NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1494: Cỏ Sơn Tử

Cập nhật lúc: 2026-01-23 02:53:15
Lượt xem: 61

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kỷ Vân Thư những lời như , nhưng hề cảm thấy nàng đang nịnh nọt lấy lòng, mà thực sự mang theo vài phần kính trọng.

Ôn Tòng thấy tên nàng, ánh mắt khẽ động, lông mày nhíu , nhưng khó nhận . Ông cô gái đang mặt , cảm thấy cô gái mang cảm giác dễ chịu, toát lên vẻ thanh đạm, qua thấy khác biệt với những nữ t.ử bình thường, tạo cảm giác gần gũi toát lên vẻ quý phái. Nếu như chỉ là một nữ t.ử bình thường, Ôn Tòng tuyệt đối tin.

Ông : "Thần y thánh thủ gì chứ, chỉ là đời thuận miệng gọi thôi."

Kỷ Vân Thư mỉm duyên dáng. Đợi nàng xuống, Ôn Triệt mới hỏi thăm: "Kỷ cô nương, hai ngày nay sơn trang xảy chút chuyện nên lo cho cô , mong cô lượng thứ."

"Ôn công t.ử ? Ngược để các ngài bận tâm vì bệnh tình của , cảm ơn các ngài lòng mới đúng."

"Hôm nay thúc phụ vặn xuất quan, chúng kể cho chuyện dọc đường, đồng ý sẽ chẩn trị cho cô."

"Đa tạ!"

Ôn Tòng vẫn chằm chằm Kỷ Vân Thư, đột nhiên hỏi một câu: "Tên của cô nương là Kỷ Vân Thư?"

Hửm?

Rõ ràng nãy nàng , còn xác nhận nữa? Kỷ Vân Thư vốn nhạy cảm, cộng thêm ánh mắt kỳ lạ của Ôn Tòng khiến nàng khỏi suy nghĩ nhiều, nhưng nghi ngờ thì nghi ngờ, nàng thể hỏi thẳng mặt, đành gật đầu đáp: "Vâng, tiểu nữ tên là Kỷ Vân Thư."

Ôn Tòng "ừ" một tiếng, sắc mặt chợt trầm xuống, nhưng biểu hiện quá rõ ràng nên giấu vẻ ảm đạm trong mắt, đó bảo Ôn Triệt và Ôn Ngọc: "Các con về , để Kỷ cô nương ở đây là ."

Cũng lạ, Ôn Tòng khám bệnh thích ngoài ở bên cạnh, đương nhiên đuổi . Nên nhà họ Ôn cũng gì, chỉ dặn Kỷ Vân Thư yên tâm rời .

Trong phòng chỉ còn Ôn Tòng và Kỷ Vân Thư.

"Kỷ cô nương, cô đưa tay đây."

Kỷ Vân Thư đặt tay lên bàn để ông bắt mạch. Bắt mạch một lúc, Ôn Tòng nhíu mày, hồi lâu gì, chỉ lầm bầm trong miệng gì, đó mới bảo: "Kỷ cô nương, chứng hàn của cô nhiều năm , chỉ là gần đây chạm nước nên kích phát, thương càng thêm thương, khiến lục phủ ngũ tạng đều nhiễm lạnh, mới cô thỉnh thoảng thấy yếu ớt, chóng mặt. thực chứng hàn cũng chia nhiều loại, chỉ là loại chứng hàn của cô..."

Ông ngập ngừng thôi.

Kỷ Vân Thư hiểu rõ cơ thể , nàng : "Ôn thần y gì cứ thẳng."

"Với tình trạng sức khỏe hiện tại của cô, e là hàn chứng trừ , cả đời sẽ nó hành hạ."

"Ta tự nhiên hiểu rõ, bao năm qua cũng quen ."

Nàng tỏ vẻ xem nhẹ thứ, cũng quá để tâm đến bệnh tình của . Bao năm qua đều vượt qua , tự nhiên cũng thấy bình thường, dù c.h.ế.t thì ? Có lẽ cũng vì tính cách lãnh đạm của nàng nên coi nhẹ những bệnh tật , bởi vì trong lòng nàng lúc , quan trọng nhất... là Cảnh Dung!

chịu đựng hàn chứng cả đời, nàng cũng chỉ cần ở bên Cảnh Dung là đủ. Vì chỉ cần như , bệnh tật đều thể hóa thành hư vô, đều quan trọng!

Ôn Tòng thấy nàng như thì hiểu nổi. Ở Khúc Cương, ai cũng ông là thần y, nếu ông chữa trị, ai cũng hận thể quỳ xuống cầu xin, nhưng nữ t.ử mắt dường như để tâm, vẻ thấu hồng trần. Có lẽ cũng vì thế mà Ôn Tòng càng thêm tò mò về nàng. Nữ t.ử rốt cuộc là ai? Ông thầm tự hỏi nhiều .

"Hàn chứng của cô nương tuy là bệnh nan y, nhưng nhận lời hai đứa cháu giúp cô thì nhất định sẽ giúp cô trị tận gốc bệnh .", Ông khẳng định chắc nịch.

Kỷ Vân Thư sững sờ. Hàn chứng nàng ngay cả Mạc Nhược năm xưa cũng trị dứt điểm , nên nàng vốn chẳng ôm hy vọng gì.

"Thật sự thể trị dứt điểm?"

"Lời của , cô tin?"

