NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1532: Sự tình có điều kỳ lạ
Cập nhật lúc: 2026-01-23 03:12:13
Lượt xem: 41
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ôn Ngọc dùng từ thực sự quá nguy hiểm! Nuốt sống!
Địa vị của Ôn gia trong triều hiện nay ai lung lay là lung lay , càng đến mức hèn nhát để nuốt sống. Chẳng lẽ họ là cá thớt, đợi Tô gia lóc từng miếng thịt mà ăn ? Thật nực ! Mà cho dù Tô gia bụng ăn miếng mồi béo bở , cũng chắc nuốt trôi cả cái Ôn gia. Khéo còn nghẹn c.h.ế.t chừng!
Nghe , gương mặt tuấn của Ôn Triệt đanh , ánh mắt trầm xuống. Hắn nghiêm nghị Ôn Ngọc, gằn từng chữ: "Tô T.ử Lạc dù bản lĩnh lớn đến cũng thể một tay che trời. Hắn chèn ép chúng nơi, cũng xem đủ khả năng đó . Đệ chẳng là đang tâng bốc kẻ khác, diệt uy phong của ?"
"Sự thật mắt là như ! Huynh và cha cứ bắt nhịn, nhưng nhịn ? Người còn tưởng chúng là rùa rụt cổ, mặc cho Tô gia ức hiếp!" Nói xong, Ôn Ngọc nghiến răng nắm chặt tay, đ.ấ.m mạnh xuống bàn một cái "rầm" để trút giận.
Tâm trạng thực Ôn Triệt hiểu. Hắn thở dài: "Ta hiểu tâm trạng của . A Ngọc , việc gì cũng thể chỉ cái lợi mắt mà ăn miếng trả miếng. Chúng tích tụ lực lượng, chỉ cần thời cơ đến là thể lật đổ Tô gia bất cứ lúc nào. bây giờ. Cho nên chúng buộc nhẫn nhịn, và hết sức cẩn trọng."
"Hừ! Thời cơ? Chẳng lẽ đợi Tô T.ử Lạc tay hại thêm nữa mới là thời cơ ? Đại ca, đây như thế ? Khí thế tung hoành sa trường năm xưa của ? Bây giờ cũng giống như cha, thật quá đàn bà! Muốn đại sự thì lằng nhằng như . Kẻ thù leo lên đầu , gì lý nào đ.á.n.h trả? Những điều chẳng qua chỉ là cái cớ, chán !"
"..."
"Tuy khuyên Lạc Dương đừng manh động đến Tô phủ đòi , nhưng nghĩa là bản sẽ khoanh tay ! Nếu vẫn tìm Kỷ cô nương, sẽ dẫn lên Tô phủ đòi , sẵn tiện báo luôn mối thù đây!" Ánh mắt Ôn Ngọc sắc lạnh, hằn lên những tia m.á.u đỏ.
Nói xong một tràng đầy phẫn nộ, đập bàn bỏ !
Thực Ôn Ngọc bình thường là nóng nảy, cũng giống Ôn Triệt, thông minh tài trí và khá trầm . con giun xéo lắm cũng quằn, huống chi là ! Hơn nữa, Ôn Ngọc hai suýt mất mạng, mối thù đè nặng trong lòng, thể báo? Đổi là khác, chắc nhẫn nhịn giỏi hơn !
Những chuyện Ôn Triệt đều thấy rõ, nhưng cho cùng, trong lòng vẫn luôn một nỗi lo ngại, mãi buông bỏ ...
...
Ở một diễn biến khác, Chu Thượng thư nhận tin phu nhân gọi về gấp, tưởng con gái xảy chuyện gì, bèn gác việc ở Lễ bộ nha môn, vội vã kiệu trở về phủ. Quan phục còn kịp , ông phu nhân kéo đại sảnh.
"Rốt cuộc xảy chuyện gì?" Chu Thượng thư mặt mày hoảng hốt, trong lòng sợ hãi thôi.
Chu phu nhân mặt ủ mày chau, thở dài : "Còn là chuyện của con gái chúng !"
"Dao Nhi ? Có là..."
"Con gái thì , chỉ là sáng sớm nay nó lén ngoài một chuyến, gặp thế t.ử của Lý gia."
Hả! Nghe , sắc mặt Chu Thượng thư biến đổi, vung mạnh tay áo, giận dữ : "Cái con bé thật để bớt lo, ngon ngọt bao nhiêu mà chẳng tác dụng gì. Cái giống nhà họ Lý thì gì chứ? Chu phủ chúng thể bàn đạp cho Lý gia, thể để họ sai khiến ."
Nói , ông phịch xuống ghế gỗ lê. Hạ nhân bưng lên, ông quát: "Uống cái gì mà uống, lui xuống!"
Hạ nhân sợ run tay, thấy khí bèn vội vàng lui để tránh tai bay vạ gió. Thực tế, từ khi Chu gia và Lý gia định chuyện liên hôn, khí trong phủ trở nên kỳ quặc, chỉ là ai dám thôi.
Chu phu nhân thấy ông nổi giận, vội : "Lão gia, ông nóng nảy gì! Nghe hết ."
