NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 149: Thần y Mạc Nhược

Cập nhật lúc: 2025-12-07 04:13:31
Lượt xem: 239

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cảnh Dung đối diện cô, thấy nụ thoạt lơ đễnh môi cô.

Trong chốc lát, ngẩn ngơ đến thất thần, quên bẵng cả chuyện hai đang bàn bạc.

Bị chằm chằm như quả thực thoải mái chút nào.

Kỷ Vân Thư đầu sang một bên: "Cái tật thích chằm chằm khác của Vương gia vẫn sửa ?"

"Sửa nữa !"

"Hả?"

Lông mày Cảnh Dung nhíu , ánh mắt nhuốm vẻ đau lòng hờ hững.

"Vân Thư." Hắn gọi tên cô, bàn tay bên hông từ từ nâng lên nhưng hèn nhát buông xuống.

Chỉ thốt một câu đầy thâm tình: "Ta thực sự cứ cô mãi như thế ."

Tên đàn ông nếu ở thời hiện đại chắc chắn là một tay sát gái dẻo mỏ, lời đường mật cứ tuôn như suối.

Kỷ Vân Thư cũng quen , thèm lườm nguýt nữa, cũng chẳng còn ngượng ngùng như . Cô mím đôi môi hồng hào nhỏ nhắn, lùi một bước.

khi cơ thể định lùi theo bước chân, cổ tay cô bất ngờ Cảnh Dung nắm chặt, khiến bước chân đang lùi kéo về phía .

Chỉ chút xíu nữa là cô đ.â.m sầm lòng Cảnh Dung.

Hắn cúi đầu cô chăm chú, định gì đó. lời đến cửa miệng...

"Không Vương gia, Công chúa cô ..." Người hầu bên ngoài sảnh hớt hải kêu lên.

Cảnh Dung bực bội liếc ngoài, tay buông lỏng. Kỷ Vân Thư nhân cơ hội rút tay về, cách xa cả trượng.

Người bên ngoài bẩm báo: "Công chúa đang đập phá đồ đạc ở Đông Uyển."

Đập đồ?

Đông Uyển là chỗ ở của Kỷ Vân Thư. Cô chẳng buồn để ý đến Cảnh Dung, vội vàng chạy . Cũng coi như thoát khỏi cái lồng giam dịu dàng của !

Cảnh Dung theo nhưng bước chân dừng ở cửa, đến Đông Uyển. Ánh mắt trầm xuống.

Thực tâm ý của rõ ràng, cần giấu giếm. khổ nỗi dù dùng nhu cương, Kỷ Vân Thư vẫn "dầu muối ăn", chặn ngoài cửa trái tim.

tính Cảnh Dung vốn cố chấp, bức tường trong lòng Kỷ Vân Thư dù dày đến , dùng tay đào cũng đào cho một cái lỗ để chui .

Lang Bạc rón rén gần, Vương gia nhà biến thành kẻ si tình, sự thật từ Cẩm Giang đến kinh thành cũng cố gắng thích nghi .

"Vương gia!" Hắn gọi một tiếng.

Cảnh Dung đáp, mắt vẫn theo hướng Kỷ Vân Thư .

Lang Bạc tiếp: "Mạc Nhược gửi thư đến, là đang ở Bắc Dương thành, bên đó... đại hội ca vũ, nhất thời về ."

"Chưa về ?" Giọng Cảnh Dung pha lẫn sự tức giận, ánh mắt lạnh lẽo: "Ngươi với , trong vòng ba ngày nếu xuất hiện ở kinh thành, bản vương sẽ san bằng Dụ Hoa Các của ."

Tất nhiên chỉ dọa suông! Vì đó cũng chẳng đầu tiên.

Lang Bạc liên hồi, vội vàng thư, thả bồ câu đưa tin cho Mạc Nhược.

Cảnh Dung gấp gáp như cũng là lý do. Mạc Nhược là danh y, tuổi còn trẻ chân truyền từ ông cha thần y của , chỉ cần còn một thở là thể cứu sống.

Cho nên Cảnh Dung mới gọi về kinh gấp để chữa trị vết thương mặt Kỷ Vân Thư!

Nói về quan hệ giữa Cảnh Dung và , hai thực lớn lên cùng từ nhỏ, tình cảm còn hơn cả tay chân. Nói trắng là hai đứa mặc chung một cái quần mà lớn.

Theo lý thì tính cách hai cũng na ná , nhưng Cảnh Dung thì trầm tính, còn Mạc Nhược thì... là một đứa trẻ hoang dã!

Hắn thích vân du tứ hải, chỗ nào náo nhiệt là chui , suốt ngày kè kè bầu rượu, say là lăn ngủ, chẳng quan tâm là giữa phố trong rừng sâu núi thẳm.

