NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 150: Món đồ cũ
Cập nhật lúc: 2025-12-07 04:13:32
Lượt xem: 208
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cảnh Huyên quen thói điêu ngoa, tùy hứng!
Tuy nhiên, phàm là con thì ai cũng điểm yếu, và Cảnh Huyên cũng ngoại lệ. Điều cô ghét nhất đời là khác chê bai nhan sắc.
Cũng thể trách cô . Hồi nhỏ, Cảnh Huyên đen nhẻm thấp bé, ít các công chúa khác dè bỉu, chê bai. Đó cũng là lý do tại Hoàng thượng và Tiêu Phi đồng ý gả Cảnh Huyên sang vùng biên viễn xa xôi để hòa . Chung quy cũng vì lo lắng cô công chúa xí đanh đá sẽ ế chồng.
Nào ngờ , con vịt xí ngày nào càng lớn càng xinh , da dẻ trắng ngần, trổ mã thành một thiếu nữ mảnh mai xinh .
Dẫu , nỗi ám ảnh ngày xưa vẫn còn đó. Cảnh Huyên hận nhất là ai . Chỉ cần thấy nửa lời chê bai, cơn thịnh nộ của cô lập tức bùng phát.
Cô lùi một bước, gắt lên: " chỉ là một tên ngốc! Hắn dựa cái gì mà dám chê bổn công chúa ?"
"Ta nữa, Vệ Dịch là kẻ ngốc." Kỷ Vân Thư gằn giọng, nhấn mạnh từng từ.
"Ngươi..."
Bắt gặp ánh mắt sắc lạnh của Kỷ Vân Thư, Cảnh Huyên nhất thời nghẹn lời.
"Tuy là công chúa, còn chúng là thảo dân phận hèn lệnh, nhưng là công chúa thì càng tôn trọng khác, chứ mở miệng là một tiếng 'kẻ ngốc', hai tiếng 'kẻ ngốc' để sỉ nhục như ."
"Sỉ nhục cái gì? Bổn công chúa ! Là tên ngốc... tên đó..." Cô nuốt chữ "ngốc" trong, sửa : "Là ."
"Ai cũng thể những lời đó, nhưng Vệ Dịch thì ."
, Kỷ Vân Thư tin chắc Vệ Dịch sẽ bao giờ buông lời chê bai khác.
Ánh mắt Cảnh Huyên đảo qua đảo , vẻ chột , giọng yếu ớt hẳn , thiếu tự tin đáp: "Hắn... là như ."
"Thôi , nếu trong lòng công chúa giận thì cũng đập phá bao nhiêu chậu cảnh ở đây, coi như cũng trút giận . Vương gia sắp tới đây, nếu để ngài công chúa loạn thế , e rằng... công chúa giường dưỡng thương cả tháng đấy."
Kỷ Vân Thư ngần ngại lôi Cảnh Dung để dọa cô . Quả nhiên hiệu quả tức thì, Cảnh Huyên giật thon thót, trong lòng thực sự chút sợ hãi.
cơn giận trong n.g.ự.c vẫn tan hết, cô cam lòng liếc cánh cửa phòng đang đóng chặt, hừ một tiếng: "Không loạn cũng , nhưng bổn công chúa tên nhóc xin ."
Nói , cô định xông tìm Vệ Dịch. Kỷ Vân Thư nhanh tay lẹ mắt, ngay khi Cảnh Huyên lách qua vai , cô bèn túm lấy cánh tay cô kéo mạnh .
Do mặt đất đầy bùn đất tràn từ các chậu cây vỡ hòa với nước nên trơn, kéo giật bất ngờ, chân Cảnh Huyên trượt , cả ngã ngửa .
Mắt thấy sắp ngã nhào hồ nước phía , đồng t.ử cô giãn , kinh hãi tột độ. May , Kỷ Vân Thư kịp thời vòng tay ôm lấy vòng eo thon nhỏ , dùng sức kéo giật cô về phía .
Khoảng cách giữa hai lúc chỉ còn chừng một ngón tay.
Trán Cảnh Huyên đập nhẹ xương lông mày của Kỷ Vân Thư, chóp mũi lạnh lẽo của cô chạm thở ấm nóng phả từ môi đối phương. Toàn Cảnh Huyên bất giác căng cứng.
Cảm giác vô cùng vi diệu, khiến trái tim Cảnh Huyên đập loạn nhịp, một cảm xúc lạ lẫm dâng trào, gò má và vành tai lập tức đỏ bừng như lửa đốt.
Kỷ Vân Thư buông tay, lùi một bước, dường như chẳng hề nhận sự bất thường của Cảnh Huyên, chỉ điềm nhiên : "Công chúa đừng gây rối nữa, sắc trời cũng còn sớm, mau hồi cung thôi."
