NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1515: Cái hố còn sâu hơn vực thẳm!

Cập nhật lúc: 2026-01-23 03:11:56
Lượt xem: 55

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lý Thời Ngôn cũng lười vạch trần.

"Cha, con nữa, trong lòng con Chu cô nương. Dù nàng gả phủ thật, con cũng sẽ đối với nàng . Hà tất khổ một cô nương? Nàng là cô gái ."

Khang Định Hầu chẳng thèm mấy lời nhảm nhí đó: "Tình cảm thể bồi đắp dần dần mà, với con lúc mặt còn thấy thành , chẳng vẫn ."

"Mỗi mỗi khác."

"Khác chỗ nào, con đừng linh tinh nữa."

Lý Thời Ngôn c.ắ.n răng : "Cha, trong lòng con khác , chứa nổi Chu cô nương ."

Ha ha!

Khang Định Hầu hừ một tiếng, tin: "Con qua với ai đều rõ mồn một, bên cạnh cũng chẳng cô nương nào, trong lòng con thể ai? Con lừa khác thì , nhưng là cha con, còn lạ gì con nữa?"

Quả thực, mấy năm nay, Khang Định Hầu gần như giám sát lúc nơi, thậm chí còn cài cắm tai mắt, nên Lý Thời Ngôn qua với ai? Bên cạnh ai? Ông cha đều nắm rõ trong lòng bàn tay.

Lý Thời Ngôn nhận , giữa và ông già cách thế hệ! Không, là cái hố sâu! Cái hố còn sâu hơn cả vực thẳm!

Hắn chuyện tiếp nữa, vì dù thế nào, cha cũng như nước đổ đầu vịt, chịu hiểu cho . Hắn dứt khoát dịch sang một bên, mở miệng nữa.

Đột nhiên xe ngựa dừng .

Khang Định Hầu hỏi vọng ngoài: "Chuyện gì ?"

Phu xe đáp: "Lão gia, xe ngựa phía đều dừng , hình như... xe phủ nào gặp sự cố, nữa."

"Lúc mà gặp sự cố? Phiền phức thật!"

Phản ứng đầu tiên của Lý Thời Ngôn là nghĩ đến Tô T.ử Lạc, dù lúc lên núi cũng từng xảy chuyện tương tự.

Hắn thò đầu ngoài, cố rướn mắt về phía , lẩm bẩm: "Chẳng lẽ là xe của T.ử Lạc?"

Phu xe ghé sát mặt : "Hình như ạ, vì xe của Tô tướng quân ở ngay xe chúng mà."

Ồ!

Lý Thời Ngôn định chui xe, chợt nghĩ điều gì, túm lấy phu xe hỏi: " , xe ngựa Chu phủ ở vị trí nào?"

"Ở ngay phía một chút thôi ạ."

Nghe , Lý Thời Ngôn nhảy xuống xe.

Thấy thế, Khang Định Hầu gọi giật : "Con đấy?"

"Tìm Chu cô nương!"

Nghe tìm Chu Dao, Khang Định Hầu đương nhiên cản, còn thầm trong bụng, nghĩ con trai lẽ thông suốt, quyết định lời cứu vãn hôn ước hai nhà, bèn : "Vậy con ."

Lý Thời Ngôn vội vã về phía xe ngựa phía , tìm xe Chu phủ.

Trong xe ngựa Chu phủ, sắc mặt Chu Dao , hốc mắt vẫn ngân ngấn lệ.

Chu Thượng thư mà đau lòng, an ủi vài câu: "Thôi, đừng buồn nữa."

Chu Dao cố chấp : "Nếu cha con gái buồn thì hãy đồng ý với con đừng hủy bỏ hôn sự giữa con và Thời Ngôn."

"Đã bảo chuyện đợi con khỏe hẵng ."

" nếu cha đồng ý với con, bệnh của con khỏi , e là còn nặng thêm chứ."

"Không bậy.", Chu Thượng thư mắng nhẹ.

Trong lòng ông, con gái giờ ngoan ngoãn, bao giờ trái ý ông, nhưng giờ vì một yêu mà si mê đến thế, thậm chí mạng sống cũng cần, thật khiến ông giận bó tay. cũng , ông cũng tránh khỏi trách nhiệm! Dù hôn sự lúc đầu cũng là ông hỏi ý kiến con gái định với Khang Định Hầu, giờ con gái lún sâu tình cảm , ông hủy bỏ hôn ước, quả thực chút tàn nhẫn. đau dài bằng đau ngắn, ông con gái trở thành vật hy sinh, cả Chu gia trở thành bàn đạp cho Lý gia.

Cho nên hôn ước bắt buộc hủy!

giờ con gái cố chấp thế , e là đợi Chu phu nhân mặt mới . Dù con chuyện với cũng tiện hơn!

Đột nhiên, bên ngoài truyền đến tiếng gọi: "Chu cô nương."

Là giọng Lý Thời Ngôn.

Chu Dao lập tức vén rèm, thấy Lý Thời Ngôn vẻ mặt căng thẳng bên ngoài.

"Thời Ngôn?"

"Ta chuyện hỏi nàng, tiện ?"

"Tiện!"

Chu Dao gật đầu, bất chấp sức khỏe yếu ớt định xuống xe, nhưng Chu Thượng thư giữ : "Không !"

"Cha..."

