NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1513: Rời đi

Cập nhật lúc: 2026-01-23 03:11:54
Lượt xem: 64

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khang Định Hầu kéo tay Lý Thời Ngôn, nhắc nhở: "Được Thời Ngôn, bây giờ Triệu Quyền Chí bắt, con đừng nghĩ nhiều nữa, cũng đừng qua với nhà họ Triệu nữa, tránh rước họa . Tóm con là cha yên tâm , mau về phòng thu dọn đồ đạc theo cha về phủ, kẻo xảy chuyện ngoài ý ."

"Cha, cha về , con đây một lát.", Hắn còn việc xong.

Lần bình an vô sự là nhờ Kỷ Vân Thư! Hắn gặp nàng. Bày tỏ tâm ý của !

Nếu cứ thế về thành Yến Kinh, bao giờ mới gặp .

Khang Định Hầu cho phép: "Con đừng gây chuyện nữa, giờ Dao nhi cũng khỏe, chúng cùng bác Chu của con mau chóng về Yến Kinh, mời đại phu giỏi khám bệnh cho Dao nhi."

Lý Thời Ngôn , sang Chu Dao sắc mặt tái nhợt, ngoài sự áy náy thì chẳng còn gì thể cho nàng.

Chu Dao cố gượng dậy, : "Thời Ngôn, nhất định sẽ mà."

Lý Thời Ngôn : "Lần , đa tạ nàng giúp đỡ, cảm ơn."

"Giữa cần cảm ơn, huống hồ, cũng chẳng gì, chỉ là...", Chỉ là cái loa truyền tin thôi.

Mấy chữ cuối cùng nàng kịp thì Chu Thượng thư tới nắm lấy tay nàng.

"Cha?"

"Dao nhi, con đang yếu, nên rời khỏi đây sớm .", Chu Thượng thư xong, sang Khang Định Hầu với vẻ mặt lạnh lùng: “Hầu gia, chúng cứ chia thôi, tránh chen chúc."

Khang Định Hầu: "Chu Thượng thư?"

"Còn nữa, qua chuyện , nghĩ hôn ước hai nhà... lẽ cần xem xét ."

Hả?

Chu Dao trố mắt ngạc nhiên, kịp mở miệng gì thì kéo khỏi đại sảnh.

Sắc mặt Khang Định Hầu khó coi vô cùng. Hôn sự là do ông dày công lựa chọn, tuy Triệu Quyền Chí sai, ông chọn Chu gia đúng là vì tính toán cho tương lai con trai , sự hậu thuẫn của Chu gia ông mới yên tâm, cần lo lắng cho tương lai của con nữa. bây giờ... e là thứ tan thành mây khói .

Kế hoạch thất bại, trong lòng ông ngổn ngang trăm mối! Không khéo còn thêm một kẻ thù trong triều!

việc hôn ước hủy bỏ đúng ý Lý Thời Ngôn. Hắn thể trong lòng khác mà khổ một cô nương khác, chuyện đó.

...

Chu Dao cha kéo ngoài, nước mắt lưng tròng, khổ sở cầu xin: "Cha, cha đừng như ! Con thật lòng thích Thời Ngôn, cha thành cho chúng con , con xin cha đấy."

"Con còn hồ đồ thế ?"

"Con hồ đồ, con theo trái tim mách bảo. Cha, nếu cha hủy hôn ước thật, con sống nổi ."

"Con...", Chu Thượng thư hận sắt thành thép, cứng đành mềm mỏng: “Dao nhi, con thấy ? Lý gia bọn họ kết với Chu gia chúng chẳng qua là lợi dụng, tìm bàn đạp cho đứa con trai vô dụng của thôi. Triệu Quyền Chí đúng, con chỉ là vật hy sinh. Cha thể thế, thể để Chu gia chúng bàn đạp cho Lý gia, càng thể để con trở thành vật hy sinh giữa hai nhà. Là cha đây hồ đồ, suy nghĩ kỹ cho con đồng ý hôn sự , may mà chuyện vẫn còn kịp."

Lời Chu Thượng thư đều là vì nghĩ cho Chu Dao.

... Chu Dao khẩn cầu: "Cha, con quan tâm những chuyện đó, vật hy sinh thì vật hy sinh, nhưng hôn sự tuyệt đối thể hủy bỏ. Con thực sự yêu , yêu đến mức thể kiềm chế ."

"Sao con vẫn nghĩ thông suốt ?"

"Thế thì cha cứ để con gái hồ đồ mãi ."

"..."

Chu Thượng thư hết cách . Chuyện cũng thể giải quyết ở đây, đành lùi một bước: "Thôi , chuyện về phủ . Con yếu, đợi khỏe bàn bạc kỹ với con ."

Chu Dao vẫn rưng rưng nước mắt. Cuối cùng Thái Nhi dìu về phòng thu dọn đồ đạc chuẩn rời .

Bên , Ôn Tòng và nhà họ Ôn khỏi đại sảnh, Ôn Tòng : "Các con về viện chuẩn đồ đạc , gặp lão trang chủ một chuyến, chào từ biệt ông ."

Thế là chia !

Trên đường về viện, Lạc Dương lẩm bẩm bên cạnh: "Không tên Hoàng đại nhân keo kiệt nhỉ? keo kiệt thì tiền thưởng chắc cũng ít nhỉ!"

Vừa xoa cằm. Đầy vẻ mong chờ.

