NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1502: Triệu Quyền Chí bị làm nhục
Cập nhật lúc: 2026-01-23 02:53:23
Lượt xem: 60
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lạc Dương cố tình , ôm bộ quần áo trong tay, hai tay ấn mạnh tấm bình phong chạm khắc hoa văn hoa lê phủ lụa mỏng mặt.
"Á!"
Triệu Quyền Chí đang trong thùng tắm cảm thấy lưng một luồng khí mạnh ập tới, đầu thì thấy tấm bình phong in bóng một , cái bóng đó ngày càng gần, kèm theo tiếng kêu thất thanh, tấm bình phong đổ ập xuống . Để bình phong đè trúng, phản ứng đầu tiên của Triệu Quyền Chí là bật dậy, định đưa tay đỡ tấm bình phong đang đổ tới, nhưng rốt cuộc vẫn chậm một bước, tay khựng giữa trung, tấm bình phong đập thẳng thùng tắm.
"Rầm" một tiếng!
Khung bình phong đập vỡ thùng tắm, nước bên trong lập tức tràn . Chảy lênh láng khắp sàn nhà.
Cảnh tượng mắt là Triệu Quyền Chí trong thùng gỗ vỡ, trần trụi, mảnh vải che , đối diện là Lạc Dương mặc đồ tiểu tư đang giả vờ kinh hãi.
Bốn mắt ! Không khí ngượng ngùng bao trùm.
Lạc Dương đạt mục đích, lập tức tìm kiếm cơ thể trần trụi của đàn ông mặt xem vết ch.ó c.ắ.n . Quả nhiên, cánh tay Triệu Quyền Chí dán một miếng gạc, vì dính nước nên miếng gạc dường như sắp rơi ! Để kiểm chứng xem ch.ó c.ắ.n , Lạc Dương lập tức nảy một kế, nhét bộ quần áo đang cầm tay Triệu Quyền Chí.
"Triệu công tử, tiểu nhân cố ý, chân tay tiểu nhân vụng về, đều là của tiểu nhân, ngài đại nhân đại lượng đừng chấp kẻ tiểu nhân."
Trong lúc nhét quần áo, nhân cơ hội x.é to.ạc miếng gạc sắp rơi cánh tay đối phương. Mặc dù ngay đó, Triệu Quyền Chí lập tức giấu tay lưng, nhưng Lạc Dương vẫn thấy rõ mồn một, lớp gạc đó quả thực là vết ch.ó c.ắ.n sai .
Triệu Quyền Chí mặt đầy giận dữ, đến việc tên tiểu tư tạt nước canh lên , cũng đến việc thấy hết, nhưng giờ kẻ sờ soạng lung tung , tức nổ tung! Giận đến nghiến răng nghiến lợi, nắm tay siết chặt, lập tức tung bộ quần áo Lạc Dương nhét tay khoác lên , thuận thế đẩy mạnh Lạc Dương , quát một tiếng: "Cút xéo!"
Lửa giận ngùn ngụt!
Lạc Dương lảo đảo lùi mấy bước, thấy thế vội vàng chuồn lẹ.
chân còn kịp bước cửa thì Triệu Quyền Chí túm lấy cổ áo phía : "Muốn chạy?"
May mà Lạc Dương thủ linh hoạt, khi cổ áo túm lấy bèn lập tức xoay rạp xuống đất, cúi đầu : "Triệu công tử, ngài đại nhân đại lượng tha cho tiểu nhân, tiểu nhân thực sự cố ý, tiểu nhân cút ngay đây."
"Làm bổn công t.ử nông nỗi mà ? Bổn công t.ử lột da ngươi thì xong ."
"Tha mạng ạ!"
"Tha mạng? Không cho ngươi một bài học thì ngươi việc cho cẩn thận."
Lạc Dương bây giờ nghĩ cách trốn thoát ngay, nếu để Triệu Quyền Chí nhận thì chắc chắn thoát .
Triệu Quyền Chí lúc mặc xong áo ngoài, chỉ là mặc quần, nhưng buộc dây áo thì cũng thấy gì nữa, đang định xách kẻ đang đất lên...
Lạc Dương rùng một cái, lập tức đưa tay giật tung dây áo Triệu Quyền Chí buộc...
Rồi lao khỏi cửa.
"Ngươi, !"
Triệu Quyền Chí phát hiện dây áo tuột, cứ thế đuổi theo ngoài. Một luồng gió lạnh từ sân ùa tới, tạt thẳng , mới nhận , cúi đầu xuống, vội vàng túm chặt áo, mặt đỏ bừng, chỉ tìm cái lỗ nẻ nào chui xuống ngay lập tức, thật là hổ c.h.ế.t.
Còn Lạc Dương co giò chạy biến khỏi viện, mất hút thấy tăm . Vì trong phòng phát tiếng động lớn nên thu hút các công t.ử khác đến xem, khéo thấy Triệu Quyền Chí đuổi theo một bóng từ trong phòng chạy , hơn nữa còn... trần truồng.
Ngoại trừ chiếc áo ngoài mỏng manh khoác !
Mọi thấy cảnh tượng , tự nhiên bàn tán đôi câu, mấy kẻ còn chỉ trỏ lớn: "Ha ha, Triệu Quyền Chí, đang chơi trò gì trong phòng thế?"
