NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1531: Bị người ta bắt nạt tới tận cửa
Cập nhật lúc: 2026-01-23 03:12:12
Lượt xem: 50
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
[Bối cảnh: Ôn phủ]
Đã trôi qua cả một buổi sáng kể từ lúc Thất Nhi đưa Kỷ Vân Thư .
Lạc Dương hiện giờ đang chờ ở Ôn phủ, trong lòng nóng như lửa đốt. đến giờ mà vẫn bặt vô âm tín.
Cuối cùng, thể yên nữa, sang Ôn Triệt và Ôn Ngọc vẫn đang bình chân như vại trong phòng, gắt lên: "Rốt cuộc là thế nào ? Có tra gì ? Đã trôi qua bao lâu hả!"
Ôn Triệt mà lo lắng cho ?
tình hình mắt chỉ thể chờ đợi. Dù đưa Kỷ Vân Thư cũng chẳng ai xa lạ, mà là của Tô gia.
Vừa định mở miệng trấn an thì Sổ Thiên từ bên ngoài bước .
Vừa thấy , Lạc Dương bèn lao đến nắm chặt lấy cánh tay, dồn dập hỏi: "Sao ? Người ở chỗ tên họ Tô ? Cô xảy chuyện gì ?"
Sổ Thiên rút tay về, đến mặt Ôn Triệt bẩm báo: "Công tử, thuộc hạ phái Tô phủ xem xét, nhưng Kỷ cô nương ở đó. Thuộc hạ cũng cho dò la nhiều , xác định Kỷ cô nương thực sự trong phủ!"
Lạc Dương truy vấn: "Ngươi rốt cuộc tìm kỹ ? Người đến sân viện sáng nay chắc chắn là của Tô phủ, lầm, đối phương cũng sai. Sổ Thiên, ngươi tìm cho kỹ ." "Nếu Kỷ cô nương thật sự ở Tô phủ thì sẽ thể nào để chút dấu vết. Cho nên, cô chắc chắn ở đó."
"Không thể nào!" Lạc Dương vò đầu bứt tai, lẩm bẩm tính toán: "Rõ ràng nữ nhân là tỳ nữ cận bên cạnh tên họ Tô. Cô luôn miệng Kỷ cô nương đang ở Tô phủ nên mới đến lấy đồ đạc. Điểm thể sai , mà..."
Sổ Thiên liếc mắt , : "Nhất định là ngươi nhầm . Sáng sớm tinh mơ, khi ngươi còn tỉnh ngủ nên tai ù, một màn ầm ĩ khiến bận rộn cả buổi sáng mà kết quả chẳng tìm thấy gì."
Lạc Dương bây giờ tâm trí đều đặt hết lên Kỷ Vân Thư, còn tâm trạng để hiểu Sổ Thiên đang mắng khéo .
Ôn Ngọc cũng lo lắng cả buổi sáng, giờ thấy vẻ là một sự hiểu lầm, bèn dậy đến mặt Lạc Dương, : "Ta thấy ngươi đúng là hồ đồ, cố ý chúng mất công vô ích. Ngươi rốt cuộc ý đồ gì? Ta , ngươi vẫn oán trách chúng thực hiện lời hứa đó, cho nên trong lòng..."
"A Ngọc!" Ôn Triệt quát lớn, vẻ mặt vô cùng nghiêm nghị.
Ôn Ngọc lập tức im bặt, đầu Ôn Triệt: "Đại ca!"
"Lạc công t.ử tuyệt đối sẽ mang chuyện đùa giỡn. Nếu ở đây ai là quan tâm Kỷ cô nương nhất, thì chắc chắn là Lạc công tử! Đệ những lời đó thật quá đáng." Ôn Triệt lên tiếng dạy dỗ em trai .
