NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1522: Ta là chàng, chàng là ta
Cập nhật lúc: 2026-01-23 03:12:03
Lượt xem: 62
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lý Thời Ngôn đến Tô phủ ít nhất cũng cả trăm , nên nắm rõ đường nước bước cũng như cách bài trí bên trong như lòng bàn tay. Rất nhanh, thuận lợi lẻn hậu viện, định lục soát từng phòng một, xem Tô T.ử Lạc rốt cuộc đang giở trò gì? Tại cấm gặp Kỷ Vân Thư, còn bắt đợi đến ngày mai.
Trong khi đó, Kỷ Vân Thư đang ở thiên sảnh, đối diện nàng là Tô T.ử Lạc. Hai như một lúc, ai gì, hoặc lẽ, gì, bắt đầu từ .
Bên ngoài nổi gió, thổi lá cây xào xạc, gió luồn trong sảnh, đập mạnh khung cửa, phá vỡ sự im lặng lúc .
Kỷ Vân Thư lên tiếng , Tô T.ử Lạc đối diện : "Ngài thực sự định gì với ?"
Tô T.ử Lạc vẻ mặt bình thản, vẫn câu cũ: "Những gì cần , đều , cô hỏi thêm nữa, cũng chẳng gì để ."
"Ngài cứu Cảnh Dung, tại giấu ? Ta trong chuyện nhất định nguyên do, nhất định lý do ngài , nhưng Kỷ... Tô , ở đây chỉ hai chúng , ngài nỗi khổ tâm gì đều thể cho , ?" Nàng với giọng điệu gần như cầu khẩn.
...
Tô T.ử Lạc cũng cố chấp y hệt nàng, quyết định thì sẽ chôn chặt trong lòng, nửa chữ cũng hé răng. Hắn hít một thật sâu, lăn xe lăn cửa, bầu trời đen kịt bên ngoài, ánh mắt thâm trầm, chậm rãi : "Điều cô chẳng là tìm thấy ? Bây giờ cô tìm thấy , những chuyện khác... còn quan trọng ?"
"Quan trọng!" Kỷ Vân Thư dậy nghiêm túc : “Ba năm! Ngài ba năm qua trải qua những gì ? Ta sống trong nhung nhớ và dày vò mỗi ngày, trong đầu chỉ ý nghĩ tìm thấy . Ba năm, ba ngày ! Vậy mà ngài nhẹ nhàng như thế. Ta , thực nên cảm ơn ngài, vì nếu ngài, Cảnh Dung lẽ c.h.ế.t thật , nhưng điều nghĩa là việc ngài giấu giếm ... là đúng."
Nàng xong, Tô T.ử Lạc , là thấy lời nàng nực đang tự nhạo chính .
Hồi lâu ...
Hắn xoay xe lăn , đón nhận ánh mắt của Kỷ Vân Thư, : "Cô tìm ba năm, đợi ba năm, ông trời chứng minh tình yêu của cô, cô cũng chứng minh tình yêu của , gian nan trắc trở... đều là để cho cuộc trùng phùng nhất ngày hôm nay, ?"
Giọng vẫn êm tai, dịu dàng, trầm ấm như thế...
Kỷ Vân Thư xong, hốc mắt đỏ hoe, lắc đầu thể tin nổi: "Cho nên ngài cho rằng... đây là thử thách ông trời dành cho và Cảnh Dung ? Tô , thứ cho thể hiểu nổi."
"Tóm , cô đừng hỏi nữa! Vì dù cô hỏi bao nhiêu nữa, câu trả lời của ... vẫn như !" Hắn thêm gì nữa: “Bây giờ quan trọng nhất là cho Cảnh Dung khôi phục trí nhớ, trong thời gian khôi phục trí nhớ, cô cứ ở đây. Đương nhiên, nếu cô đưa thì ý kiến gì, cũng xem ... chịu theo cô về ."
Nói xong, Tô T.ử Lạc gọi một tiếng "Thất Nhi".
Thất Nhi từ bên ngoài : "Công tử?"
Hắn dặn dò: "Ngươi sai dọn dẹp một viện cho t.ử tế để Kỷ cô nương ở, hầu hạ chu đáo, lơ là."
"Nô tỳ sắp xếp xong , ngay tại Tĩnh Tâm viện ở Tây sương, dọn dẹp sạch sẽ, đồ đạc cũng sắm sửa đầy đủ, sắp xếp vài nha đầu qua hầu hạ, đợi sáng mai sẽ sai đến chỗ Kỷ cô nương ở đó lấy hành lý về."
Thất Nhi chăm sóc Cảnh Dung nhiều năm, nên việc đều sắp xếp tỉ mỉ, là một nha đầu vô cùng chu đáo.
Tô T.ử Lạc luôn yên tâm khi giao việc cho Thất Nhi, gật đầu : "Cứ sắp xếp như ."
"Vâng!"
Tô T.ử Lạc Kỷ Vân Thư nữa, : "Hôm nay cô nghỉ ngơi cho khỏe, việc để mai hãy ."
Nói xong, Thất Nhi đẩy .
