NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1537: Đổi lại là ta theo đuổi hắn

Cập nhật lúc: 2026-01-23 03:21:38
Lượt xem: 63

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cảnh Dung tuy lo lắng, nhưng lập tức khôi phục vẻ mặt lạnh lùng, hỏi: "Đứng lên ?"

Kỷ Vân Thư lắc đầu: "Không !"

"Nàng trẹo chân !"

"Trẹo ." Nàng nghiêm túc, chỉ chân của . Trong mắt còn ngân ngấn nước!

Cảnh Dung thực sự hết cách, dù cũng là do mới khiến nàng thương, trong lòng trào dâng cảm giác tội . Hắn thở dài, vẻ mặt nghiêm nghị, bế thốc nàng từ đất lên.

Kỷ Vân Thư đạt mục đích, ngay khoảnh khắc Cảnh Dung bế lên, nàng nhặt bức tranh đất, thuận thế vòng tay ôm cổ , tựa đầu lồng n.g.ự.c rắn chắc của , hít hà mùi hương quen thuộc cố hữu . Khóe miệng nàng nở nụ , như một đứa trẻ ăn vạ thành công.

Cảnh Dung chú ý đến biểu cảm của nàng, cẩn thận đặt nàng lên ghế. Kỷ Vân Thư vẫn ôm chặt cổ chịu buông. Nàng ghế, còn thì khom .

"Buông tay, tìm t.h.u.ố.c cho nàng." Giọng điệu mang tính lệnh.

Nàng bảo : "Ta cần thuốc, chỉ cần ở bên cạnh , là liều t.h.u.ố.c nhất ."

Lời tình tứ bất ngờ khiến đối phương trở tay kịp. Sắc mặt Cảnh Dung biến đổi liên tục, cuối cùng vẫn gỡ tay nàng khỏi cổ , dặn dò: "Ngồi yên đấy." Rồi sân .

Kỷ Vân Thư định đuổi theo, nhưng nghĩ lừa trẹo chân , nên đành ngoan ngoãn chờ. Chẳng bao lâu , Cảnh Dung kéo theo cô bé nha phục vụ trong nhà trúc, còn ôm theo một hòm t.h.u.ố.c nhỏ.

Nha Kỷ Vân Thư thương, mặt đầy lo lắng, chạy ngay tới : "Kỷ cô nương, để nô tỳ xem tay cho ." Cô bé nhẹ nhàng nâng bàn tay thương của nàng lên, thấy những vết m.á.u nhỏ li ti thì sợ hết hồn: "Chảy m.á.u , mau bôi t.h.u.ố.c thôi." Nói , cô bé mở hòm thuốc, lấy t.h.u.ố.c định bôi cho nàng.

... Kỷ Vân Thư bỗng rụt bàn tay thương , lệnh: "Không cần , em việc ."

" vết thương bôi t.h.u.ố.c thì..."

"Ta ."

Mặc dù Kỷ Vân Thư lệnh, nhưng nha vẫn chịu lui xuống. Cô bé là từ Tô phủ qua, đó Tô T.ử Lạc đặc biệt dặn dò, trong phủ đối đãi với Kỷ Vân Thư như đối đãi với Tô T.ử Lạc, chậm trễ! Nên nha dám lơ là, nếu để công t.ử cô nương thương, cô bé gánh nổi.

Kỷ Vân Thư đưa mắt Cảnh Dung, : "Là đẩy , chẳng lẽ nên do đích bôi t.h.u.ố.c cho ? Nếu chịu , sẽ tha thứ cho ."

Hóa lý do nàng để nha bôi t.h.u.ố.c là vì thế ! Cảnh Dung do dự, thấy nàng cũng đúng, bèn tới, xua tay với nha : "Được , ngươi lui xuống , để bôi t.h.u.ố.c cho Kỷ cô nương."

Nha qua hai mắt, cảm thấy bầu khí là lạ, bèn dậy , nhưng một bước đầu ba . Miệng lẩm bẩm vài câu rõ.

Đợi nha khuất, Cảnh Dung mới xổm xuống, tìm lọ t.h.u.ố.c trong hòm t.h.u.ố.c đất. Sau đó chẳng chẳng rằng, kéo tay Kỷ Vân Thư , bôi t.h.u.ố.c lên vết xước trong lòng bàn tay nàng. Động tác thô kệch, lực tay cũng nặng nhẹ. Thuốc ngấm vết thương, như kiến cắn, lòng bàn tay Kỷ Vân Thư đau rát. Nàng theo bản năng định rút tay về, nhưng Cảnh Dung giữ chặt lấy.

"Á! Đau!" Nàng nhịn kêu lên.

Cảnh Dung nàng kêu đau, động tác vốn thô bạo khựng một chút, vô thức nhẹ nhiều, thậm chí còn thổi vài cái vết thương, cử chỉ dịu dàng. Ngược , Kỷ Vân Thư dường như chẳng thấy đau nữa! Như thể trong lòng bàn tay nở một đóa hoa...

Sau khi bôi t.h.u.ố.c xong, Cảnh Dung dặn: "Đừng để dính nước, nếu sẽ để sẹo." Nàng ngoan ngoãn lời hết.

Sau đó, Cảnh Dung đột nhiên nâng bàn chân " thương" của nàng lên, ngón tay ấn nhẹ mắt cá chân nàng, hỏi: "Là trẹo thế ?"