Ôn Ngọc liếc một cái, nghi ngờ : "Tiểu t.ử ngươi tài giỏi từ bao giờ thế? Lại thể tìm những bằng chứng đó, còn khiến Hoàng đại nhân diễn kịch cùng ngươi nữa!"

"Đó là do tiểu gia lợi hại!"

"E là ẩn tình gì phía chứ gì?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1513-roi-di.html.]

Lạc Dương nhướng mày, vui : "Họ Ôn , ý ngươi là Lạc Dương là đồ ngốc hả?"

"Ngươi nghĩ thế cũng chịu."

"Hừ! Cái loại thượng đẳng các chỉ khinh , mắt mọc đỉnh đầu, đúng là ch.ó thấp.", Câu cuối cùng Lạc Dương nhỏ.

Ôn Ngọc nổi giận: "Ôn Ngọc nếu ch.ó thấp thì lúc đầu đưa ngươi về Yến Kinh, còn sắp xếp thứ cho ngươi."

"Đã thế thì lời hứa đó của các mãi thực hiện?"

Ôn Ngọc day trán, giải thích cặn kẽ cho : "Làm việc gì cũng quá trình, ngươi đại phú đại quý đương nhiên chuyện một sớm một chiều. Mọi việc đều sắp xếp thỏa đáng, nếu giữa đường xảy sai sót gì thì lúc đó ai gánh nổi?"

"Cứ khất khất lượt."

"...", Ôn Ngọc thật sự giải thích thế nào cho hiểu những bất tiện trong đó.

Ôn Triệt nãy giờ im lặng khẽ nhíu mày, sang dặn Sổ Thiên: "Ngươi mau đến viện của Kỷ cô nương báo một tiếng, bảo là chúng sắp rời Ninh An Sơn Trang, để cô chuẩn , lát nữa xe ngựa của chúng đợi ngoài cổng sơn trang."

"Vâng!"

Sổ Thiên nhận lệnh ngay.

Lạc Dương Sổ Thiên rời , chuyển tầm mắt sang Ôn Triệt, hỏi: "Ngươi xem, giúp Hoàng đại nhân việc lớn thế , ông sẽ thưởng bao nhiêu tiền?"

"Ngươi nghĩ nhiều quá ."

"Ý gì?"

Ôn Triệt thẳng phía đáp một câu: "Chỉ sợ về đến thành Yến Kinh, Hoàng đại nhân sẽ bận."

"Ý ngươi là ông sẽ đưa tiền cho ? Thế chẳng công cốc ?", Lạc Dương vỗ mạnh mu bàn tay lòng bàn tay, cảm giác lỗ to .

Quả nhiên vẫn chơi mấy mánh lới của thành phố!

Sổ Thiên rảo bước đến viện của Kỷ Vân Thư. Giờ vụ án kết thúc, các cô nương trong viện đang thu dọn hành lý chuẩn rời . Khi Sổ Thiên gõ cửa phòng Kỷ Vân Thư thì phát hiện bên trong ai.

Theo lý thì giờ Kỷ Vân Thư ở trong phòng chứ.

lúc trong sân mấy tiểu tư nha đang giúp các cô nương chuyển hành lý, Sổ Thiên bèn túm lấy một hỏi: "Có thấy Kỷ cô nương ?"

"Không thấy."

Mấy lượt lắc đầu.

Đột nhiên, Khâu Thục buông một câu: "Lúc nãy thấy cô ngoài thấy nữa."

tuy thích vẻ thanh cao của Kỷ Vân Thư, nhưng hôm nay vì chuyện Tiểu Quả Tử, cô đổ oan cho Kỷ Vân Thư khi bằng chứng. Giờ chân tướng rõ, ngỗ tác kiểm tra phát hiện Tiểu Quả T.ử c.h.ế.t do uống rượu hoa quế độc. Khoảnh khắc đó, trong lòng cô ngũ vị tạp trần, cũng hẳn là hổ, chỉ là nhất thời đối mặt với Kỷ Vân Thư thế nào, là... các cô nương trong viện .

Giờ ai cũng nghĩ cô là một con đàn bà đanh đá! Một con đàn bà đanh đá phân biệt trái!

Uy nghiêm cô gây dựng bao năm nay trở thành trò . Thật còn mặt mũi nào.

Sổ Thiên Kỷ Vân Thư ngoài, cảm ơn Khâu Thục một tiếng lập tức mang tin về cho Ôn Triệt.

họ rằng, lúc Kỷ Vân Thư đang...

Thất Nhi đẩy Tô T.ử Lạc về viện, Tô T.ử Lạc bỗng dừng , dặn Thất Nhi: "Ngươi chuẩn xe ngựa ."

"Vâng."

Thất Nhi đẩy đến cửa phòng chuẩn xe ngựa xuống núi.

Tô T.ử Lạc dừng ở cửa một lúc lâu, mới đẩy cửa, lăn bánh xe trong, đó nhẹ nhàng khép cửa .

Trong phòng, một bóng mảnh mai đang bên cửa sổ.

Kỷ Vân Thư bên cửa sổ, ánh mắt chằm chằm một cái cây bên ngoài, vẻ mặt bình thản, ánh mắt thản nhiên, bất kỳ cảm xúc nào. Đợi đến khi lưng vang lên tiếng đóng cửa, nàng mới từ từ xoay .

Bắt gặp ánh mắt của Tô T.ử Lạc.

Năm năm !

Lần từ biệt cuối cùng tường thành Kinh đô là năm năm .

...

 

Loading...