"Không !", Chu Thượng thư nghiêm giọng với Lý Thời Ngôn: “Thế tử, chuyện gì cứ hỏi ở đây, Dao nhi khỏe, thể xuống xe."

"Cha, con !", Chu Dao vùng tay cha , vẫn kiên quyết xuống xe.

Haizz!

Lý Thời Ngôn kéo nàng một bên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1515-cai-ho-con-sau-hon-vuc-tham.html.]

Chu Dao đầy tình cảm: "Chàng hỏi gì? Chỉ cần , đều cho ."

Nàng như !

Lý Thời Ngôn hỏi: "Trước đó ở đại sảnh, nàng dùng cách khác để kiểm tra vết m.á.u túi thơm, cách nàng ? Nàng nàng đầu Vương Hoài va đập hai , nhưng nàng nghiệm thi? Nàng cho , ai dạy nàng những lời đó?"

Chu Dao thừa nhận, quả thực nàng những thứ đó, thậm chí thấy m.á.u còn sợ.

... Nàng hứa với Kỷ Vân Thư .

"Ta... thể ."

"Vậy hỏi nàng, nàng gật đầu lắc đầu là ."

"..."

"Người dạy nàng những lời đó họ Kỷ ?"

Hả?

Chu Dao ngạc nhiên: "Chàng... ?"

Hắn đương nhiên !

"Cô hiện đang ở ?", Lý Thời Ngôn nắm chặt cánh tay mảnh khảnh của nàng hỏi dồn.

Tay Chu Dao đau nhói nhưng giãy : "Vậy là, quen Kỷ cô nương?"

"Nàng cho , cô rốt cuộc đang ở ?"

"Ta chỉ ... cô cùng hai vị công t.ử nhà họ Ôn đến sơn trang."

"Họ Ôn?"

"Ừ."

Lý Thời Ngôn buông nàng : "Đa tạ nàng cho những điều !"

Nói xong, định tìm xe ngựa của Ôn gia, nhưng Chu Dao kéo : "Thời Ngôn, ?"

"Tìm !"

"Là Kỷ cô nương ? Cô rốt cuộc là ai? Tại lo lắng cho cô như ?"

"Nàng đừng hỏi nhiều nữa, lên xe ."

Lý Thời Ngôn gạt tay nàng , vội vã rời .

Khi Chu Dao theo bản năng đưa tay định kéo nữa, ngón tay chỉ chạm vạt áo lạnh lẽo...

Trơ mắt yêu cứ thế bỏ ! Mà bản bất lực.

Thực nàng lờ mờ đoán . Lý Thời Ngôn trong lòng luôn một , chắc giấu sâu trong lòng ... là Kỷ cô nương chăng?

Thảo nào Kỷ cô nương dốc hết tâm sức tìm chứng cứ, còn nhờ nàng truyền tin!

Bây giờ nghĩ , thật là hậu tri hậu giác!

Nghĩ đến đây, mắt nàng đỏ hoe, nếu ở chốn đông , lẽ nàng òa nức nở.

Thái Nhi vội nhảy xuống xe chạy tới, đỡ tay tiểu thư nhà , lo lắng hỏi: "Tiểu thư, chứ?"

Tim nàng tan nát , thể ? Chỉ theo bóng lưng đó mà âm thầm đau khổ.

...

Vì Ôn Tòng cũng xuống núi cùng nhà họ Ôn nên đặc biệt chuẩn hai chiếc xe ngựa, vì "tắc đường" nên đang dừng nối đuôi đường núi.

Ôn Triệt và thúc phụ Ôn Tòng chung một xe.

Lạc Dương và Ôn Ngọc chung một xe, hai trong cùng một gian tỏ vô cùng gượng gạo.

Ôn Ngọc tuy tên nhãi Lạc Dương hành hạ mười mấy ngày trong sa mạc Nam Tắc, nhưng đó Lạc Dương cứu , cũng bảo vệ t.h.i t.h.ể Tĩnh An Vương, giúp Ôn gia thoát tội, nên qua , Ôn Ngọc cũng tiện tính toán chi li nữa. Coi như bỏ qua.

Lạc Dương cố tình dạng tay dạng chân chiếm hết chỗ. Ôn Ngọc sắp ép khỏi xe . Cuối cùng chịu nổi nữa, đá đá đế giày Lạc Dương, : "Ngươi thể đàng hoàng ? Thế còn thể thống gì?"

"Thể thống gì chứ? Ta đếch quan tâm."

"Nếu ngươi ngủ thì ngoài tấm ván xe mà ngủ."

"Ta ngốc, ngoài ngủ?", Lạc Dương tiếp tục ườn , mặc kệ ánh mắt xem thường của đối phương.

Ôn Ngọc thầm nắm chặt nắm đấm: "Thật hiểu nổi, như ngươi thì tiền đồ gì."

Những lời châm chọc chua ngoa , Lạc Dương suốt dọc đường đến Yến Kinh.

Hắn dậy, : "Họ Ôn , mạng của ngươi là do cứu đấy, ngươi nhất nên đối xử với ân nhân cứu mạng của một chút, cẩn thận gặp chuyện ai cứu ."

Ôn Ngọc liếc : "Từ khi gặp ngươi chẳng chuyện gì lành cả."

Lạc Dương nổi giận: "Cái gì mà gặp chuyện ? Rõ ràng là gặp ngươi chẳng gặp chuyện gì lành cả."

...

 

Loading...