ?"

Lạc Dương cúi xuống thanh kiếm cổ, khẩy một tiếng, chằm chằm Sổ Thiên : "Ta là ân nhân của họ Ôn đấy, nếu ngươi dám động đến , ngươi cũng gánh nổi !"

"Thế ? Vậy thử xem ?" Sổ Thiên xoay cổ tay, rút một đoạn kiếm khỏi vỏ.

Thanh trường kiếm sắc bén lóe lên ánh bạc, ánh sáng hắt thẳng cằm !

Sắc mặt Lạc Dương đổi, vội : "Từ từ, quân t.ử động khẩu động thủ!"

"Ta quân tử, cũng học cái thói ! Nếu ngươi , đảm bảo kiếm trong tay sẽ ngoan ngoãn lời ."

"Ngươi..."

"Ngươi cả đêm về, hành tung thực sự đáng ngờ, nếu để công t.ử , e là thanh kiếm của lời cũng nữa ."

Kỷ Vân Thư dặn dặn , chuyện tuyệt đối để Ôn gia .

Lạc Dương lập tức nảy ý, xuống nước : "Được , cho ngươi chứ gì, ngươi bỏ kiếm !"

"Cho ngươi cũng dám giở trò." Sổ Thiên bỏ kiếm khỏi cổ .

Lạc Dương sờ sờ cổ, lùi sang bên cạnh mấy bước, : "Ta uống rượu!"

"Uống rượu?"

" , là uống rượu! Hơn nữa là lén , kết quả uống một mạch cả đêm, say bí tỉ, bây giờ mới tỉnh."

"Đã là uống rượu, ăn mặc thế ?"

"Cái chẳng để các phát hiện ? Ta uống cả đêm, mùi rượu, nên mới bộ quần áo khác định át mùi rượu , ai ngờ vẫn ngươi phát hiện, nếu ngươi tin thì ngửi thử xem." Nói , Lạc Dương đưa tay áo lên mũi Sổ Thiên.

Bộ quần áo đó vốn mùi mồ hôi, cộng thêm lăn lộn cả đêm, cùng Kỷ Vân Thư nghiệm thi, nên ít nhiều cũng dính chút mùi thối rữa. Tay áo đưa đến mũi Sổ Thiên, lập tức lùi một bước, bịt mũi : "Tránh !"

"Ngươi tin ? Ta cho ngươi ngửi đấy! Ngươi ngửi kỹ xem."

Sổ Thiên chịu nổi nữa, hất tay , bịt mũi thèm ngửi, cau mày : "Thôi bỏ , thấy ngươi cũng chẳng giở trò gì , nhưng nếu thực sự để bắt cái gì, nhất định cho ngươi tay."

Lạc Dương thầm vui sướng!

Sổ Thiên hừ một tiếng mở cửa , khi còn quên cảnh cáo: "Ngươi nhất đừng lung tung trong sơn trang, nếu xảy chuyện gì, ai bảo vệ ngươi !"

Phất tay áo bỏ .

Lạc Dương nở nụ gian xảo đắc ý, vẫy vẫy tay với bóng lưng : "Đi thong thả tiễn!"

Cuối cùng cũng qua ải !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1487-chi-la-mot-tam-da-ma-thoi.html.]

lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, lẩm bẩm: "Người hôi thế thật ?"

Hắn đưa tay áo lên ngửi, hôi thì hôi thật, nhưng cũng đến nỗi quá khó ngửi, lẽ do mặc lâu nên quen mùi .

Hắn vội vàng cởi quần áo , dùng khăn ướt lau , cơn buồn ngủ ập đến, ngã xuống giường ngủ .

...

Bên , Sổ Thiên rời bèn đến phòng Ôn Triệt.

Ôn Triệt trong phòng, thấy trời sáng bèn thổi tắt ngọn nến bên cạnh.

Sổ Thiên bẩm báo: "Công tử, tên nhóc Lạc Dương thần thần bí bí, tối qua về, ngoài uống rượu, sợ chúng ngửi thấy mùi rượu nên quần áo tiểu tư trong sơn trang."

