NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1506: Hạ độc?

Cập nhật lúc: 2026-01-23 02:53:27
Lượt xem: 41

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kỷ cô nương?

Khâu Thục tưởng nhầm, chỉ phòng Kỷ Vân Thư hỏi: "Kỷ cô nương mà ngươi , là cô ?"

Nha dập đầu xuống đất cái rầm, : "Vâng, là vị Kỷ cô nương đó, tối qua Tiểu Quả T.ử chạy mất, nô tỳ tìm một vòng lớn, kết quả thấy vị Kỷ cô nương ôm Tiểu Quả T.ử từ trong phòng , lúc đó còn cho Tiểu Quả T.ử ăn cái gì đó? Nghĩ ... chắc chắn là... cô ."

Giọng càng lúc càng nhỏ, thậm chí dám tiếp nữa! Một mặt, tiểu nha đầu vì sợ hãi nên vội vã rũ bỏ quan hệ, mặt khác sợ vu oan cho , nên hai luồng tâm trạng đan xen, khiến nàng ?

Khâu Thục đến đây, khuôn mặt trát đầy phấn son lộ vẻ hung dữ! Ngọn lửa trong lòng như bùng nổ.

Người ngoài thấy cũng bắt đầu xì xào bàn tán.

"Thật ngờ là cô , độc ác quá."

"Chứ nữa, đầu tiên thấy cô thấy dạng , nhưng ngờ chuyện ."

"Hơn nữa, cô với Khâu Thục tỷ tỷ vốn hợp, mấy ngày nay ở sơn trang cứ cãi suốt, thấy là, chắc chắn là đàn bà độc ác đó đầu độc c.h.ế.t Tiểu Quả Tử, để trả thù Khâu Thục tỷ tỷ."

"Chắc chắn là , lòng con thể độc ác đến thế? Dù trong lòng giận, cũng nên trút lên đầu một con mèo chứ."

" , còn chỉ là một con súc sinh! Nếu trả thù thật, bản lĩnh thì động thủ với Khâu Thục tỷ tỷ !" Cô gái áo đỏ xong bèn che miệng , lời thì như bênh vực Khâu Thục, nhưng thực chất mang hàm ý khác, trong lòng chắc mong độc c.h.ế.t là Khâu Thục.

Mọi xong đều đầu khẩy. Ngoài mặt là tỷ tỷ em, thực chất ai nấy đều toan tính riêng! Cũng chẳng mấy thật lòng với Khâu Thục, tất cả đều vì lợi ích.

Lời của cô gái áo đỏ đều Khâu Thục thính tai thấy hết, ánh mắt hung ác của cô rời khỏi cửa phòng Kỷ Vân Thư, quét qua , bước lên hai bước, túm lấy áo cô gái áo đỏ, tát một cái giáng trời.

Tiếng tát vang lên chát chúa! Đánh cô gái ngã dúi dụi sang một bên, đập mạnh cửa, ngã xuống đất.

"Tiểu thư?" Nha của cô gái áo đỏ vội vàng chạy tới đỡ, mắt rơm rớm.

Các cô nương trong phòng sợ đến tái mặt, vô cùng sợ hãi, sợ ngọn lửa sẽ lan sang .

Khâu Thục cao xuống cô gái đ.á.n.h ngã, : "Dám gọi Tiểu Quả T.ử của là súc sinh? Ngươi ăn gan hùm mật gấu ? Có tin bây giờ cắt lưỡi ngươi ."

Hic! Đây đúng là phong cách của cô .

Cô gái áo đỏ rạp đất, mặt in rõ dấu tay, cô ôm mặt khẽ nức nở, ánh mắt sợ sệt như con mèo đánh, dám ho he. Ngược , tiểu nha bên cạnh đau lòng cho tiểu thư nhà , cộng thêm thực sự chướng mắt, bèn : "Khâu tiểu thư, cô thể đối xử với tiểu thư nhà như , tiểu thư gì sai, ngay cả lão gia nhà cũng từng đ.á.n.h tiểu thư, thể động thủ chứ?"

Mọi ồ lên! Không dám tin. Một nha nhỏ bé dám cãi Khâu Thục?

Cô gái áo đỏ càng sợ hãi hơn, vội kéo nha của , quát một tiếng: "Câm miệng, ai cho ngươi bậy bạ?"

"Tiểu thư, nô tỳ chỉ thấy bất bình ."

"Câm miệng!"

Chủ tớ hai lôi kéo . Lửa giận trong lòng Khâu Thục tiểu nha đầu châm ngòi, : "Một con tiện tỳ, dám chỉ trích bổn tiểu thư, ngươi đúng là chán sống ."

"Nô tỳ chỉ tiểu thư bất bình!"

"Tiện tỳ!"

Nha chắn mặt, ngẩng đầu : "Cô đ.á.n.h thì đ.á.n.h đây , nhưng cô đụng tiểu thư nhà ."

"Cút!" Khâu Thục xách váy đá một cước: “Bổn tiểu thư bây giờ thời gian so đo với các ngươi, lát nữa sẽ xử lý các ngươi ."

Nói xong, Khâu Thục xách theo Tiểu Quả T.ử c.h.ế.t bàn, bước thẳng cửa, về phía phòng Kỷ Vân Thư...

Các cô nương cũng lục tục theo, hai cô nương ở đỡ cô gái áo đỏ dậy, an ủi: "Ngọc Nhi, đừng để trong lòng, Khâu Thục tỷ tỷ tính tình vốn thế."

"Phải đấy, chúng cũng thể chấp nhặt với tỷ , dù ... tỷ cũng là ruột của Hoàng hậu."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1506-ha-doc.html.]