"Đương nhiên , chỉ là bệnh theo nhiều năm, sớm ôm hy vọng gì . Vốn tưởng Ôn thần y chỉ thể ức chế hàn chứng , ngờ ngài dùng từ 'trị tận gốc', nên mới ngạc nhiên."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1494-co-son-tu.html.]

Ôn Tòng : "Cô nương là ân nhân cứu mạng của Ôn Ngọc, đương nhiên cũng là ân nhân cứu mạng của Ôn gia . Ta nhất định sẽ dùng sở học cả đời giúp cô, cho nên cô cần lo lắng, chỉ cần thời gian, nhất định sẽ khỏi."

"Vậy xin đa tạ ngài ."

"Không cần khách sáo.", Ôn Tòng cũng quên giải thích tình hình: “ hai ngày nay trong sơn trang xảy chuyện lớn như , e là đợi về thành Yến Kinh mới từ từ chữa trị cho cô . đảm bảo, nhất định sẽ chữa khỏi cho cô, cô cũng cần lo lắng."

Kỷ Vân Thư chẳng lo lắng gì cả, vì nàng sẽ Khúc Cương lâu, chỉ cần tìm Cảnh Dung nàng sẽ rời khỏi đây. hiện tại đương nhiên thể những chuyện , cảm ơn thì vẫn cảm ơn.

Bỗng nhiên...

Nàng nhớ một mục đích khác khi đến đây, bèn nhân cơ hội lén lấy những hạt vụn màu đen .

"Ôn thần y, chuyện nhờ ngài."

Ôn Tòng mặt nàng trở nên cực kỳ dễ chuyện, giọng điệu và thần sắc cũng ôn hòa hơn nhiều, đến mức cầu ước thấy. Ông : "Kỷ cô nương việc gì cứ ."

Nàng đặt chiếc khăn tay lên bàn, đẩy về phía ông, : "Những hạt vụn màu đen bên trong thể giúp xem là gì ? Trước đó cũng nhờ đại phu trong sơn trang xem qua nhưng nhận , nên nghĩ đến việc gặp ngài thì mang theo định hỏi thử, phiền ngài giúp đỡ."

Trên tấm vải lụa vài hạt vụn đen sì, cực nhỏ, nếu đặt nền vải màu nhạt hơn thì khó mà thấy những thứ nhỏ xíu đó.

Mắt Ôn Tòng nheo , đưa tay nhón những thứ đó lên quan sát kỹ lưỡng, dường như cũng nhận là gì, đó đưa lên mũi ngửi. Mùi đó giống mùi xác c.h.ế.t thối rữa, giống mùi hẹ, giữa hai mùi đó, ngửi khiến buồn nôn...

Kỷ Vân Thư hỏi: "Có là gì ?"

Ôn Tòng gì, đó ngón tay vê nhẹ vài cái, hạt đen vỡ thành bột. Ông dường như đây là cái gì, chỉ là dám khẳng định. Ngay đó, ông thả bột tay chén nước mặt. Bột rắc xuống tan nhanh trong nước, và kỳ lạ là, những bột đen đó khi chạm nước bỗng đổi màu, từng chút một chuyển sang màu đỏ, khiến cả chén nước đều đỏ ngầu...

Cái ?

Kỷ Vân Thư mơ hồ, hiểu thứ rốt cuộc là gì? Tại thần kỳ như ?

Ôn Tòng , ông : "Đây là hạt từ cỏ Sơn Tử."

"Cỏ Sơn T.ử là gì?"

"Là một vị thuốc!"

"Vậy hiệu t.h.u.ố.c nào cũng mua ?"

Ôn Tòng tuy hiểu nàng đột nhiên hỏi cái , nhưng vẫn trầm giọng đáp: "Quả thực đều thể mua . Cỏ Sơn T.ử thực cũng chuyên trị chứng tâm hư, nhưng cỏ Sơn T.ử ở hiệu t.h.u.ố.c đều là dạng bột, bỏ trực tiếp t.h.u.ố.c sắc uống. cô cũng thấy đấy, loại cỏ Sơn T.ử cô đưa cho chế thành hạt, hơn nữa bên trong còn thêm lá Bạc Tâm thể nước biến thành màu đỏ. Loại lá một khi trộn với cỏ Sơn T.ử sẽ biến thành t.h.u.ố.c độc mãn tính ăn mòn tim, ch.ó một khi tiếp xúc sẽ mất bản tính, trở nên vô cùng điên cuồng, thậm chí còn hung hãn, nhẹ thì sủa ngừng, nặng thì nguy cơ c.ắ.n xé."

Hả?

Kỷ Vân Thư hiểu , sắc mặt chợt trầm xuống. Hóa hung thủ để hủy thi diệt tích, cố ý rắc cỏ Sơn T.ử lên thi thể, là để khiến những con ch.ó trong sơn trang phát điên, đó gặm sạch thi thể. Thủ đoạn tàn độc đến mức , thật khiến rùng .

Ôn Tòng hỏi nàng: "Kỷ cô nương, thứ cô lấy từ ?"

Nàng tiện phát hiện khi khám nghiệm t.ử thi Vương Hoài, ngập ngừng một chút đành dối: "Cái chỉ là vô tình , nhưng vẫn là gì, trong lòng thắc mắc lâu, nghĩ là sắp đến gặp ngài nên mang theo định hỏi thử."

Giọng điệu bình thản, như chút dấu vết dối nào...

...

 

Loading...