NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1536: Là do ta xấu xí sao?

Cập nhật lúc: 2026-01-23 03:21:37
Lượt xem: 60

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc màn đêm buông xuống. Cả căn nhà trúc đèn đuốc sáng trưng, nổi bật giữa bóng tối bao trùm xung quanh, trông thật khác biệt. Nhìn từ xa, căn nhà trúc sáng rực cô độc giữa rừng núi, như đóa hoa cẩm tú cầu duy nhất nở rộ giữa ngày đông, diễm lệ rực rỡ, như ngọn hải đăng khổng lồ dựng giữa rừng.

Gió lạnh cuồn cuộn thổi qua rừng trúc màn đêm, chạy loạn tứ tung, lá cây xào xạc. Tiếng gió vang vọng mà âm u đáng sợ lọt tai. Bóng trúc loang lổ in vách nhà trúc, lắc la lắc lư, tạo nên một khung cảnh thi vị khác thường.

Lúc , Kỷ Vân Thư chuyển văn phòng tứ bảo từ ngoài sân trong sảnh. Bức tranh của nàng đại khái thành. Trên trang giấy trắng hiện lên dáng vẻ Cảnh Dung hành lang. Tuy chỉ là góc nghiêng, nhưng vẫn thấy rõ ngũ quan lập thể, tuấn lãng phong thần, dáng trác tuyệt, toát khí chất khiến dám đến gần...

Dù bức tranh , nhưng Kỷ Vân Thư dường như vẫn hài lòng. Nàng tiếp tục cầm bút tô điểm màu sắc, đến khi ý mới thu bút. Nhìn trong tranh, khóe miệng nàng bất giác nhếch lên, khẽ , lúc mới ngẩng đầu Cảnh Dung vẫn đang ngoài cửa.

Sau khi ăn tối xong, Cảnh Dung cứ đó như một bức tượng điêu khắc, nhúc nhích, ánh mắt xa xăm, vẻ mặt đầy sầu muộn, tâm tư trĩu nặng. Chính vì , giữa đôi lông mày thường ngày cau chặt giờ thêm vài phần u uất. Dường như chẳng ai đang nghĩ gì? Hay đang gì? Một Cảnh Dung như , dường như càng thêm mê ! Kỷ Vân Thư cứ thế ngắm đến xuất thần...

Một lúc , nàng cầm bức tranh vẽ xong, phe phẩy nhẹ vài cái, đợi mực và màu khô , mới cuộn tranh , bước về phía Cảnh Dung. Khéo miệng nàng vẫn vương nụ , như thiếu nữ mới yêu e ấp.

Cảnh Dung nhận nàng đang tới, hiểu cơ thể mất kiểm soát trốn tránh. Sắc mặt đột nhiên trầm xuống, định cất bước bỏ ... ngờ vẫn chậm hơn Kỷ Vân Thư một bước.

Kỷ Vân Thư nhanh chóng chặn mặt , hình nhỏ bé thẳng tắp ngay mắt . Khiến thể tiến thêm nửa bước. Chỉ thể lùi ! khi ý định đó, Kỷ Vân Thư thấu, lập tức đưa tay túm lấy áo , ngẩng đầu hỏi đầy vẻ nghi hoặc: "Chàng sợ lắm ?"

"Đương nhiên là !" Hắn chối ngay. Hắn đến mức sợ một nữ nhân!

Kỷ Vân Thư nhướng đôi mày lá liễu thanh tú, môi đỏ khẽ mở, tiếp tục chất vấn: "Nếu sợ, cứ trốn tránh ? Từ Nam Tắc đến đây, cứ thấy là tránh, như thể là củ khoai lang nóng bỏng tay . bây giờ chúng rõ hết , về thế của , về tình cảm giữa chúng , đều rõ ràng như thế, vẫn cứ trốn? Chẳng lẽ tiếp xúc với khiến khó chịu đến thế ?"

"Không !" Hắn vẫn một mực phủ nhận. Không là khó chịu, mà là... đối mặt thế nào? Sự thật đối với quá đột ngột, là sự thật chấn động như , dù chuẩn tâm lý cũng thể tiêu hóa hết ngay . Trong lòng cứ thấp thỏm, d.a.o động yên.

Kỷ Vân Thư hỏi: "Là do ?"

Phụt… Cảnh Dung câu hỏi kỳ quặc của nàng cho cứng họng, cụp mắt nàng. Nữ nhân ở chỗ nào? Rõ ràng là như tiên nữ! Như đóa sen xanh nhiễm bụi trần, sạch sẽ, diễm lệ gì sánh bằng.

Hắn gương mặt Kỷ Vân Thư đến ngẩn ngơ, khi phản ứng , lập tức nghiêng , mặt thoáng qua vẻ bối rối cực nhanh, gần như thể nhận . Hắn cũng theo bản năng tránh né chủ đề của Kỷ Vân Thư, hỏi ngược : "Nàng bảo bảo vệ nàng, cũng đồng ý ở , giờ nàng còn gì?"

"Ta một cái."

"..."

"Nếu trong lòng thực sự ý với , thì hãy kỹ , mắt , chứng minh trong lòng thực sự . Nếu , sẽ cho rằng trong lòng ."

Nàng như một đứa trẻ cố chấp, khóe miệng nở nụ tà mị, giọng điệu ít nhiều mang ý khích tướng. Nàng cứ ép nhớ chuyện cũ là thể, chi bằng đổi cách khác, khi hiệu quả!