Cảnh Huyên c.ắ.n môi, hai tay bưng lấy khuôn mặt đang nóng ran, n.g.ự.c phập phồng, cô dậm chân hai cái lập tức chạy biến khỏi viện.
Chuyện là ? Ban nãy chẳng còn khí thế hùng hổ lắm ?
Dù cũng đuổi cô , màn kịch náo loạn vô lý cuối cùng cũng kết thúc. Nhìn cả sân đầy hoa cỏ đập nát, Kỷ Vân Thư lắc đầu thở dài, thật khiến xót xa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-150-mon-do-cu.html.]
Cô mấy nha đầu xung quanh, : "Phiền các cô thu dọn chỗ giúp ."
"Vâng!" Các nha đầu đồng thanh đáp.
Kỷ Vân Thư bước phòng, thấy Vệ Dịch đang co ro chiếc ghế gỗ lê, hai cánh tay rắn chắc ôm lấy đầu gối, đôi mắt trong veo cô chằm chằm. Không còn vẻ sợ hãi ban nãy, lúc trông yên tĩnh.
Kỷ Vân Thư đến mặt, cúi đầu .
"Thư Nhi, mắng cô !" Vệ Dịch với vẻ vô cùng oan ức.
Kỷ Vân Thư xổm xuống, đôi tay thon dài nắm chặt lấy bàn tay đang ôm gối của Vệ Dịch, nhẹ nhàng : "Ta , Vệ Dịch tâm địa lương thiện, thể mắng khác chứ."
"Là tỷ tỷ đổ một chậu hoa, chỉ là hoa như , hỏng thì tiếc quá, thế là tỷ mắng ."
"Được , chuyện qua , chúng nhắc nữa."
Vệ Dịch gật đầu ngoan ngoãn.
Kỷ Vân Thư khỏi cảm thán: "Rốt cuộc đưa ngươi đến kinh thành là đúng sai? Có lẽ, nên để ngươi Cẩm Giang, nên đưa ngươi đến chốn thị phi ."
"Không chịu!" Vệ Dịch lắc đầu quầy quậy: "Ta theo Thư Nhi."
"Vệ Dịch, hứa với cha sẽ chăm sóc ngươi suốt đời. từ khi gặp , ngươi gặp chuyện xui xẻo. Ngươi ? Nếu vì , cha ngươi c.h.ế.t. Nếu vì , ngươi cũng sẽ chịu nỗi đau sinh ly t.ử biệt, còn theo đến kinh thành, lúc nào cũng nơm nớp lo sợ. Vệ Dịch, là với ngươi."
Mắt Kỷ Vân Thư đỏ hoe, sống mũi cay cay. Nỗi ân hận và đau xót trào lên trong lòng như sóng cuộn biển gầm, như ngàn vạn mũi d.a.o cứa tâm can.
Vệ Dịch những lời nhưng hiểu lắm. Cậu chớp chớp đôi mắt , yết hầu chuyển động, : "Thư Nhi, sợ nhất là cô rời bỏ . Cô đừng bắt về Cẩm Giang một ? Ta theo cô, chúng cùng về."
"Vậy ngươi sợ ? Nếu tiếp tục ở đây, chuyện hôm nay thể sẽ còn tái diễn."
"Ta sợ nữa, chỉ cần Thư Nhi bỏ , cái gì cũng sợ. Thư Nhi, cô tin ."
Dáng vẻ chiều nam t.ử hán lắm!
Kỷ Vân Thư nén nỗi khó chịu trong lòng, khóe miệng nhếch lên: "Được, tin ngươi."
Cô dậy, tiếp: "Bên ngoài bừa bộn lắm, chúng ngoài giúp dọn dẹp nhé?"
"Được!" Cậu vui vẻ nhận lời.
Ngay khi hai bước , Vệ Dịch bỗng kéo cô , lấy chiếc hộp lúc , tít mắt: "Cái tặng cô, cô đợi coo về sẽ xem mà."
Kỷ Vân Thư nhận lấy, mở xem. Đập mắt cô đầu tiên là một cành hoa mai, bên cành mai đè lên một chiếc vòng bạc tinh xảo.
Chiếc vòng bạc chạm khắc hoa văn gợn sóng tinh tế cùng những họa tiết cổ điển mắt. Xung quanh vòng bạc còn khảm một đường chỉ vàng mảnh đến mức nếu kỹ sẽ thấy, bên cạnh còn treo hai chiếc chuông nhỏ xíu, một vàng một bạc.
Quả thực !
Tuy nhiên, Kỷ Vân Thư dù cũng là dân khảo cổ, đối với việc phục chế cổ vật cũng chút am hiểu. Tuy thợ kim chuyên nghiệp, nhưng nhiều cũng thành quen, chút kiến thức cơ bản cô vẫn nắm .
Chiếc vòng bạc rõ ràng là hàng tân trang !
Nói cách khác, nó là đồ cũ, hàng "second-hand"!
Tên ngốc , chắc chắn là lừa .