Kỷ Vân Thư hình như kịp phản ứng, nên ngơ ngác gật đầu: “ừm" một tiếng. Cảnh Dung bắt đầu nhẹ nhàng xoay chân nàng, sợ lực quá mạnh nàng đau, nên động tác trở nên chậm rãi nhẹ nhàng hơn hẳn. Sự dịu dàng khiến Kỷ Vân Thư vô cùng cảm động. Nàng cũng khẳng định, dù Cảnh Dung còn nhớ chuyện năm xưa, nhưng nàng , trong lòng vẫn nàng. Nghĩ , khóe mắt nàng đỏ hoe! để cho Cảnh Dung thấy, nàng vội đưa tay lén lau , : "Được , đau nữa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1537-doi-lai-la-ta-theo-duoi-han.html.]

Cảnh Dung lúc mới đặt chân nàng xuống, dậy : "Đi ?"

"Để thử xem!" Nàng chống tay dậy, rón rén bước lên một bước, cũng thật khó mà giả vờ tiếp, nên dứt khoát thêm vài bước, : "Không ."

"Vừa ... xin ."

"Ta trách , dù thế nào cũng sẽ trách ."

Nàng càng , Cảnh Dung càng thấy áy náy, đành : "Thời gian cũng còn sớm nữa, nếu nàng thì về phòng nghỉ ngơi sớm ."

" còn thứ đưa cho ." Nàng vội cầm bức tranh vẽ lên, đưa cho Cảnh Dung: "Mở xem ."

Hả? Cảnh Dung , rốt cuộc vẫn đưa tay nhận lấy. Từ từ mở . Trong tranh là một ! Là chính ! Người trong tranh hành lang, dáng vĩ ngạn. Tuy chỉ là một góc nghiêng, nhưng lột tả hết khí thế lạnh lùng, cự tuyệt ngàn dặm , giống với vẻ quý khí bức , cao ngạo thường ngày khi khoác lên y phục sang trọng.

"Thích ?" Kỷ Vân Thư hỏi .

Cảnh Dung là thích? Hay thích? Chỉ vài cuộn tranh , đưa trả: "Ta tiện mang theo bên ."

"Đây là tặng cho , lý nào lấy ."

"Ta cần ?"

"Chàng nếu thích, thì đốt cũng , vứt cũng , tóm nó là của , tùy xử lý." Kỷ Vân Thư nhất quyết nhận bức tranh.

Cảnh Dung thấy nàng mãi nhận, bèn đặt bức tranh lên bàn bên cạnh, bỏ ! Kỷ Vân Thư bóng lưng , khẽ thở dài.

Nàng trong sảnh một lát mới về phòng nghỉ ngơi, nhưng chẳng buồn ngủ chút nào. Nha bưng lư hương , thấy nàng đang ngẩn ngơ, hỏi: "Cô nương, đau tay ?"

Nàng lắc đầu.

"Vậy thế ạ? Hay là lạ chỗ nên quen?"

Nàng lắc đầu. Nha vẻ mặt khó hiểu, nhưng cũng chẳng hỏi gì thêm, đành bỏ thêm miếng hương lư để Kỷ Vân Thư an thần, nghỉ ngơi sớm. Kỷ Vân Thư cứ nghĩ đến việc Cảnh Dung nhận tranh của là trong lòng bất an, cuối cùng xua tay với nha : "Em nghỉ , cần lo cho ."

"Vâng, cô nương gì sai bảo cứ gọi nô tỳ, nô tỳ ở ngay phòng bên cạnh."

"Ừm."

Nha , Kỷ Vân Thư khoác thêm chiếc áo choàng cũng ngoài. Lúc , Cảnh Dung đang ở bậc thềm sân canh gác, ngước mắt vầng trăng treo trời. Phải thừa nhận, đường nét khuôn mặt , đôi mắt, cái mũi, đôi môi, đều như tranh vẽ, từng li từng tí khắc họa tinh tế.

"Ai?" Hắn cảm nhận đến gần, đầu thì thấy Kỷ Vân Thư tới. Nàng thẳng xuống bên cạnh : "Ta ngủ , tìm chuyện, với một lát ."

Cảnh Dung đang định dậy... Nàng bỗng ôm lấy cánh tay , tựa đầu lên bờ vai rắn chắc của , vầng trăng bầu trời đêm. Cảnh Dung nghiêng đầu nàng, định rút tay , nhưng thấy lòng bàn tay nàng còn thương, nếu đẩy mạnh như sợ nàng đau. Thôi thì đành mặc kệ !

Kỷ Vân Thư thấy đẩy , : "Năm xưa đầu gặp gỡ, cứ bám riết lấy buông. Lúc rơi cảnh tù đày, là ở bên . Lúc buồn, cũng ở bên . Lúc thương cũng là cõng . Thậm chí mỗi khi cố chấp gì đó, cũng chẳng hỏi han gì, chỉ một mực cùng , dù là đúng sai! Chỉ cần , nhất định sẽ bất chấp tất cả cùng . Chính vì , mới dần dần cảm động, đến mức cả đời thì ! Vậy thì bây giờ... đổi theo đuổi . Ta tin cũng sẽ yêu như năm xưa yêu ."

Nàng kiên định đến thế! Trên đời việc gì , chỉ việc kiên trì !

 

Loading...