NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1508: Bày mưu

Cập nhật lúc: 2026-01-23 02:53:29
Lượt xem: 49

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chu Dao sức khỏe , thêm lo lắng cho Lý Thời Ngôn khiến lòng rối bời, nặng trĩu, bệnh tình càng thêm trầm trọng, đến mức bây giờ cả nàng đều rã rời!

Giờ bên ngoài yên tĩnh, chắc hẳn sự việc giải quyết! Nàng cũng yên tâm phần nào, nhưng quên dặn dò Thái Nhi: "Hay là em cứ sang hỏi thăm Kỷ cô nương xem ? Xem cô cần giúp gì , cô một một , bên cạnh chẳng ai trò chuyện, lo lắm."

Thái Nhi an ủi: "Tiểu thư đừng lo, Kỷ cô nương thông minh như , chịu thiệt ."

"Dù nữa, em vẫn nên giúp đỡ một chút."

"Vâng , nô tỳ sẽ , cứ yên tâm nghỉ ngơi ạ."

Thái Nhi khuyên mãi, Chu Dao mới thôi lo lắng cho Kỷ Vân Thư, đó bưng t.h.u.ố.c sắc xong cho nàng uống. Sức khỏe Chu Dao dần khá lên. Nàng ngủ thêm một lát.

...

Kỷ Vân Thư giải quyết xong màn kịch ồn ào sáng sớm của Khâu Thục, cuối cùng cũng yên tĩnh trở trong phòng...

chuyện khiến đầu óc nàng ong ong! Đau nhức vô cùng.

Nàng đưa tay day day ấn đường, sắc mặt cũng lắm, thoáng thấy mặt đất hai viên đá nhỏ bay từ cửa sổ. Nếu hai viên đá đó, chắc nàng hai cái tát của Khâu Thục cho điếc tai !

Nàng nhặt hai viên đá tròn trịa lên, lăn qua lăn trong lòng bàn tay, đó đến bên cửa sổ, đẩy cánh cửa sổ đang đóng chặt , gió lạnh ùa , lạnh thấu xương, lướt qua mặt nàng, mang theo cảm giác đau rát. Giống như đêm qua, ngoài cửa sổ ngoài đèn lồng và một cái cây lớn thì chẳng gì khác. Nàng vô thức ngước lên mái nhà, dường như thể xuyên qua xà nhà và ngói, thấy lẽ... đang nấp đó!

Nàng , là ! Bởi vì cảm giác đó quá quen thuộc.

nàng cũng rõ, đang trốn tránh nàng, cho nên dù nàng cố gắng thế nào, cũng tuyệt đối tìm một cố tình tránh mặt .

Nhất thời, nàng chỉ nén chặt nỗi nhớ nhung da diết lòng.

Cảnh Dung, đợi vụ án kết thúc, sẽ tìm !

Nàng nghĩ, chắc lúc Lạc Dương xong hai việc nàng nhờ .

...

Triệu Quyền Chí loạn một trận sáng sớm trong viện, ai nấy đều mất ngủ! Tuy chuyện qua, nhưng vẫn xì xào bàn tán, ngoài việc châm chọc Triệu Quyền Chí vài câu.

Chuyện nửa đêm khỏa chạy ngoài, chắc chắn sẽ truyền khắp thành Yên Kinh.

Nghĩ đến đây, Triệu Quyền Chí đau đầu! điều quan tâm hơn lúc chuyện đó, mà là mấy câu của Hoàng Đại Lý, tìm thấy bằng chứng trong hòn giả sơn!

Trong lòng dấy lên nỗi hoang mang, thậm chí là thấp thỏm! Một dự cảm mãnh liệt dâng lên trong lòng! Khiến ngũ tạng lục phủ của đều run rẩy.

Hắn trong phòng hồi lâu, cuối cùng c.ắ.n răng, tránh né trong viện lén lút ngoài. Vội vã về phía nơi việc của Đại Lý Tự!

Dọc đường , tim thắt . Khi qua hành lang gấp khúc, vì quá nhanh nên va một ở góc cua.

"Hự!"

Lực va quá mạnh, lùi mấy bước mới vững.

"Kẻ nào mắt thế hả?" Hắn c.h.ử.i ầm lên!

"Mắng ai đấy!" Lạc Dương đáp trả một câu, cũng va đau điếng.

Triệu Quyền Chí nhíu mày, vẻ mặt ghét bỏ, phủi mạnh hai tay áo, trừng mắt tới.

Lạc Dương xoa vai, thấy mặt vẻ công t.ử bột, lập tức hết đau, ngược nở nụ lưu manh, ưỡn n.g.ự.c : "Ô kìa! Hóa là Triệu đại công tử!"

"Hửm?" Triệu Quyền Chí phất tay áo, nheo mắt mặt vẻ "côn đồ chợ búa", cố nhớ , nhịn cau mày, giọng điệu khó chịu: “Là tên mắt nhà ngươi !"

"Triệu công t.ử quen ?"

"Đương nhiên quen, chính ngươi vu oan Thời Ngôn g.i.ế.c , thấy đầy m.á.u từ hòn giả sơn."

"Không sai, là !"

"Hừ! Nếu vì ngươi lắm mồm, Thời Ngôn cũng sẽ coi là hung thủ g.i.ế.c , đến giờ vẫn còn nhốt, cho nên ngươi hóa thành tro cũng nhận ."

