NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1505: Mèo đen

Cập nhật lúc: 2026-01-23 02:53:26
Lượt xem: 49

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Triệu Quyền Chí những lời châm chọc từ bốn phương tám hướng, lửa giận bốc lên ngùn ngụt!

Hắn ngờ rơi cảnh ?

sai, dù là con trai Tổng đốc Giang Quảng thì , tiền tiêu hết thì ? Trong mắt , chẳng qua chỉ dựa thế t.ử Lý Thời Ngôn mới thể tung hoành ở Yên Kinh, sự thật rành rành từ lâu, đám công t.ử bột ở Yên Kinh cũng , nhưng chẳng ai dám . Giờ thế t.ử gặp nạn, con ch.ó là đây coi như mất chủ, tự nhiên mặc bắt nạt sỉ nhục.

những lời đó, trong lòng nuốt trôi cục tức .

Trong chốc lát, ánh mắt sắc lẹm quét qua từng , trong mắt tràn ngập sát khí, hai tay buông thõng bên hông nắm chặt, dường như giây tiếp theo, sát khí trong mắt sẽ bùng nổ, đ.â.m nát .

Đám công t.ử bột thấy biểu cảm bất thường của , đều giật kinh hãi! Đặc biệt là thấy sát khí trong đáy mắt Triệu Quyền Chí, thực sự khiến run sợ, bởi , đều ngưng , lộ vẻ sợ hãi.

Có câu, hổ dù nhốt trong lồng, nhưng chỉ cần gầm lên một tiếng, vẫn khiến ngoài lồng khiếp sợ! Và Triệu Quyền Chí là con hổ đó, dù còn Lý Thời Ngôn chỗ dựa, nhưng khí thế tích lũy bao năm qua vẫn còn, đám chế giễu thế nào nữa, rốt cuộc cũng sinh nỗi sợ hãi theo bản năng.

Nhất thời, tiếng xung quanh im bặt... Không ai dám ho he tiếng nào!

lúc , bên ngoài truyền đến tiếng : "Xảy chuyện gì ?"

Nhìn theo hướng phát tiếng , chỉ thấy Hoàng Đại Lý dẫn theo mấy tinh binh của Đại Lý Tự , khi thấy đám tiểu tư quỳ đầy sân và Triệu Quyền Chí mặt đầy giận dữ, Hoàng Đại Lý cau mày hỏi: "Vừa ngang qua đây thấy tiếng ồn ào, thế? Sao quỳ hết cả đây?"

Triệu Quyền Chí thấy , lập tức thu sát khí và vẻ hung dữ trong mắt, kể đầu đuôi sự việc.

"Bản quan tưởng chuyện gì? Triệu công t.ử cũng đừng quá nóng giận, bọn họ việc thì cứ dạy dỗ qua loa là , cần lớn chuyện, hiện tại vụ án Vương Hoài vẫn đang điều tra, trong sơn trang ai nấy đều cẩn thận, ngài chi bằng chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa , đừng gây thêm rắc rối cho chúng ." Lời của Hoàng Đại Lý như khuyên giải, thực chất là mang ý cảnh cáo.

Triệu Quyền Chí hiểu lợi hại trong đó, chỉ là cục tức trong lòng khó nuốt trôi thôi.

Hoàng Đại Lý lên tiếng, cũng nể mặt vài phần.

Bèn phất tay với đám tiểu tư: "Thôi bỏ , nể mặt Hoàng đại nhân, bổn công t.ử so đo nữa, nhưng nếu , sẽ dễ dàng tha cho các ngươi ! Lui xuống hết ."

"Đa tạ Triệu công tử." Đám tiểu tư quỳ rạp đất vội vàng dậy lui ngoài.

Màn kịch đến đây kết thúc! Đám đông giải tán.

Khi Hoàng Đại Lý chuẩn rời , Triệu Quyền Chí lấy cớ quan tâm Lý Thời Ngôn giữ ông , hỏi: "Đại nhân, vụ án ... rốt cuộc tìm bằng chứng ? Bao giờ mới thả thế t.ử ? Huynh tuyệt đối g.i.ế.c !"

Hoàng Đại Lý từ xuống , thở dài trầm giọng : "Hôm qua lục soát cả ngày, cũng thu hoạch gì, ít nhất chúng tìm thấy một vật trong hòn giả sơn, nhưng đợi điều tra rõ ràng mới ."

"Vật gì?" Triệu Quyền Chí vô cùng căng thẳng.

"Bây giờ thể ."

"Nếu... là vật thể chứng minh thế t.ử vô tội thì quá."

"Được , bản quan đây."

"Không tiễn!"

Triệu Quyền Chí theo bóng lưng Hoàng Đại Lý rời , ánh mắt ngày càng u ám.

...

Cũng giống như , trời sáng, viện của Kỷ Vân Thư vang lên tiếng hét thất thanh. Dọa mấy con chim cây bay tán loạn!

Không cần đoán cũng , là Khâu Thục! Chỉ là gây sự, mà là dọa.

Các cô nương trong viện tiếng bèn kéo đến cửa phòng cô xem xét. Chỉ thấy Khâu Thục ôm con mèo đen trong lòng trong phòng đầy lo lắng, mắt đẫm lệ, con mèo đen thì bất động, mềm nhũn trong lòng cô , miệng sùi bọt mép, rõ ràng là c.h.ế.t.

