NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 154: Bọ cạp độc

Cập nhật lúc: 2025-12-07 05:40:38
Lượt xem: 247

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chuyện biên cương đè nặng khiến cả đại điện im phăng phắc. Nhất là Hoàng đế Kỳ Trinh, sắc mặt đen sì, hai nắm đ.ấ.m đặt bàn, chằm chằm những bên .

Ngài giận dữ: "Từ trận chiến với Khúc Khương năm năm , mấy năm nay Khúc Khương cũng coi như an phận thủ thường. Vậy mà nay dấy binh xâm phạm, quấy nhiễu biên cương, chúng coi Đại Lâm là cái gì?"

Một cú đ.ấ.m giáng xuống mặt bàn đ.á.n.h "rầm".

Trong lúc còn đang im lặng, Thái t.ử Cảnh Hoa bước lên hai bước.

Hắn chắp tay đầy tự tin: "Phụ hoàng, trận chiến năm năm Khúc Khương bại, nay chỉ là ch.ó cùng rứt giậu, đáng lo ngại. Phụ hoàng thể phái một viên đại tướng, dẫn theo mấy vạn tinh binh biên cương, c.h.é.m c.h.ế.t đám tàn binh bại tướng của Khúc Khương, thừa thắng xông lên, tiêu diệt cả nước Khúc Khương để trừ hậu họa."

Từng câu từng chữ đều thấy rõ sự tàn nhẫn! bao cỏ thì vẫn bao cỏ!

Những lời , tất nhiên đổi vẻ thất vọng tràn trề mặt Hoàng đế Kỳ Trinh.

Cảnh Diệc bắt vẻ thất vọng của phụ hoàng, khóe miệng nhếch lên nụ nhạt, cũng bước lên.

Hắn : "Phụ hoàng, kế sách của Thái t.ử cố nhiên là , nhưng nhi thần cho rằng Khúc Khương xâm phạm ắt chuẩn kỹ càng, sẽ dễ dàng chúng bắt gọn như , mong phụ hoàng suy xét."

Khi Cảnh Diệc phân tích, mấy vị đại thần phía cũng gật gù tán đồng. Lời của khiến Hoàng đế Kỳ Trinh cũng chút suy ngẫm.

Thế nhưng Cảnh Hoa tỏ vẻ vui, sang chọc ngoáy Cảnh Diệc: "Cảnh Diệc, đại sự thì đừng lo sợ . Khúc Khương dù chuẩn kỹ đến , Đại Lâm thắng nó một thì sẽ thắng thứ hai. Nếu còn chần chừ, chẳng lẽ đợi biên cương thất thủ mới xuất binh ?"

"Ta ý đó."

"Vậy là ý gì?" Cảnh Hoa truy hỏi.

Cảnh Diệc liếc lạnh lùng, sang với phụ hoàng: "Phụ hoàng, ý của nhi thần chẳng qua là để phòng ngừa vạn nhất. Chiến sĩ trấn thủ biên cương tám vạn, Khúc Khương chỉ phái ba vạn binh mã quấy nhiễu tám vạn quân đó, chứng tỏ bên trong nhất định điều kỳ lạ. Vì , chúng nắm rõ cục mới thể xuất binh tiêu diệt."

Hoàng đế Kỳ Trinh "ừ" một tiếng, đôi mắt tinh như tấm gương phản chiếu hai hình ảnh: một là chính , một là Cảnh Diệc!

Không sai, trong các con trai, chỉ Cảnh Diệc là giống ông nhất, từ tâm tính đến sự quyết đoán đều vô cùng tương đồng!

"Nhi thần cho rằng, quan trọng nhất là nắm động cơ của Khúc Khương ." Cảnh Diệc tiếp tục .

Cảnh Hoa đồng ý, vội : "Cảnh Diệc, ba vạn binh mã của Khúc Khương vốn chẳng đủ tạo thành mối đe dọa. Đại Lâm binh hùng tướng mạnh, chỉ cần phái binh đ.á.n.h bại là xong, ngươi điều kỳ lạ, thật nực ."

"Ta Thái t.ử nóng lòng, cũng là vì Đại Lâm, nhưng bất cứ việc gì cũng nên suy xét kỹ càng hãy quyết định?"

