NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1533: Vũng nước đục này, chúng ta không lội!

Cập nhật lúc: 2026-01-23 03:12:14
Lượt xem: 38

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

để đề phòng vạn nhất, thể cẩn thận!

Chu phu nhân dặn dò Thải Nhi: "Ngươi cho kỹ đây, nếu ngươi còn hùa theo tiểu thư bậy, nhất định sẽ tha cho ngươi! Bây giờ ngươi ở bên cạnh tiểu thư lúc nơi, nếu tiểu thư xảy chuyện gì, sẽ lấy cái mạng của ngươi, hiểu ?"

Thải Nhi run b.ắ.n , cúi đầu thấp hơn nữa, gật đầu lia lịa: "Vâng, nô tỳ nhất định sẽ trông chừng tiểu thư cẩn thận, để tiểu thư xảy chuyện gì, lão gia và phu nhân yên tâm."

Nói thì , nhưng Chu phu nhân vẫn tin tưởng nàng . Dù Thải Nhi cũng lớn lên cùng Chu Dao, chỉ lời mỗi Chu Dao, chuyện hồ đồ gì. Cho nên lát , Chu phu nhân dặn quản gia đưa thêm hai nha đầu mới viện của Chu Dao để canh chừng cho kỹ.

Sau đó, Chu Thượng thư và Chu phu nhân đại sảnh.

"Lão gia, giờ Dao Nhi đồng ý từ hôn, chúng ... thế nào?"

Chu Thượng thư im lặng một lát, suy tính , bầu trời bên ngoài, phất tay áo : "Nếu Dao Nhi đồng ý từ hôn, việc sớm, nên dây dưa. Lát nữa sẽ đích đến Hầu phủ một chuyến, chuyện rõ ràng với Hầu gia, nhất định hủy bỏ hôn sự ."

Nghe , Chu phu nhân nghĩ thế nào, bỗng kéo tay ông : "Hay là... đợi thêm chút nữa?"

Hả? "Đợi nữa? Đợi cái gì? Bây giờ nếu từ hôn, lỡ Dao Nhi đổi ý thì chúng chẳng công cốc ! Quyết định , lát nữa sẽ đến Hầu phủ chuyện cho rõ ràng." Nói , Chu Thượng thư chắp tay lưng, về phòng y phục.

...

Đến chập tối, Chu Dao mới dậy. Người bệnh thì càng ngủ càng mệt! Nghỉ ngơi cả ngày, tinh thần nàng khá hơn nhiều, sắc mặt cũng hồng hào trở , còn vẻ tiều tụy ủ rũ như . Ăn chút đồ xong, nàng bảo Thải Nhi lấy vài cuốn sách đến . Trong suốt thời gian đó, nàng hề nhắc đến bất kỳ chuyện gì liên quan đến Lý Thời Ngôn, dường như đó thực sự còn liên quan gì đến nàng nữa.

Thải Nhi mà lo lắng trong lòng, mấy định mở miệng gì đó nhưng lời đến miệng nuốt xuống.

Chu Dao chăm chú sách, thỉnh thoảng còn dùng bút ghi chép những câu thơ , trông vô cùng thanh nhàn, tao nhã. Gió lạnh bên ngoài lùa qua cửa sổ tạt , khiến nàng khẽ run lên. Nàng ngước mắt ngoài, bất tri bất giác trời tối đen như mực!

Thải Nhi đóng cửa sổ : "Tiểu thư, nghỉ ngơi một lát , sách lâu lắm ."

"Không ."

"Hay là để nô tỳ nấu chút cháo mang lên? Làm ấm bụng cũng ."

Chu Dao hiếm khi gật đầu đồng ý! Thải Nhi đang định xuống bếp thì Chu Dao gọi , hỏi: " , cha ? Sao thấy qua đây?" Nàng ốm liệt giường, cha chắc chắn lo lắng, lý nào qua thăm. Vậy mà từ lúc nàng dậy đến giờ cũng một hai canh giờ , chẳng thấy bóng dáng ai.

Thải Nhi : "Lão gia và phu nhân lúc ghé qua, thấy tiểu thư còn ngủ nên dặn dò nô tỳ vài câu ạ."

"Ồ!" Nàng tiếp tục sách.

Thải Nhi dường như còn điều , cứ ấp úng mãi.

Chu Dao nhận sự khác thường, đặt sách xuống, cau mày nàng , hỏi: "Sao ? Có chuyện gì ? Bình thường ngươi mồm mép tép nhảy, giờ chuyện trong lòng dám ?"

"Tiểu thư, lão gia ngài ... đến Hầu phủ ."

Đi từ hôn ! Chu Dao hiểu rõ trong lòng, ánh mắt trầm xuống một lát mới : "Giải quyết sớm cũng , đỡ dây dưa mãi."

Nàng nhẹ bẫng, giọng điệu bi thương, buồn bã, thứ như chẳng liên quan đến , như thể đang một câu chuyện hết sức bình thường. Điều trái ngược với con sống c.h.ế.t đòi gả cho Lý Thời Ngôn . Cũng là chuyện chuyện nữa!

Thải Nhi thấy nàng như cũng dám thêm gì, lặng lẽ lui ngoài...

...

