NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1518: Đã bỏ lỡ năm năm, không muốn bỏ lỡ nữa!

Cập nhật lúc: 2026-01-23 03:11:59
Lượt xem: 54

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiểu Bát thành khẩn. Nó lừa trời lừa đất cũng lừa Lạc Dương.

Lạc Dương dối.

Tiểu Bát đảo mắt, gãi đầu hỏi: "Ca, hỏi cái gì? Có Kỷ cô nương..."

"Kỷ cô nương bảo việc , cũng ."

" Kỷ cô nương thực sự , xảy chuyện gì chứ?"

"Đừng linh tinh."

Tiểu Bát lập tức ngậm miệng, đầu chú ý đến lạ mặt cùng Lạc Dương. Người qua thấy khí chất bất phàm, mặt ngọc quan, y phục sang trọng, toát lên vẻ quý phái, rõ ràng thường, trong cái sân tồi tàn trông lạc lõng vô cùng, cứ như nhầm chỗ !

Tiểu Bát quan sát vài , rón rén vòng qua Lạc Dương đến bên cạnh Lý Thời Ngôn, tò mò hỏi: "Ngươi... là ai? Sao ở đây? Có ... nhầm ?"

Hỏi rụt rè. Giọng bé như muỗi kêu.

Lạc Dương nó hỏi , lập tức kéo nó về phía , giới thiệu: "Đừng vô lễ! Vị là quý khách của chúng , là Thế t.ử thành Yến Kinh, con trai Hầu gia đấy."

Hửm?

Tiểu Bát hiểu: "Thế t.ử là gì?"

Ăn ?

Bọn họ vốn sống ở nơi hẻo lánh của Hồ Ấp, kiến thức hạn hẹp, ít chức quan, nhân vật lớn nhất từng gặp cũng chỉ là quan huyện đại nhân, Thế t.ử là gì? Hầu gia là gì? Lạc Dương còn chút ít, chứ Tiểu Bát đầu óc chậm chạp, đương nhiên !

Lạc Dương cũng chẳng giải thích thế nào: "Đệ đừng hỏi nhiều nữa, Thế t.ử đến chỗ chúng khách, mau lấy đồ ngon tiếp đãi t.ử tế."

"Thế đắt hơn Ôn công t.ử ?"

"Đương nhiên ! Nhanh !"

"Ồ!"

Tiểu Bát ngơ ngác, đành gật đầu lấy đồ ăn ngon...

Lý Thời Ngôn nãy giờ im lặng lên tiếng gọi nó : "Không cần , đến để ăn.", Nói xong, sang Lạc Dương: “Kỷ cô nương ở phòng nào?"

Lạc Dương khựng một chút, chỉ một cánh cửa đóng kín trong sân: "Đó!"

"Đa tạ!", Lý Thời Ngôn bước tới.

mới hai bước, Lạc Dương nhanh chân chặn mặt , : "Thế tử, ngài cũng đấy, Kỷ cô nương về, là ngài phòng một lát, Kỷ cô nương thích khác phòng cô , ngài là đàn ông con trai phòng phụ nữ e là ."

"Ta ngoài!"

"..."

Lý Thời Ngôn chẳng quan tâm đến mấy quy tắc vớ vẩn đó, lách qua Lạc Dương, băng qua sân, vài bước đến cửa phòng Kỷ Vân Thư, hai tay đẩy mạnh. Cửa mở , một mùi hương thoang thoảng bay , thấm ruột gan, ngửi thấy vô cùng dễ chịu, dường như thể xua tan những phiền muộn trong lòng, khiến tâm hồn trở nên tĩnh lặng. Ngay khoảnh khắc đẩy cửa, Lý Thời Ngôn chắc chắn, Kỷ Vân Thư thực sự ở căn phòng !

Bài trí trong phòng đơn giản. Cũng đơn sơ! Thậm chí vì xây dựng lâu nên tường và các góc đều phần cũ kỹ, nhưng căn phòng dọn dẹp sạch sẽ, ngăn nắp, nơi ở của con gái.

Vừa , Lý Thời Ngôn quanh phòng một lượt, cuối cùng dừng ở chiếc hộp gỗ đàn hương đặt đầu giường.

Dù chiếc hộp cũ, lớp sơn đỏ bên bong tróc ít nhiều, các góc cũng mòn nhẵn, nhưng ảnh hưởng đến vẻ của nó, hoa văn chạm khắc và chiếc khóa nhỏ bên vẫn tinh xảo như .

Hắn nhận , đó là bảo vật tùy của Kỷ Vân Thư! Vật mà dù nàng cũng mang theo bên .

Khoảnh khắc đó, khóe miệng bất giác nở nụ .

"Thư nhi.", Hắn khẽ gọi.

Hai chữ lọt tai Lạc Dương rõ mồn một. Hắn dựa khung cửa, rõ ràng thấu tất cả, giọng trầm thấp hỏi: "Thực các quen từ , đúng ?"

Tuy là câu hỏi. ý tứ là khẳng định.