"Bà !"
"Dao Nhi gì với thế tử, là thế t.ử gì với nó, tóm nó về bảo chúng từ hôn. Nhìn dáng vẻ của nó cũng vẻ gì là buồn bã, giống như thật sự nghĩ thông suốt . Đấy, mới vội gọi ông về để thương lượng chuyện !" Rõ ràng là chuyện vui, nhưng qua miệng Chu phu nhân chút lo âu sầu muộn.
Chu Thượng thư xong, cơn tức bỗng tan biến, kinh ngạc vui mừng: "Thật ? Dao Nhi cuối cùng cũng nghĩ thông ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1532-su-tinh-co-dieu-ky-la.html.]
"Nó như ."
"Thật quá!" Chu Thượng thư nhẹ nhõm, chỉ thiếu nước sai đốt pháo ăn mừng. sắc mặt phu nhân đúng, ông thắc mắc: "Phu nhân, bà ? Con gái nghĩ thông suốt, quyết định từ hôn chẳng ? Hơn nữa bà vẫn luôn mắt thế t.ử Lý gia, giờ hủy hôn, bà vui mới đúng chứ!"
Từ lúc định mối hôn sự , Chu phu nhân ưng ý, nhưng Chu Thượng thư nhắm tước vị Khang Định Hầu, ít nhiều cũng coi là môn đăng hộ đối. Lý Thời Ngôn tuy mang tiếng ở kinh thành, nhưng mấy năm gần đây tu chí ăn, an phận hơn nhiều. Suy tính , Chu Thượng thư thấy mối hôn sự cũng , nên mới đồng ý.
vụ án mạng ở Ninh An sơn trang, ông cảm thấy Lý Thời Ngôn chẳng những chí tiến thủ mà còn luôn gặp tai họa. Nếu hai nhà kết thông gia, dọn dẹp hậu quả cho nhà họ bao nhiêu nữa. Vì , từ hôn là lựa chọn duy nhất!
Khổ nỗi con gái ông vì chuyện Lý Thời Ngôn cứu hai năm nên một lòng một hướng về , sống c.h.ế.t chịu từ hôn, còn vì thế mà sinh bệnh, hết nước mắt, khiến Chu Thượng thư vô cùng đau đầu. Giờ con gái chịu đồng ý từ hôn là chuyện , nhưng phản ứng của Chu phu nhân chút bất thường.
Chu phu nhân khẽ thở dài, cau mày chồng: "Lão gia, chuyện tuy đáng mừng, nhưng... trong lòng cứ thấy yên. Ông nghĩ xem, con gái đó sống c.h.ế.t đòi gả cho thế t.ử Lý gia, mà chỉ mới qua một buổi sáng đột nhiên nghĩ thông, còn đồng ý từ hôn. Trong chuyện nhất định điều kỳ lạ. lạ ở chỗ nào? Tóm lòng cứ nơm nớp lo sợ! Lão gia, ông xem... Dao Nhi sẽ chuyện dại dột gì chứ?"
"Bà năng hồ đồ gì !"
"Thì cũng lo mà!" Chu phu nhân xoa hai tay : "Không tại , cứ cảm giác sắp xảy chuyện gì đó! Không nghĩ nhiều, lo bò trắng răng nữa?"
Niềm vui của Chu Thượng thư vụt tắt, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng: "Bà cũng thấy chột ."
"Vậy lão gia, đây?"
Chu Thượng thư rũ tay áo: "Đi xem Dao Nhi ." Rốt cuộc vẫn yên tâm về con gái.
Nói là , chân Chu Thượng thư như gió, vội vã về phía viện của con gái. Chu phu nhân lo lắng theo . Hai viện, vặn thấy thải Nhi bưng cái bát . Thải Nhi sững , định hành lễ thì Chu Thượng thư xua tay, hiệu đừng lên tiếng.
Thải Nhi đành hạ thấp giọng: "Lão gia, phu nhân, hai ...?"
Chu Thượng thư hỏi: "Tiểu thư ? Sao ?"
"Tiểu thư dậy uống thuốc, giờ nghỉ ngơi ạ." Giọng khẽ, sợ Chu Dao thấy.
Chu Thượng thư và Chu phu nhân ở cửa trong, thấy Chu Dao bình an vô sự nghỉ giường, lúc mới yên tâm.
Tuy nhiên, Chu phu nhân vẫn hết lo, hỏi Thải Nhi: "Tiểu thư hành động gì kỳ lạ ? Hoặc những lời khó hiểu?"
Hả? Thải Nhi hỏi đến ngơ ngác, một lúc mới phản ứng kịp, lắc đầu thành thật trả lời: "Không ạ, tiểu thư vẫn bình thường, chỉ là khỏe thôi."
"Có nhắc đến chuyện thế t.ử Lý gia nữa ?"
"Dạ ."
"Thật chứ?"
"Nô tỳ dám dối." Thải Nhi cúi đầu thấp xuống.
Chu Thượng thư và Chu phu nhân đầy ẩn ý. Có lẽ... họ thực sự quá lo lắng mà nghĩ nhiều ? Con gái khi thực sự nghĩ thông suốt!