"Chỉ trách chúng chỗ dựa ."

Mọi trong lòng đều nỗi khổ, chỉ là thôi. Cô gái áo đỏ tên là Lục Ngọc, chỉ là con gái quan bình thường, bình thường cũng cùng Khâu Thục, mong bám cái cây lớn đó, để mưu cầu tiền đồ cho cha, cũng mưu cầu cho một tấm chồng , nhưng giờ xem , e là thứ đổ sông đổ bể cả , Khâu Thục e là sẽ liên kết các cô nương trong thành Yên Kinh xa lánh cô , đến lúc đó tình cảnh của cô chỉ sợ sống bằng c.h.ế.t.

Nghĩ đến đây, cô thấy sợ hãi, bèn lên tiếng dạy dỗ nha của : "Ngươi xem, lắm mồm gì? Còn chê đủ t.h.ả.m ?"

Nha cũng uất ức, vốn là bất bình tiểu thư nhà , giờ ơn mắc oán, trái đều sai.

"Tiểu thư, nô tỳ thực sự đau lòng cho ."

" ngươi nên miệng chừng mực."

"Nô tỳ..." Nha cúi gằm mặt xuống.

Cô nương bên cạnh khuyên giải: "Thôi Ngọc Nhi, về phòng , nghỉ ngơi một chút."

Lục Ngọc cũng đây nữa, kẻo lát nữa Khâu Thục lấy trút giận, bèn vội vàng kéo nha của .

Lúc , Khâu Thục lao đến cửa phòng Kỷ Vân Thư, giơ tay đập cửa rầm rầm.

Vì hôm qua quá mệt nên Kỷ Vân Thư mới dậy tiếng đập cửa bên ngoài cho tỉnh táo hơn hẳn, ngờ sáng sớm ai nóng nảy thế? Kết quả thấy bên ngoài truyền đến tiếng Khâu Thục: "Mở cửa!"

Không chứ, phụ nữ một ngày gây chuyện là thấy khó chịu trong ?

là mỗi ngày một màn kịch! Còn khó chơi hơn cả Kỷ Mộ Thanh năm xưa.

Kỷ Vân Thư thở dài, mở cửa, cửa hé một khe nhỏ một lực mạnh từ bên ngoài đẩy , may mà nàng tránh kịp, nếu cánh cửa đập trúng thì thương là cái chắc.

Khâu Thục ôm Tiểu Quả T.ử mặt đầy sát khí mặt nàng, dáng vẻ tiểu thư khuê các biến mất tăm, trong lòng ngoài một bụng lửa giận chẳng còn gì khác. Kỷ Vân Thư chau mày, vẫn phản ứng kịp, sáng sớm tinh mơ đối phương lấy cơn giận ? khi thấy con mèo đen mềm nhũn trong lòng Khâu Thục, cộng thêm đám con gái đều vây quanh, ai nấy đều chỉ trỏ, bàn tán xôn xao, nàng đoán đại khái, cũng ý thức mức độ nghiêm trọng của sự việc, xem chuyện đủ để nàng phiền lòng đây.

Nghĩ đến đây, nàng chỉ thấy thái dương giật giật đau nhói, cả khó chịu.

"Khâu cô nương, cô đây là...?"

"Ngươi còn mặt mũi mà hỏi ?"

"Ta hiểu lắm!"

Khâu Thục dí sát con mèo đen trong tay mặt nàng, sầm mặt chất vấn: "Tâm địa ngươi độc ác thế? Tại đầu độc c.h.ế.t Tiểu Quả T.ử của ? Nó đắc tội gì với ngươi , tại ngươi ? Ngươi khác gì g.i.ế.c ? Ngươi giận thì cứ trút lên đầu , tại g.i.ế.c Tiểu Quả T.ử của ? Ngươi , nó là Hoàng hậu ban cho , ngươi g.i.ế.c nó, là chống đối Hoàng hậu, sẽ bẩm báo tỷ tỷ, để tỷ hạ lệnh g.i.ế.c ngươi..."

b.ắ.n liên thanh một tràng! Kỷ Vân Thư coi như hiểu, nàng con mèo đen c.h.ế.t với ánh mắt thương cảm, : "Khâu cô nương, tiếc về con mèo của cô, nhưng khi cô những lời , hy vọng cô đưa bằng chứng, đừng miệng bằng cớ, tùy tiện vu oan cho khác!"

"Vu oan cho ngươi? Ta hỏi ngươi, tối qua ngươi ôm Tiểu Quả T.ử phòng ngươi ?"

"Phải, nó đúng là phòng , nhưng điều nghĩa là hạ độc."

"Ngươi còn dám chối!" Khâu Thục kéo nha của : “Ngươi , tối qua ngươi thấy gì."

Nha liếc Kỷ Vân Thư, cúi đầu : "Tối qua... nô tỳ thấy Kỷ cô nương ôm Tiểu Quả T.ử từ trong phòng , miệng Tiểu Quả T.ử vụn bánh."

Kỷ Vân Thư tiếp lời: "Thứ cho Tiểu Quả T.ử ăn chỉ là bánh hoa quế bình thường thôi."

Khâu Thục hừ một tiếng: "Ai ngươi bỏ t.h.u.ố.c độc trong đó ."

"Vậy Khâu cô nương cho rằng đầu độc một con mèo thì ý nghĩa gì?"

"Ngươi ghen tị với , oán hận trong lòng! dám tay với , nên mới trút giận lên con mèo của , đầu độc c.h.ế.t nó." Khâu Thục đầy phẫn nộ.

...

 

Loading...