Lý Thời Ngôn trả lời, bước đến bên giường, vươn những ngón tay thon dài chạm nhẹ hộp gỗ đàn hương, đầu ngón tay lướt qua quai xách mạ đồng, lạnh lẽo, nhưng thấy ấm áp, như thể chạm tay Kỷ Vân Thư trong khoảnh khắc.

Thật quen thuộc.

Sự kích động trong lòng trào dâng mãnh liệt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1518-da-bo-lo-nam-nam-khong-muon-bo-lo-nua.html.]

Hắn hận lúc ở Ninh An Sơn Trang phá cửa xông , kỹ Kỷ Vân Thư, ôm nàng thật chặt. Để lúc đó chỉ thấy bóng dáng mảnh mai của nàng!

Hối hận!

Hồi lâu, đầu hỏi Lạc Dương: "Cô nhắc với ngươi ?"

Lạc Dương ngơ ngác lắc đầu: "Chưa từng."

Lý Thời Ngôn : "Cũng đúng, cô cẩn trọng như mà."

"Rốt cuộc các ...?"

"Cô là bạn của , cũng là cố nhân.", Lý Thời Ngôn , Lạc Dương: “Ta ngươi sớm đoán quan hệ giữa và cô , nếu cũng chẳng hào phóng đưa đến đây."

"Không hổ là Thế tử!", Lạc Dương hất hàm: “ , các quen , nếu ... cô cũng chẳng tốn nhiều công sức và mạo hiểm để giúp ngài, còn kéo cả , bảo ngầm mặt tìm Hoàng đại nhân , nghĩ đủ cách cứu ngài. Có thể thấy, cô quan tâm ngài, nên ngài tìm cô , bèn đưa ngài đến đây, chứ thì rảnh ."

"Vậy ngươi tại đến Khúc Khương ?"

"Tìm ."

"Ai?", Mắt Lý Thời Ngôn co .

Trong lòng nghĩ, đến tìm Tô T.ử Lạc ? ngay đó, phủ định ý nghĩ , bởi vì Kỷ Vân Thư đêm đó đến gặp dặn, tiết lộ chuyện nàng ở Khúc Khương cho Tô T.ử Lạc, cho nên, chắc chắn tìm Tô T.ử Lạc.

Nếu , thì là tìm ai?

Lạc Dương rời khỏi khung cửa, khoanh tay ngực, khẳng định chắc nịch: "Dù cần tìm là ngài."

"Tại ?"

"Vì trong tranh là ngài!"

"Tranh?", Lý Thời Ngôn hiểu, về phía hỏi: “Tranh gì?"

Lạc Dương nhận lỡ lời, ngậm miệng , lắc đầu, lí nhí: "Kỷ cô nương cho ."

Hắn hứa !

Lý Thời Ngôn dỗ dành: "Ta , và Kỷ cô nương là bạn, cũng là cố nhân! Nếu cô tìm ai, nhất định sẽ giúp, ngươi vì cho cô thì cho ."

"Thế chẳng đẩy chỗ bất nghĩa ?"

"Ta ngươi cứ lề mề thế nhỉ, mau!"

"Vẫn !", Lạc Dương uốn éo .

Không !

Nam t.ử hán đại trượng phu, nhất ngôn cửu đỉnh!

Lý Thời Ngôn sốt ruột, đành : "Bây giờ cô đang ở chúng cũng , lỡ gặp nguy hiểm thật thì ? Ngươi cho , rốt cuộc cô tìm ai? Có như mới nghĩ cách tìm chứ! Ngươi mà còn , nếu Kỷ cô nương xảy chuyện gì, cũng tha cho ngươi , ngươi cũng là ai đấy, Thế t.ử Yến Kinh!"

Lôi phận ép .

Lạc Dương cũng thấy lý. Lỡ Kỷ Vân Thư xảy chuyện thật thì ? Hơn nữa giờ Lý Thời Ngôn rõ ràng đang dùng phận Thế t.ử áp chế .

Thấy vẫn do dự, Lý Thời Ngôn tiếp: "Chỉ cần ngươi cho , ngươi việc gì đều giúp, hơn nữa , nếu ngươi đưa tìm Kỷ cô nương, chỉ cần là thứ Lý Thời Ngôn , ngươi mở miệng là cho."

Để tìm Kỷ Vân Thư, thể bất chấp tất cả.

Đã bỏ lỡ năm năm , bỏ lỡ nữa!

Lạc Dương xoay vòng tại chỗ, trong lòng như kiến bò, cuối cùng...

Hắn nghiến răng, : "Được, cho ngài , nhưng lấy gì từ ngài, lo Kỷ cô nương xảy chuyện thật."

"Ngươi ."

"Trên mang theo một bức tranh, trong tranh là đến Khúc Khương tìm, đó trông cũng tuấn tú, thường, còn mặc hoa phục, tóm là ăn mặc... kiểu con nhà giàu, còn sang trọng hơn ngài. Ta chỉ , cô tìm đó ba năm , từng gặp đó, chỉ là đó đeo nửa chiếc mặt nạ nên thấy bộ khuôn mặt. Kỷ cô nương đến Yến Kinh nên đuổi theo đến đây. Hơn nữa... đó đối với cô quan trọng, còn quan trọng hơn cả tính mạng của cô ."

...

 

Loading...