Vẻ mặt Ôn Triệt bình thản, bưng tách mới pha lên nhấp một ngụm, hỏi: "Ngươi tin ?"

"Cái ..." Sổ Thiên cũng chút nghi ngờ, chỉ là nghĩ một lát : “Cho dù thuộc hạ tin, nhưng Lạc Dương cả đêm về thì gì? Nếu gây họa thì giờ chắc đến báo cho chúng ."

"Hắn gì cũng chẳng bản lĩnh đó!"

" để đề phòng bất trắc, là thuộc hạ đưa về thành Yên Kinh?"

"Bây giờ xảy án mạng, của Đại Lý Tự canh giữ ở đoạn vực, nội bất xuất ngoại bất nhập, ai ?"

"Vậy..."

Ôn Triệt im lặng một lát dặn dò: "Ngươi cứ trông chừng cẩn thận là , dù hiện tại là nhân chứng duy nhất thấy thế t.ử g.i.ế.c , tuyệt đối để xảy chuyện gì. Muốn định tội thế tử, còn trông cậy tiếp tục chứng."

Lý gia xảy chuyện, Tô gia sẽ mất một trợ thủ, đối với Ôn gia , lợi chứ hại.

Sổ Thiên hiểu ý, cúi : "Vâng, thuộc hạ hiểu."

Ôn Triệt xoay xoay chiếc chén nhỏ đầu ngón tay, hỏi: "Bên phía Kỷ cô nương thế nào?"

"Kỷ cô nương chắc việc gì , cô vốn cũng thích náo nhiệt, đang nghỉ ngơi trong phòng."

"Vậy thì ." Ôn Triệt cửa, thở dài: “Xảy chuyện lớn thế mà trang chủ và thúc phụ vẫn bế quan, khi gặp thúc phụ , để ông chữa trị chứng hàn trong cho Kỷ cô nương."

Nói cũng lạ, thúc phụ của Ôn Triệt xưa nay thích náo nhiệt, giờ xảy chuyện lớn thế mà vẫn bế quan cùng lão trang chủ, hành động khác với tác phong thường ngày của ông .

Sổ Thiên suy nghĩ: "Hay là thuộc hạ cho bẩm báo một tiếng?"

Ôn Triệt ngăn : "Không , là đợi thúc phụ tự , ông thể trốn mãi , nếu chúng phiền, ngược khiến ông bực , chừng lén bỏ mất."

"Vẫn là công t.ử suy nghĩ chu đáo."

Ôn Triệt từ từ dậy, cửa, ngước bầu trời đang dần sáng rõ phía xa, ánh mắt trầm xuống.

...

Kỷ Vân Thư về phòng, xong quần áo thì gõ cửa.

"Kỷ cô nương, cô dậy ?"

Là Chu Dao! Sớm thế ?

Nàng mở cửa, đeo khăn che mặt. Khi Chu Dao ngoài cửa thấy dung mạo của nàng thì sững sờ, nàng ngờ Kỷ Vân Thư xinh thoát tục như , sạch sẽ, ngũ quan tinh tế đáng yêu, giữa hai hàng lông mày toát lên vẻ thanh nhã nhàn nhạt, cô gái như tuy nghiêng nước nghiêng thành, nhưng vẻ của Tây Thi và sự dịu dàng của non nước, chỉ một cái bèn cảm thấy nàng khác biệt với , như mang khí chất của mây ngàn rừng thẳm.

"Kỷ cô nương? Mặt cô... khỏi ?"

Kỷ Vân Thư : "Có lẽ nước trong sơn trang dưỡng , vết mẩn đỏ mặt lặn hết ."

"Vậy thì quá, ngờ Kỷ cô nương xinh như ."

"Chỉ là một tấm da mà thôi!"

Chu Dao nhất thời gì, đợi khi Kỷ Vân Thư mời nàng phòng, nàng mới rơm rớm nước mắt.

"Chu cô nương, cô thế?"

"Ta... lo lắng."

"Chuyện thế tử?"

Nàng gật đầu: "Cha , dù thế t.ử oan , hôn ước giữa đều hủy bỏ, trong lòng khó chịu, lo lắng cho thế tử, cả đêm ngủ ."

...

 

Loading...