Cùng lúc đó, xe ngựa của Chu phủ đến cửa Hầu phủ. Đối với vị khách mời mà đến , Hầu phủ đều sự chuẩn . Tên tiểu tư gác cửa thấy Chu Thượng thư bước xuống xe, vội bảo thông báo, còn thì cung kính đón tiếp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1533-vung-nuoc-duc-nay-chung-ta-khong-loi.html.]

"Chu đại nhân, ngài đến muộn thế ?"

Chu Thượng thư mặt lạnh tanh: "Bản quan việc quan trọng tìm Hầu gia của các ngươi."

"Vâng , mời ngài trong."

Hai nhà sắp trở thành thông gia nên hạ nhân Hầu phủ đương nhiên đối đãi với Chu Thượng thư cũng cung kính như chủ nhân.

Khang Định Hầu tin Chu Thượng thư đột ngột ghé thăm, trong lòng dâng lên dự cảm chẳng lành, vội dậy tiền sảnh, thấy Chu Thượng thư mặt mày sa sầm đang đó.

"Chu Thượng thư, ông đến cho báo một tiếng để còn sắp xếp."

Chu Thượng thư dậy chắp tay: "Hầu gia đừng trách, đây là mời mà đến."

"Đâu , mời !"

Hai xuống. Hầu gia thấy , lập tức quát hầu: "Sao còn dâng lên!"

Đám tiểu tư ngờ Chu Thượng thư đến giờ nên pha cần chút thời gian, nhưng dám cãi, chỉ đành cúi đầu chịu mắng nhanh chóng dâng lên.

Chu Thượng thư chẳng tâm trạng uống , ông liếc chén đang bốc khói, thẳng Khang Định Hầu, thẳng vấn đề: "Hầu gia, đêm hôm đến phiền, mong ông đừng trách. Thực sự vì chuyện quan trọng nên đành đến lúc , nghĩ rằng những việc giải quyết càng sớm càng ."

Khang Định Hầu trong lòng sáng như gương, đoán bảy tám phần! vẫn khách sáo : "Chu Thượng thư cần gì khách khí với , gì cứ thẳng là ."

"Vậy vòng vo nữa!" Chu Thượng thư nghiêm mặt : "Mục đích đến là để từ hôn!"

"..."

Quả nhiên vòng vo chút nào! Thẳng thắn thật! Sắc mặt Hầu gia lập tức sầm xuống.

Chu Thượng thư tiếp: "Thực là từ hôn cũng đúng lắm, dù cũng chỉ là lời miệng giữa và ông, lễ nghi cái nào, nên giữa hai nhà cũng cái gọi là liên hôn! Vốn dĩ chỉ định cho đến báo một tiếng là xong, nhưng nghĩ chuyện hôn sự là do chúng quyết định, nên cũng đích đến một chuyến để rõ ràng với ông."

Mắt Hầu gia bốc hỏa, nhưng vẫn nhịn, : "Ý của ông là... chuyện đây coi như bỏ?"

"Thực cũng chẳng gì, đều chỉ là lời miệng thôi mà."

Hầu gia nhạt: "Đến trẻ con còn hiểu, quân t.ử nhất ngôn cửu đỉnh, lời miệng tính? Chu Thượng thư, hôm nay ông những lời , đúng là qua cầu rút ván mà!"

"Không thể như . Chuyện hôn nhân đại sự của con cái là chuyện cả đời, tuy miệng đồng ý nhưng cũng tôn trọng ý nguyện của con cái. Trước đây Dao Nhi một lòng gả cho thế tử, nhưng giờ nó nghĩ thông, hôm nay chính miệng hủy hôn. Ta cha, đương nhiên tôn trọng lựa chọn của con, cho nên mong Hầu gia lượng thứ."

Phi! Cục tức trong lòng Hầu gia ngày càng lớn, cũng chẳng khách sáo với mặt nữa, thẳng: "Thực , ông chẳng qua là sợ lợi dụng Chu gia các ông thôi chứ gì!"

Hừ! Chu Thượng thư vốn nhắc đến chuyện , giờ toạc thì ông cũng chẳng ngại cho rõ: "Chẳng lẽ sự thật như ? Ông là vì tiền đồ của con trai nên mới lấy Chu gia chúng bàn đạp!"

"Đừng lời tuyệt tình như thế. Ta và ông gì khác ? Nói cho cùng, ông chẳng cũng nhắm tước vị Hầu gia của nhà họ Lý nên mới định gả con gái qua !"

"Phải thì ? Ta vốn tưởng đây là mối hôn sự , nhưng ông xem thằng con quý t.ử của ông kìa, mới bao lâu gây chuyện tày trời như . Chu gia chùi đ.í.t cho con trai ông cả đời ."

"Rầm!" Hầu gia nổi giận, đập mạnh tay xuống bàn , bật dậy quát: "Người g.i.ế.c là Vương Hoài, Thời Ngôn! Ông như chụp mũ tội g.i.ế.c cho con !"

Chu Thượng thư cũng tức giận dậy, đáp trả: "Con trai ông tuy g.i.ế.c , nhưng đừng quên chuyện là do nó gây , nó cũng khó thoát trách nhiệm! Ngộ nhỡ hai nhà kết thật, con trai ông xảy chuyện như , mất mặt chỉ là Lý gia các ông, mà còn cả Chu gia chúng nữa. Vũng nước đục , chúng lội !"

 

Loading...