"Hứng thú thật đấy!"
"Không ngờ đem mấy trò ở thành Yên Kinh đến đây chơi, đấy! cũng chú ý cảnh chứ, đây là Ninh An sơn trang, nơi nghiêm túc thế mà , thật gì với nữa."
...
Mọi kẻ một câu một câu. Giọng điệu đầy châm chọc, những lời lẽ cay độc trần trụi như chọc thủng Triệu Quyền Chí.
Triệu Quyền Chí: "Câm miệng! Cười cái gì mà ?"
Rồi phòng, đóng sầm cửa !
"Rầm" một tiếng.
Bên ngoài vẫn vang lên tiếng ngớt.
Triệu Quyền Chí giận thấy mất mặt vô cùng, tấm bình phong đổ rạp và thùng tắm vỡ nát mặt, cùng vũng nước lênh láng sàn, cảm thấy từng tế bào đều đang sôi sục.
Đây là nhục nhã nhất trong đời !
E là khi về đến thành Yên Kinh, chuyện sẽ trở thành đề tài dư tửu hậu của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1502-trieu-quyen-chi-bi-lam-nhuc.html.]
Hắn tức giận đ.ấ.m mạnh khung cửa.
"Bịch!"
"Bổn công t.ử tuyệt đối sẽ tha cho ngươi!"
...
Lạc Dương khi thành nhiệm vụ Kỷ Vân Thư giao phó bèn vội vàng tìm nàng.
Lúc , Chu Dao khi Kỷ Vân Thư an ủi uống t.h.u.ố.c và nghỉ ngơi .
Khi nàng từ trong phòng , Thái Nhi ngoài cửa kéo tay nàng, liên tục cảm ơn: "Kỷ cô nương, đa tạ cô, nếu cô, nô tỳ thật ?"
Giọng nghẹn ngào.
Kỷ Vân Thư vỗ nhẹ lên mu bàn tay nàng , : "Tiểu thư nhà ngươi tạm thời , ngươi cũng đừng lo lắng quá, chăm sóc cô cho là ."
"Vâng, nô tỳ , Kỷ cô nương, cô bụng quá."
Nàng mà .
"Những khác nếu vì nể mặt lão gia nhà nô tỳ thì chẳng thèm đến ngó ngàng gì , chỉ cô là thật lòng với tiểu thư nhà nô tỳ."
"Ngươi đúng là nha đầu ngốc, thật lòng với tiểu thư nhà ngươi thực là chính ngươi đấy."
"Nô tỳ?"
"Chu cô nương ngươi bên cạnh chăm sóc là phúc khí của cô ."
Ban đầu Thái Nhi còn lo lắng rơm rớm nước mắt, giờ , mặt đỏ bừng, vô cùng ngượng ngùng, chỉ tay hỏi: "Nô tỳ? Kỷ cô nương đừng trêu chọc nô tỳ nữa, nô tỳ chỉ là một nha thôi, hầu hạ tiểu thư là phúc khí của nô tỳ mới đúng."
Kỷ Vân Thư mỉm với nàng : "Ngươi thật ."
Ngươi thật !
Ba chữ nghi ngờ gì nữa là sự khẳng định cho tất cả những gì Thái Nhi bao năm qua. Nàng từ nhỏ theo hầu Chu Dao, trâu ngựa quen , ngay cả tiểu thư thiết nhất cũng từng với nàng những lời như . Giờ ngoài , trong lòng nàng là mùi vị gì, chỉ thấy ấm áp, tim đập thình thịch, ngượng ngùng Kỷ Vân Thư xinh mặt. Nàng cảm thấy đôi mắt của đối phương như , khiến vô cùng yên tâm, dường như chỉ cần một cái như thì uất ức và vất vả đều xứng đáng!
Nàng cúi đầu, mặt đỏ lựng, : "Đa tạ Kỷ cô nương."
Kỷ Vân Thư vẫn giữ nụ môi: "Vậy đây, ngươi chăm sóc tiểu thư nhà ngươi cho ."
"Vâng."
Kỷ Vân Thư về phòng , bỗng rơi xuống một vật gì đó, nhẹ nhàng đáp xuống đất.
Hả?
nàng để ý.
Ngược Thái Nhi vốn đang cúi đầu nên thấy ngay, lập tức gọi giật : "Khoan Kỷ cô nương, cô rơi đồ ."
Đó là một chiếc khăn tay trắng. Khi rơi xuống đất gấp gọn gàng.
Thái Nhi gọi cúi xuống nhặt chiếc khăn lên, còn phủi phủi bụi bám đó, đưa cho Kỷ Vân Thư một cách sạch sẽ.
Kỷ Vân Thư đầu , thấy Thái Nhi đưa khăn tay mặt .
Đó là chiếc khăn tay in hoa văn bằng máu.
"Thái Nhi cô nương, đa tạ, thứ mà mất thì phiền phức to."
"Quan trọng ?" Tay Thái Nhi run lên, lúc trong sân nổi gió, thổi tung một góc khăn tay, hoa văn màu m.á.u đập mắt nàng .
Sao quen thế nhỉ?
Kỷ Vân Thư cầm lấy, Thái Nhi lầm bầm: "Hoa văn ?"
"Hoa văn ?"
Thái Nhi : "Hoa văn ... quen."
...