Phụt... Lời khiến Lạc Dương nhịn thầm. Hóa thành tro cũng nhận ? Thế tối qua nhận !

Lạc Dương cợt vài tiếng, vạch trần, cũng rước họa , bèn hắng giọng, ngẩng đầu : "Ta Triệu đại công tử, ngài đừng thù địch với ! Tối hôm đó quả thực thấy, mặt bao nhiêu vị quan lớn thể dối ? Đó là tội khi quân, gánh nổi ."

Đáy mắt Triệu Quyền Chí như kim châm, hừ một tiếng: "Tướng mạo tiểu nhân!"

"Ta , đúng là tiểu nhân, so với các vị công t.ử các ngài, cũng chẳng so, ít nhất tiểu gia sống quanh minh chính đại, chuyện thất đức! Cũng chẳng chuyện trộm gà bắt chó." Lạc Dương bóng gió.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1508-bay-muu.html.]

Mặt Triệu Quyền Chí cứng đờ, phất tay: "Lười nhảm với ngươi." Định ...

Lạc Dương chắn ngang mặt , hỏi: "Triệu công tử, ngài định thế? Ta bây giờ cũng rảnh, là... chúng cùng ? Biết tiếp xúc thành bạn bè chứ, ngài ?"

"Xì! Ai thèm bạn với ngươi? Cút!"

"Đừng thế mà!"

Triệu Quyền Chí lười thêm, vòng qua thẳng. Lạc Dương mặt dày tiếp tục theo, hỏi: "Có ngài gặp thế t.ử ?"

"..."

" nơi giam giữ thế t.ử hướng mà!"

"..."

" , luôn hỏi ngài một chuyện, bây giờ nhân chứng vật chứng đều chỉ thế t.ử g.i.ế.c , tại ngài cứ oan? Còn một mực tin tưởng , chẳng lẽ... ngài hung thủ là khác?"

Bước chân Triệu Quyền Chí khựng !

Sau đó đầu chằm chằm kẻ bám đuôi bên cạnh. Lạc Dương cũng đón nhận ánh mắt của .

"Ngươi ý gì? Ta nếu hung thủ là ai? Ta còn ở đây lo lắng suông ? Đã sớm bắt hung thủ ."

"Ta còn tưởng ngài chứ!"

"Tránh ! Đừng cản đường !"

Lạc Dương cố tình cao giọng : "Nghe Đại Lý Tự tìm thấy bằng chứng chứng minh thế t.ử vô tội, nhưng chịu là cái gì, nhưng tiểu gia là kẻ tinh ranh, gì là , nếu ngài , thể tiết lộ cho ngài."

Sắc mặt Triệu Quyền Chí đại biến, giọng lạnh lùng: "Ngươi cái gì? Ngươi là cái gì?"

"Đương nhiên!"

"Là cái gì?"

"Ngài vẻ căng thẳng."

"Mau !" Triệu Quyền Chí gầm lên.

Lạc Dương giả vờ sợ hãi, mấp máy môi : "Hình như... là một cái túi thơm!"

"Túi... thơm?"

"Một cái túi thơm thêu hình mây lành, lẻn tận mắt thấy." Lạc Dương như thật.

Mắt Triệu Quyền Chí sững , mặt đầy vẻ bất thường, nhưng biểu cảm quái dị lộ đó lập tức che giấu.

Lạc Dương thầm đắc ý, hạ giọng hỏi: "Triệu công tử, ngài thế?"

"Không !" Ánh mắt Triệu Quyền Chí lảng tránh, thuận miệng buông một câu: “Đừng theo ."

Rồi về viện!

Lạc Dương theo bóng lưng , bĩu môi, vung tay: "Không theo thì theo!"

Tiểu gia bây giờ đương nhiên thể theo ngươi, nếu , dụ con cá lớn là ngươi khỏi hang?

Triệu Quyền Chí vài bước bỗng dừng , đầu nheo mắt từ xuống , nghi ngờ : "Sao cảm thấy... ngươi quen quen?"

Lạc Dương mặt đỏ, tim đập, : "Ngài đừng với tiểu gia ! Ai gặp tiểu gia cũng bảo quen cả."

"Đồ vô sỉ!"

Triệu Quyền Chí quát nhẹ một tiếng bỏ .

Lạc Dương vuốt cằm đắc ý: "Lát nữa cho ngươi tay!" Khóe miệng kìm nhếch lên.

Triệu Quyền Chí vội vã trở về phòng, lục lọi trong hành lý mang theo đến sơn trang, tìm thấy một chiếc hộp gấm nhỏ đáy. Chiếc hộp một cái khóa tinh xảo, chạm khắc nhiều hoa văn hoa lê, vội vàng mở hộp , bên trong một cái túi vải màu vàng nhỏ, miệng túi buộc chặt, mở , trực tiếp lấy cái túi nhét tay áo, nhân lúc ai chú ý lẻn ngoài.

Đi vòng vèo đến một nơi vắng vẻ. Nơi kín đáo, bình thường chẳng ai lui tới. Hắn lấy một khúc gỗ khô, đào một cái hố nền đất xốp. Lấy cái túi vải màu vàng định chôn xuống...

...

 

Loading...