Vốn dĩ Lạc Dương lời Ôn Ngọc thì tức giận, nhưng giờ Ôn Triệt đỡ, cơn giận cũng xuôi phần nào. Hắn hận hận liếc Ôn Ngọc đang cam lòng, : "Có những kẻ lòng đen tối nên cứ nghĩ ai cũng giống ."
là chỉ ch.ó mắng mèo!
Mặt Ôn Ngọc đỏ bừng, tức đến nên lời, đành nuốt cục tức bụng. Nói cho cùng, cũng lo cho Kỷ Vân Thư, chỉ vì quá sốt ruột nên mới lỡ lời.
Ôn Triệt thấy em trai lùi sang một bên, mới với Lạc Dương: "Ta tin những gì ngươi , cũng tin những gì ngươi thấy. Kỷ cô nương nhất định là của Tô gia đưa ."
Sổ Thiên vội vàng nhắc nhở: " thưa công tử, của chúng lượn một vòng quanh Tô phủ mà thấy ai, thuộc hạ cũng dò hỏi kỹ , đều ."
"Cho dù là cũng chứng minh điều gì."
"Thuộc hạ hiểu."
Ôn Triệt vẻ mặt u ám: "Tô T.ử Lạc nếu cố tình gì thì nhất định sẽ để chúng tìm thấy bất kỳ dấu vết nào. E rằng sớm đoán chúng sẽ đến Tô phủ tìm , nên mới khiến chúng tra gì."
"Ý của công t.ử là Kỷ cô nương hiện vẫn ở Tô phủ? Vậy để thuộc hạ tìm thêm nữa?"
"Không cần . Tô T.ử Lạc là thông minh, sẽ mở cửa cho ngươi tìm . Nếu đoán lầm, Kỷ cô nương hiện rời khỏi Tô phủ, lẽ Tô T.ử Lạc sắp xếp đến một nơi khác, mục đích là để chúng tìm thấy." Ôn Triệt phân tích, trong lòng nắm chắc đến bảy tám phần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1531-bi-nguoi-ta-bat-nat-toi-tan-cua.html.]
Tô T.ử Lạc là thế nào, rõ. Làm việc bao giờ để khác nắm thóp. Nếu thật sự tâm đưa Kỷ cô nương , giấu ngay trong phủ? Chắc chắn chuyển nơi khác . Chỉ là hiểu, tại Tô T.ử Lạc đưa Kỷ Vân Thư ? Trong chuyện huyền cơ gì?
nghĩ kỹ , vụ án ở Ninh An sơn trang , sáng suốt đều nhận Lạc Dương và vị Chu cô nương âm thầm giúp đỡ, mà phía chắc chắn cao nhân bày mưu tính kế. Mà vị cao nhân đến Ôn Triệt còn đoán , thì e rằng Tô T.ử Lạc cũng đoán .
Chẳng lẽ... Tô T.ử Lạc chiêu mộ hiền tài nên mới đưa Kỷ cô nương ? Khả năng là !
Lạc Dương xong, lo lắng hỏi: "Vậy Kỷ cô nương gặp nguy hiểm ? Tên họ Tô rốt cuộc đang giở trò quỷ gì? Nếu dám gì Kỷ cô nương, nhất định sẽ lột da tróc gân !"
"Kỷ cô nương sẽ gặp nguy hiểm ." Ôn Triệt khẳng định.
"Tại ? Bây giờ đưa , ngươi sẽ ? Ngộ nhỡ bọn chúng là lũ ăn thịt nhả xương thì thế nào? Đến lúc đó nhặt xác cho Kỷ cô nương ?"
Mọi câm nín.
"Kỷ cô nương là ân nhân của Ôn gia các , các đảm bảo cô an mới ." Lạc Dương thực sự sắp phát điên .
Ôn Triệt thở dài, bình tĩnh : "Ta thể đảm bảo với ngươi, Kỷ cô nương nhất định . Nếu thật sự xảy chuyện, của Tô phủ cũng sẽ thu dọn hành lý cho cô gì, như chẳng là thừa thãi ? Có lẽ hiện giờ cô giấu , tìm cũng chuyện một sớm một chiều."