Cảnh Dung nàng , tay cầm kiếm siết chặt thêm vài phần. Thực , thể mặc kệ tất cả mà bỏ , nhưng nếu , chẳng là thừa nhận thực sự ý với nàng ? Nghĩ đến đây, hai chân như dính chặt xuống đất động đậy . Để chứng minh trong lòng thực sự nàng, đành ép buộc ánh mắt lạnh lùng của chạm ánh mắt của Kỷ Vân Thư.

Hai bốn mắt . Đôi mắt của Kỷ Vân Thư lấp lánh ánh sáng, như những vì bầu trời đêm, trong veo, đen trắng phân minh. Ai dường như cũng sẽ từ từ chìm sâu đó, ánh mắt sâu thẳm của nàng cuốn hút chặt chẽ. Mà cho dù ánh mắt Cảnh Dung lạnh, băng giá, tàn khốc đến , khi đối diện với đôi mắt cũng dần dần vô thức trở nên dịu dàng. Như băng hàn tan chảy, trở thành đám bông gòn vô lực, sự cứng rắn lạnh lùng, sự vô tình đều phá vỡ từng chút một.

Kỷ Vân Thư cố tình tinh nghịch chớp mắt, khi xác định sự đổi vi diệu trong ánh mắt Cảnh Dung, nàng chắc chắn ... Trong lòng , !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1536-la-do-ta-xau-xi-sao.html.]

Thế là... Nàng đột nhiên kiễng chân, một tay túm lấy áo bên hông Cảnh Dung, ngẩng đầu hôn lên đôi môi lạnh lẽo của đối phương. Không chút do dự. Hai đôi môi chạm , như băng và lửa, dần dần hòa quyện.

Cảnh Dung ngây , đồng t.ử mở to hết cỡ. Hắn ngờ Kỷ Vân Thư đột nhiên hành động bất ngờ như ! Khoảnh khắc , bỗng nhớ lúc rơi xuống nước ở Ninh An sơn trang. Trong cơn mơ màng, dường như cũng giống như bây giờ, Kỷ Vân Thư đột nhiên hôn . Chỉ là đó ý thức trọn vẹn, chỉ cảm thấy nước lạnh ngấm , nên nụ hôn đó quá sâu đậm, đến mức khi tỉnh quên mất, mãi đến giờ phút mới chợt nhớ .

Khác với nụ hôn , cảm giác chân thực hơn, rõ ràng hơn. Hắn thể cảm nhận sâu sắc đôi môi của Kỷ Vân Thư áp lên môi , một mùi hương thanh khiết từ thở đối phương lan tỏa, vương vấn nơi chóp mũi . Thấp thoáng đó, dường như chút tham lam!

khi một cơn gió lạnh từ trong sân thổi tới, quất , mới bừng tỉnh, đẩy mạnh Kỷ Vân Thư . Theo đà đó, đáy mắt dâng lên tia giận dữ nhẹ, dường như dùng nó để che đậy trái tim đang d.a.o động lớp da thịt .

"Nàng cái gì !" Hắn khẽ quát, nhưng ánh mắt Kỷ Vân Thư.

Kỷ Vân Thư mím môi, trong mắt như gió xuân thổi qua, hoa gấm nở rộ, ngập tràn vui sướng. Nàng như một cô gái nhỏ, ngẩng đầu đắc ý kiêu ngạo với : "Hắn hỏi ? Đương nhiên là hôn !"

"..." Hắn nên giận? Hay nên gì?

Kỷ Vân Thư rướn về phía , ghé sát mặt , hỏi: "Sao nào, nhớ ?"

"Chưa!" Hắn buông một câu định bỏ .

Kỷ Vân Thư như miếng kẹo cao su, kéo tay , chặn mặt , : "Đừng vội, thứ cho xem!"

Cảnh Dung mặt : "Không hứng thú."

"Xem một cái ."

"Buông tay!"

"Không buông!"

"Nàng..."

Cuộc đối thoại quá quen thuộc. Năm xưa, Cảnh Dung cũng mặt dày mày dạn bám lấy nàng như thế , mặc cho nàng thế nào, Cảnh Dung cũng chịu buông tay.

"Võ công cao cường như , nếu thực sự , buông cũng chẳng cản . Chứng tỏ, căn bản , cũng nỡ ." Kỷ Vân Thư vẻ thấu .

Đáy mắt Cảnh Dung nổi lên hàn ý, vung tay một cái, sải bước bỏ . Và ngay khoảnh khắc vung tay, “bịch" một tiếng, Kỷ Vân Thư cả hất ngã xuống đất. Bức tranh trong tay nàng cũng rơi xuống.

Nghe thấy tiếng động đó, Cảnh Dung khựng , đầu thấy Kỷ Vân Thư đang rạp đất. Hắn vội bước tới xổm xuống, vẻ mặt lo lắng hỏi: "Có thương ?"

"Ừm, tay thương ." Kỷ Vân Thư xòe lòng bàn tay cho xem. Trong lòng bàn tay trầy xước từng vệt m.á.u nhỏ, tuy chảy m.á.u nhiều nhưng đau rát vô cùng. Đôi mày của nàng khẽ cau , đàn ông mặt với vẻ đáng thương, hy vọng sẽ xót xa cho .

Trong lòng Cảnh Dung quả thực nhói lên một cái.

 

Loading...