Nếu tận mắt chứng kiến tay cứu thì chẳng ai tin nổi cái tên công t.ử bột vẻ du thủ du thực là một đại thần y?

Nói thật, ngay cả ông cha khuất của Mạc Nhược cũng chẳng tin. Hồi Mạc Nhược còn bé, bố hận sắt thành thép, suốt ngày than thở với sinh một phế vật, một tiểu phế vật chỉ nghịch bùn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-149-than-y-mac-nhuoc.html.]

Ai ngờ Mạc Nhược chỉ kế thừa bộ y thuật của ông mà còn trò giỏi hơn thầy. Tóm , cha cứu , cứu ! Độc cha giải , giải !

Thế là cha Mạc Nhược cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Chính vì thở phào một cái, uống ngụm rượu, loạng choạng ngã xuống nước, thế là quy tiên!

Cảnh Dung vốn quấy rầy sự thanh nhàn của tên nhóc Mạc Nhược, nhưng chuyện liên quan đến khuôn mặt Kỷ Vân Thư, dùng lệnh Vương gia cũng trói Mạc Nhược mang về.

Lúc .

Kỷ Vân Thư đến Đông Uyển, cửa tiếng loảng xoảng vọng . Không thì thôi, Kỷ Vân Thư giật thon thót.

Hoa cỏ trong sân đập nát bươm, Cảnh Huyên mặt đỏ tía tai vẫn đang đập phá ngừng, nha đầy xung quanh nhưng ai dám can ngăn.

Cảnh tượng hệt như lúc Kỷ Nguyên Chức đập phá viện của cô, thật đáng ghét!

Còn Vệ Dịch lúc đang xổm ở góc tường bên ngoài, hai tay ôm đầu, mặt vùi sâu đầu gối, dám ngẩng lên .

Kỷ Vân Thư lập tức lao đến mặt , xuống, vòng tay ôm lấy đôi vai đang run rẩy của .

Cô thì thầm tai : "Đừng sợ Vệ Dịch, ở đây ."

Nghe tiếng Kỷ Vân Thư, Vệ Dịch vội ngẩng đầu lên, mắt đỏ hoe, đầy vẻ hoảng sợ, vội vàng vòng tay ôm chặt lấy eo Kỷ Vân Thư.

"Thư nhi, sợ, tỷ tỷ dữ quá."

"Không , đừng sợ." Cô nhẹ nhàng vuốt lưng .

Đợi Vệ Dịch bình tĩnh , cô mới dẫn trong nhà.

"Ngươi đây, dù chuyện gì xảy cũng ngoài." Cô dặn dò.

Vệ Dịch gật đầu, hai tay xoắn chặt tay áo.

Kỷ Vân Thư ngoài, khép nhẹ cửa .

Lúc Cảnh Huyên vẫn đang hăng say đập phá chậu cảnh trong sân.

"Toàn là mấy thứ vô dụng, hôm nay bản công chúa đập nát hết." Vừa bà cô trẻ đập thêm hai chậu.

Ngay khi cô định nâng chậu tiếp theo lên, cổ tay trái Kỷ Vân Thư nắm chặt. Đầu ngón tay cô chỉ dùng chút lực khiến Cảnh Huyên đau đến chảy nước mắt.

"Đau!" Cô vặn vẹo , nhíu mày kêu lên.

Kỷ Vân Thư mặt lạnh như băng, biểu cảm gì nhưng khiến rét run.

"Cô đau, chẳng lẽ mấy chậu cây là vật c.h.ế.t ?"

"Ngươi , buông ! Ta là công chúa đấy."

"Công chúa thì ? Chẳng lẽ đập phá nhà cửa là bệnh chung của các ?" Giọng điệu mang theo sự áp bức đáng sợ.

Cảnh Huyên run nhưng vẻ kiêu ngạo vẫn giảm, cô dùng sức hất tay Kỷ Vân Thư .

gào lên: "Hoa cỏ trong cái viện , nhất là mấy cây hoa mai , lát nữa bản công chúa sẽ nhổ sạch sành sanh."

"Lý do?"

"Bởi vì..." Cảnh Huyên c.ắ.n môi, tức giận nắm chặt tay: "Ai bảo tên ngốc dám bằng mấy cái cây ? Bản công chúa chỗ nào bằng mấy thứ súc sinh cỏ rác hả?"

Trời đất ơi!

Chẳng lẽ công chúa nhà đế vương đều mắc mấy chứng bệnh nan y ? Chỉ vì một câu đập nát hết hoa cỏ?

là kỳ quái!

Kỷ Vân Thư chẳng buồn để tâm mấy chuyện đó, đôi lông mày lá liễu của cô dựng lên sắc bén như kim châm.

Cô bước tới ép sát Cảnh Huyên.

"Vệ Dịch tên ngốc. Từ nay về , cho phép cô gọi như nữa."

"Ơ!"

 

Loading...