NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1510: Phá án (2)
Cập nhật lúc: 2026-01-23 02:53:31
Lượt xem: 64
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chu Dao?
Sao nàng đột nhiên xuất hiện ở đây? Lại còn với vẻ mặt nhợt nhạt thế ! Hơn nữa, giờ đáng lẽ nàng đang nghỉ ngơi trong phòng mới đúng.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía nàng, đầy vẻ nghi hoặc!
Đặc biệt là Triệu Quyền Chí, đôi mắt tưởng chừng bình thản giờ đây tràn đầy kinh ngạc, còn xen lẫn chút tình cảm khó đoán, bàn tay giấu trong áo bất giác siết chặt. Biểu cảm quá vi diệu, khiến tài nào nắm bắt !
Chu Thượng thư trợn tròn mắt con gái, thấy nàng yếu ớt như , lòng như lửa đốt, vội dậy bước tới: "Dao nhi, con tới đây? Sức khỏe con , mau về phòng nghỉ ngơi , chuyện ở đây liên quan đến con."
"Cha, con đến giúp Thời Ngôn."
"Con gái con đứa thì giúp gì? Con thế t.ử bình an thì mau về ."
"Cha..."
Hầu gia lệnh cho Thái Nhi bên cạnh: "Còn mau đưa tiểu thư về!"
Thái Nhi tỏ vẻ khó xử, cúi gằm mặt xuống.
Chu Dao vẻ mặt kiên định, thở hổn hển, : "Cha, cha đừng lo cho con, con đến... là việc quan trọng."
"Con thì việc gì quan trọng?"
Chu Dao giải thích nhiều, bảo Thái Nhi dìu đến mặt Triệu Quyền Chí. Nàng ngước đôi mắt yếu ớt đàn ông ánh mắt kỳ lạ mặt, : "Ngươi túi thơm vết m.á.u ? Vậy nếu chứng minh đó máu, ngươi thừa nhận ?"
Khoảnh khắc thấy nàng, ánh mắt sắc lạnh và sự hung hãn của Triệu Quyền Chí lập tức dịu vài phần, thấp thoáng chút bi thương và dịu dàng, mấp máy môi: "Chu... cô nương."
"Ta thể chứng minh máu!"
"..." Tim Triệu Quyền Chí thắt .
Sau đó, Chu Dao một tiểu tư trong sảnh, lệnh: "Ngươi lấy ít giấm chua và rượu trắng đến đây."
Tiểu tư ngẩn . Giấm chua và rượu trắng?
"Mau !"
Tiểu tư Lý đại nhân xin chỉ thị, Lý đại nhân tuy cũng khó hiểu nhưng vẫn gật đầu, mới lấy.
Mọi hiểu nàng định gì? Đều thì thầm to nhỏ.
"Giấm chua và rượu trắng? Lấy cái đó gì?"
"Không nữa, Chu tiểu thư bệnh hồ đồ ? Chạy đến đây gì?"
"Con gái con đứa cũng đòi xen , thể thống gì?"
Những lời lọt tai Chu Thượng thư, ông kéo Chu Dao , hạ giọng quát: "Con rốt cuộc định gì? Còn như nữa, đừng trách cha cho khiêng con xuống!"
Khang Định Hầu vội vã bước xuống, như thấy tia hy vọng, hỏi dồn: "Dao nhi, con tìm bằng chứng chứng minh Thời Ngôn vô tội ?"
Chu Dao gật đầu: "Hầu gia, Thời Ngôn g.i.ế.c ! Con đến là để chứng minh điều đó, cũng cho thấy, túi thơm quả thực máu."
"Con thực sự cách?"
"Đợi giấm chua và rượu trắng đến, con sẽ chứng minh ." Nàng chắc nịch.
Hầu gia ngờ vực, nhưng chuyện thể đùa , chắc là thật. Vì thế, trong lòng ông nhen nhóm hy vọng.
Lạc Dương bên cạnh với vẻ mặt ngưỡng mộ ghé sát Chu Dao, : "Chu cô nương, ngờ cô liễu yếu đào tơ thế mà bản lĩnh lớn , tại hạ khâm phục."
Chu Dao : "Nói về bản lĩnh, vẫn là ngươi lợi hại, nếu ngươi, cũng dụ hung thủ thật sự c.ắ.n câu."
"Đương nhiên , tiểu gia ... tại hạ thông minh lanh lợi mà, chút chuyện vặt đương nhiên là dễ như trở bàn tay." Hắn đắc ý dào dạt.
Kiêu ngạo lắm!
Nếu Kỷ Vân Thư chỉ đạo phía , cũng chỉ là một khán giả xem náo nhiệt trong đám đông mà thôi.
Huynh Ôn gia chằm chằm vẻ mặt đắc ý của Lạc Dương, sắc mặt ngưng trọng.
Sổ Thiên nhỏ với Ôn Triệt: "Công tử, cần lôi Lạc Dương về ?"
"Không cần!"
" mà..."
"Hắn bây giờ là nhân vật quan trọng, ngươi thấy ? Hoa văn m.á.u khăn tay là do tìm thấy, ngay cả Hoàng đại nhân cũng chịu phối hợp với diễn kịch, ngươi nghĩ ngươi thể lôi về ?" Ôn Triệt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1510-pha-an-2.html.]
Sổ Thiên ngẫm nghĩ: "Tên Lạc Dương rốt cuộc bán t.h.u.ố.c gì trong hồ lô ? Chưa từng thấy thông minh thế bao giờ!"
"E là... cao nhân chỉ điểm."
"Cao nhân?"