Ai cũng , con mèo đen đó tên là Tiểu Quả Tử, là Khâu Thục mang đến sơn trang, là vật cưng Hoàng hậu ban cho, nên cô quý, cũng mang theo, gặp ai cũng khoe khoang.

Giờ mèo đen thế , cô đau lòng tức giận. Nha bên cạnh cũng cuống cuồng.

gạt nước mắt quát lớn: "Còn mau mời đại phu đến xem?"

"Vâng, nô tỳ ngay."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1505-meo-den.html.]

Tiểu nha đầu vội vã chạy khỏi phòng mời đại phu trong sơn trang.

Mấy cô nương ngoài , hỏi: "Khâu Thục tỷ tỷ, chuyện ?"

: "Tiểu Quả T.ử tối qua còn khỏe mạnh, sáng sớm nay thế , nó là tỷ tỷ ban cho , nếu c.h.ế.t , ăn với tỷ tỷ đây?"

Nói thì, cô với con mèo đen dường như chẳng tình cảm gì, chỉ đơn thuần vì con mèo là Hoàng hậu ban cho.

Cô nương áo tím lấy khăn che mũi, cau mày : "Có khi nào con mèo ăn bậy bạ đau bụng, chắc là... , tỷ tỷ đừng lo."

hùa theo an ủi: " đấy, chắc chắn , con mèo mèo thường."

Mọi nhao nhao lên tiếng an ủi, thực chất là ý nịnh nọt.

Rất nhanh, đại phu trong sơn trang vội vã tới, theo lý mà , là thầy t.h.u.ố.c chữa bệnh cho , thú y, nhưng Khâu tiểu thư gọi, ông dám đến, phòng, Khâu Thục kéo lấy ông : "Đại phu, ông mau xem xem, con mèo của rốt cuộc ? Tối qua vẫn khỏe mạnh, sáng sớm nay thế nào, đột nhiên sùi bọt mép bất động đất, bụng nó vẫn còn động đậy, chắc chắn c.h.ế.t, ông mau cứu nó ."

"Vâng !"

Đại phu bảo cô đặt con mèo lên bàn, ông dùng tay ấn bụng mèo, quả thực vẫn còn chút tàn. lát con mèo cứng đờ.

Khâu Thục thấy thì cuống lên, nhẹ nhàng vuốt lông mèo đen, gọi: "Tiểu Quả Tử? Tiểu Quả Tử?"

Đại phu với cô : "Khâu cô nương, con mèo c.h.ế.t ."

Hả!

Khoảnh khắc như sét đ.á.n.h ngang tai. Cô dám tin, ôm con mèo đen t.h.ả.m thiết.

"Tại thế ? Rõ ràng tối qua vẫn còn khỏe mạnh mà!"

Đại phu dùng vải thấm một ít bọt trắng miệng mèo đen, xem xét kỹ lưỡng, : "Con mèo trúng độc mà c.h.ế.t."

Trúng độc?

Tất cả mặt đều kinh ngạc. Vì đều là tiểu thư khuê các, trúng độc, ai nấy đều sợ đến hoa dung thất sắc.

Khâu Thục ngừng , trừng mắt dám tin: "Vừa nãy ông cái gì? Trúng độc gì? Ông Tiểu Quả T.ử trúng độc?"

"Không sai, là trúng độc Ô Đầu, loại độc màu mùi, một khi vô tình ăn , quá hai ngày sẽ đột tử."

"Không thể nào, Tiểu Quả T.ử thể trúng độc ! Ta rõ ràng chú ý đến ăn uống của nó, thể trúng độc ?"

" lão phu sẽ chẩn đoán sai, quả thực là trúng độc Ô Đầu."

Khâu Thục sững sờ, bật dậy, trở tay tát mạnh mặt nha của một cái, : "Có ngươi ? Có ngươi đầu độc c.h.ế.t Tiểu Quả T.ử ?"

Nha bất ngờ tát, lảo đảo sang một bên, vội quỳ xuống : "Tiểu thư, nô tỳ , tiểu thư cho nô tỳ gan to bằng trời, nô tỳ cũng dám chuyện tày trời như ạ!"

"Luôn là ngươi chăm sóc Tiểu Quả Tử, ngươi thì còn ai? Ngươi , tại ngươi đầu độc c.h.ế.t Tiểu Quả Tử, !"

"Không nô tỳ, thật sự nô tỳ!"

"Giờ còn dám chối ngươi?" Khâu Thục tức giận đến mất hết lý trí, giơ tay tát thêm một cái nữa: “Tiện tỳ sống c.h.ế.t , bổn tiểu thư nuôi ngươi, cho ngươi ăn, cho ngươi mặc, ngươi dám chuyện , hôm nay đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi."

Nha kêu oan, quỳ đất chối đây đẩy: "Thật sự nô tỳ, thật sự , tiểu thư, nô tỳ theo bao nhiêu năm nay! Sao... thể chuyện ? Người tin nô tỳ chứ!"

"Không ngươi thì còn ai?"

"Là..." Nha đột nhiên nhớ , che mặt lóc : “Nô tỳ là ai."

"Ai?"

"Là vị Kỷ cô nương !"

...

 

Loading...