Kỷ Vân Thư ở trong phòng một lúc đến một hành lang dài gần hồ nước, từ xa thấy Cảnh Dung mái hiên.
Đôi mắt sâu thẳm của chằm chằm chiếc đèn lồng lắc lư mái hiên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1522-ta-la-chang-chang-la-ta.html.]
Kỷ Vân Thư do dự hồi lâu nên qua đó , kết quả đôi chân vẫn lời tự chủ. Từng bước từng bước tới.
Cảnh Dung nàng đến, nhưng vẫn im mái hiên, dường như trải qua một ngày, dần tiêu hóa tất cả, nhưng vẫn chẳng chút ký ức nào. Dù , thể dối lòng , buộc thừa nhận, khi thấy Kỷ Vân Thư, trong lòng luôn dâng trào những gợn sóng vô tận, cảm giác đó như ai dùng lông vũ gãi xương tủy , thật sự khó chịu.
Kỷ Vân Thư đến bên cạnh , theo ánh mắt lên chiếc đèn lồng mái hiên, : "Ngày xưa, cũng thích một mái hiên như thế , thường một mạch một hai canh giờ."
Cảnh Dung gì.
"Ta nhớ một , chúng cũng như thế , lúc đó nắm tay , nếu một ngày thiên hạ thái bình, chúng sẽ rời xa thị phi mắt, đến nơi chúng , còn hứa với , chỉ cần gì, đều sẽ cùng , chân trời góc bể, bất cứ nơi ." Nàng chậm, hy vọng từng chữ thể thấm sâu tim Cảnh Dung, để nhớ từng chút chuyện xưa.
Mắt Cảnh Dung khẽ động, hồi lâu , mới đầu Kỷ Vân Thư, : "Cho dù thực sự là Cảnh Dung, thực sự là cô tìm kiếm suốt ba năm, nhưng Kỷ cô nương, lẽ một chuyện... là như ."
Là như !
Kỷ Vân Thư trách những lời như , chỉ : "Không , sẽ nhớ thôi, nhất định sẽ nhớ ."
"Nếu nhớ thì ?"
Kỷ Vân Thư bỏ cuộc, kiên định : "Thì sẽ đợi mãi, đợi dùng phận hiện tại... yêu nữa."
Cảnh Dung thẳng ánh mắt nghiêm túc của nàng, nhếch mép : "Cô tự tin cho rằng... sẽ yêu cô đến thế ?"
"Phải! Ta tin sẽ yêu, chính , là , là , và đời đời kiếp kiếp, phân biệt. Chàng còn , nếu kiếp , vẫn sẽ nhận , sẽ yêu như kiếp , đó là lời hứa của , đời đời kiếp kiếp đổi. Cho dù bây giờ là Ly Xuyên, nhưng tin, vị trí quan trọng nhất trong lòng , vẫn là !"
"Vậy nếu với cô, sẽ yêu cô thì !"
Kỷ Vân Thư đỏ hoe mắt, trong chớp mắt lao lòng , ôm chặt lấy , áp mặt lồng n.g.ự.c rắn chắc của , nghẹn ngào : "Cảnh Dung, đừng tự lừa dối nữa, thực khoảnh khắc doanh trại cứu ở sa mạc Nam Tắc là yêu nữa , chỉ là thừa nhận, đối mặt với tình cảm chân thật trong lòng, nên mới luôn lạnh lùng với như . Cảnh Dung, , dù thể lừa dối chính , nhưng vĩnh viễn lừa ."
Nàng , nàng thể cảm nhận , dù Cảnh Dung là Ly Xuyên, cũng vẫn sẽ yêu nàng.
Lần , Cảnh Dung đẩy nàng , chỉ là đôi mắt càng thêm thâm trầm.
Lúc , Lý Thời Ngôn lanh lợi tránh tất cả tuần tra trong phủ, vòng hậu viện, tìm một lượt mấy gian phòng gần đó đều thấy Kỷ Vân Thư, định sang phía Tây sương tìm tiếp, vòng qua một hành lang thì thấy hai mái hiên cách đó xa.
Hai đó còn ôm chặt!
Hắn nấp một cái cột, lén lút sang, mặt đầy vẻ tò mò, miệng cợt, nhỏ: "Tô phủ từ bao giờ chuyện thú vị thế ? Đêm hôm khuya khoắt một nam một nữ ôm , T.ử Lạc quản ? Lạ thật!"
Hắn thường xuyên chui Tô phủ, trong phủ đều mặt! bao giờ thấy nha đầu và tiểu tư nào trong phủ lòng , càng tò mò, xem rốt cuộc là ai?
Thế là nhích sang cây cột bên cạnh vài bước, tầm cũng rộng hơn.
Chỉ là ngờ, thấy, cả bèn c.h.ế.t lặng tại chỗ.
Bởi vì phụ nữ đang sà lòng đàn ông lúc ai khác là Kỷ Vân Thư! Cô nương mà ngày đêm mong nhớ suốt năm năm qua.
Khoảnh khắc , cảm thấy cơ thể như thứ gì đó giữ chặt, thể động đậy.
Trái tim cũng như ai đó x.é to.ạc từng mảnh, đang rỉ m.á.u ngừng.
...