Nghe cũng lý! Lạc Dương yên tâm một chút, im lặng một hồi : "Vậy giờ ? Cứ chờ thế ? Các tìm thì để tự tìm!"
"Đương nhiên là tìm. Ngươi cứ về đợi tin tức , tình hình gì sẽ cho Sổ Thiên lập tức báo cho ngươi." Ôn Triệt đưa mắt hiệu về phía Sổ Thiên.
Sổ Thiên : "Lạc công t.ử yên tâm, chỉ cần đảm bảo Kỷ cô nương còn ở trong kinh thành Yên Kinh, thuộc hạ nhất định sẽ tìm cô , tin tức sẽ lập tức về bẩm báo."
Lạc Dương vẫn chịu thôi, cảm thấy đối phương đáng tin cậy! Trong lòng vẫn còn nghi ngờ.
Ôn Ngọc im lặng nãy giờ dường như thấu tâm tư của , bèn lên tiếng: "Kỷ cô nương cứu hai , Ôn Ngọc dù liều mạng cũng sẽ tìm cô . Huống hồ Tô gia dám tranh với Ôn gia chúng , chúng tự nhiên sẽ để yên." Giọng điệu chứa đầy sự phẫn nộ, tiếp: "Ta thấy ngươi cứ lời đại ca , về đợi tin tức . Ngươi ở đây cũng chẳng giúp gì."
Không là ý chê bai, chỉ là Lạc Dương ở cái đất Yên Kinh nhỏ bé như hạt cát, quyền thế, quen cũng chẳng mấy ai, quả thực giúp gì nhiều.
Lạc Dương nén một , đành gật đầu đồng ý.
Ôn Ngọc cố ý nhắc nhở: " , còn một điều nữa, ngươi tuyệt đối đừng chạy đến Tô phủ, kẻo rước họa . Dù Kỷ cô nương cũng thực sự ở đó, ngươi đến mà tìm , chịu thiệt là chính ngươi, còn liên lụy đến chúng ."
Lạc Dương lườm một cái: "Không cần ngươi nhắc, bổn thiếu gia chừng mực."
Lạc Dương , Ôn Ngọc mới bộc phát cơn giận, đập mạnh tay xuống bàn: "Tô T.ử Lạc rốt cuộc gì? Hết đến khác đối đầu với chúng !"
Nghĩ cũng tức thật, Kỷ Vân Thư dẫu cũng là ân nhân cứu mạng của Ôn gia, là khách của Ôn gia. Vậy mà kẻ thù đội trời chung Tô T.ử Lạc chen ngang cướp .
Trước đây hai nhà còn giữ vẻ khách khí, nước sông phạm nước giếng. Giờ hành động của Tô T.ử Lạc chẳng khác nào công khai khiêu khích? Huống hồ đường , Ôn Ngọc gặp tập kích nhiều , tuy bằng chứng trực tiếp là do Tô T.ử Lạc , nhưng trong lòng Ôn Ngọc còn rõ hơn gương sáng.
Tô T.ử Lạc năm bảy lượt chơi cả trong tối ngoài sáng, là thường thì ai mà nuốt trôi cục tức ?
Ôn Triệt Ôn Ngọc một cái, dặn dò Sổ Thiên: "Ngươi phái khẩn trương tìm, nhất định nhanh chóng tìm thấy Kỷ cô nương. Bằng giá đưa cô về, chứng hàn cô thể kéo dài thêm nữa."
"Vâng, thuộc hạ ngay!" Sổ Thiên lĩnh mệnh lui xuống.
Trong phòng chỉ còn hai Ôn gia.
Mặt Ôn Ngọc đỏ bừng vì giận, hỏi: "Ca, đến nước mà còn định khoanh tay ? Tô T.ử Lạc bắt nạt đến tận đầu chúng , nếu gì đó, chúng sẽ nuốt sống mất!"