Ôn Triệt đáp lời.
Tiểu tư cũng vội vã mang hai thứ đến, hỏi: "Đồ mang đến , gì bây giờ ạ?"
Chu Dao lệnh: "Đổ hết lên cái túi thơm đó!"
Tiểu tư hỏi nhiều, theo răm rắp. Đổ cả giấm chua và rượu trắng lên túi thơm.
Mọi trố mắt , là ý gì?
Một lúc , thấy túi thơm dần hiện một vệt màu đỏ sẫm.
"Cái gì thế ? Sao đỏ lên ?" Mọi ồ lên kinh ngạc.
Triệu Quyền Chí thấy cảnh đó, mặt cứng đờ. Tim run lên. Rõ ràng là chột !
Khang Định Hầu thì sốt ruột sang hỏi Chu Dao: "Dao nhi, cái ...?"
Chu Dao : "Màu đỏ túi thơm là vết máu!"
Hả!
Lời ... dường như chẳng ai tin!
Triệu Quyền Chí : "Chỉ dựa cái mà là vết máu? Có nực quá ?"
Chu Dao: "Vậy cứ để ngỗ tác nghiệm xem vết m.á.u ."
"Cho dù đó là vết m.á.u thì ? Chứng minh điều gì?"
"Muốn chứng minh m.á.u của Vương Hoài cũng đơn giản, lấy giấy trắng ngâm rượu trắng và nước gỗ long não thấm m.á.u của Vương Hoài, lau lên túi thơm , nếu vết m.á.u đó hòa m.á.u giấy trắng, thì thể chứng minh vết m.á.u túi thơm là của Vương Hoài!"
"Vô căn cứ."
Một lão ngỗ tác nãy giờ ở trong đại sảnh bỗng bước , : "Lão phu mấy năm từng đến Đại Lâm một chuyến, ở đó một nữ ngỗ tác lừng danh, lúc đó là dùng cách phá án, mà cách ghi lục nghiệm thi, sẽ sai ."
Nữ ngỗ tác lừng danh, đến tự nhiên là Kỷ Vân Thư!
Tô T.ử Lạc xong, thần sắc khẽ động, ánh mắt cũng tối vài phần, nhưng thoáng qua biến mất...
Hắn rõ hơn ai hết, Chu Dao chỉ là cái loa truyền tin, thực sự dạy nàng... là Kỷ Vân Thư!
vạch trần chuyện mắt. Tiếp tục im lặng!
Mặt Triệu Quyền Chí từ cứng đờ chuyển sang xanh mét, lùi một bước nhỏ. Nhất thời, lời nào.
Mọi kinh ngạc, đều con gái Chu Thượng thư là tiểu thư khuê các, chỉ cầm kỳ thi họa, hiểu những chuyện kiểm nghiệm ?
Lão ngỗ tác hỏi: "Cô nương, ngờ cô cũng những cái ."
"Chỉ là tình cờ thấy thôi." Chu Dao xong bèn Triệu Quyền Chí, : “Còn t.h.i t.h.ể Vương Hoài, hộp sọ nứt toác nghiêm trọng, căn cứ mức độ vỡ vụn, rõ ràng là va đập hai , mà đầu tiên vết thương chí mạng, vết thương chí mạng thực sự là thứ hai! Có thể thấy khi thế t.ử rời , lợi dụng điểm đập thêm một vết thương của Vương Hoài, khiến t.ử vong, bây giờ chiếc túi thơm ... đó vết máu, là m.á.u của Vương Hoài, cho nên cũng chứng minh, ngươi đến hiện trường! Vương Hoài là do ngươi g.i.ế.c."
Chu Thượng thư phản ứng đầu tiên: "Dao nhi, con nghiệm thi?"
Nàng trả lời.
Hoàng Đại Lý chất vấn Triệu Quyền Chí: "Bây giờ sự thật bày mắt, ngươi còn lời nào để ?"
Tuy nhiên, Triệu Quyền Chí vẫn giãy c.h.ế.t, : "Cho dù túi thơm m.á.u thì ? Dính m.á.u Vương Hoài thì ? Chẳng lẽ vì thế mà là hung thủ ? Không ai thấy g.i.ế.c , chỉ là một cái túi thơm thôi mà! Cứ cho là nhặt cũng , thấy đó m.á.u thì lau sạch , bằng chứng g.i.ế.c thể liên quan đến túi thơm , nhất thời sợ rước họa nên định chôn , chẳng lẽ thế cũng ?"
Lạc Dương câu thì nổi điên, chỉ mặt : "Ngươi đúng là mặt dày vô sỉ! Đến giờ vẫn còn ngụy biện! Cái túi thơm rách nát thế , là đàn bà dùng , ngươi là công t.ử nhà giàu tiền nhặt cái túi thơm , còn tâm tư rửa sạch m.á.u đó? Nói ai tin?"
Triệu Quyền Chí vô thức Chu Dao một cái. Cái túi thơm dù cũ nát, vẫn trân trọng.
Chu Dao đón nhận ánh mắt của , hai tay siết chặt, đó dời mắt ...
Cái túi thơm đó là của nàng! Rõ ràng hai năm mất , tại trong tay Triệu Quyền Chí. Còn giữ những hai năm!
Đối mặt với những lời của Lạc Dương, Triệu Quyền Chí thể phản bác, chính xác hơn là giải thích thế nào.
Lúc , một tinh binh Đại Lý Tự từ bên ngoài hớt hải chạy , với Hoàng Đại Lý: "Đại nhân, tra !"
Sau đó thì thầm tai ông vài câu...