"Suy xét kỹ càng? Khúc Khương chỉ là một nước nhỏ, Đại Lâm binh cường mã tráng, chỉ ba vạn binh cỏn con, dù kỳ lạ thì Khúc Khương bao nhiêu bản lĩnh để chống ?"

"Thái tử..."

Không đợi Cảnh Diệc hết, Thái t.ử sang Hoàng đế Kỳ Trinh: "Phụ hoàng, nhi thần cho rằng nên lập tức phái binh tiêu diệt để trừ hậu họa."

Cảnh Diệc và Cảnh Hoa mỗi một ý, ai chịu ai! Đây cũng chẳng đầu hai bất đồng ý kiến. Xưa nay hoàng t.ử trong hoàng thất vốn tính cách khác biệt. Cái gọi là "Rồng sinh chín con, mỗi con một khác", lẽ là đạo lý !

"Lời Cảnh Diệc lý, Khúc Khương lý nào an phận suốt năm năm trời, giờ mới khởi binh. Mà lời Thái t.ử cũng lý."

Hoàng đế Kỳ Trinh trầm ngâm, chuyển ánh mắt sang Cảnh Dung vẫn luôn im lặng nãy giờ.

"Ý con thế nào?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-154-bo-cap-doc.html.]

Cảnh Dung mặt đổi sắc, lẽ vì xe ngựa Kỷ Vân Thư cảnh báo cho .

Cảnh Hoa và Cảnh Diệc vốn đang đối đầu bỗng , trong ánh mắt mỗi đều mang theo toan tính riêng.

Cảnh Dung yên tại chỗ, ngước mắt lên : "Nhi thần tán đồng lời của Cảnh Diệc. Khúc Khương xâm phạm hẳn là dụng ý khác."

Hả? Cảnh Diệc chút bất ngờ, nghĩ Cảnh Dung về phía .

"Ừm, kiến giải của con là gì?" Hoàng đế Kỳ Trinh hỏi Cảnh Dung.

"Nếu Khúc Khương thực sự ý định khai chiến với Đại Lâm , sẽ chỉ mang theo ba vạn binh mã. Hơn nữa, bọn chúng chỉ quấy rối chứ g.i.ế.c chóc, tuy cướp bóc bừa bãi ở biên cương nhưng hại một dân nào, chứng tỏ mục đích của Khúc Khương là khai chiến."

"Nói tiếp ."

"Năm năm , Đại Lâm và Khúc Khương khai chiến, sinh linh đồ thán, vô bách tính bỏ mạng. Phụ hoàng chắc hẳn cũng thấy cảnh tượng thê t.h.ả.m năm xưa lặp . Nếu nhi thần đoán lầm, Khúc Khương Vương lẽ cũng thấy cảnh đó, nên mới chỉ phái ba vạn binh mã. Tuy nhiên..."

Cảnh Dung dừng một chút tiếp tục: "Đối phương chỉ dựa ba vạn binh mã mà thể náo loạn tám vạn quân biên cương của , chứng tỏ cầm quân của Khúc Khương tuyệt đối hạng tầm thường."

Xưa nay, thành bại của một trận chiến, tướng lĩnh cầm quân là yếu tố quan trọng nhất. Vậy tướng lĩnh của Khúc Khương sẽ là ai?

Cảnh Dung từng chữ bình thản nhưng phân tích thấu đáo.

Hoàng đế Kỳ Trinh càng thêm tò mò, giơ tay lên: "Tạm thời quan tâm tướng lĩnh đối phương là ai, con kế sách gì giải quyết việc ?"

Lúc Cảnh Dung mới bước lên một bước, : "Đối phương giao tranh trực diện, phái sứ thần mặt rõ nguyên do, rõ ràng là đang dùng kế vu hồi với chúng . Ý tứ cũng chỉ một điểm, đó là đối phương đàm phán trực tiếp với phụ hoàng. Đã , phụ hoàng thỏa mãn họ, tuyên triệu vị tướng quân cầm quân của Khúc Khương cung? Đợi rõ ý đồ bàn bạc cũng muộn. Nếu hai bên đạt thỏa thuận, bách tính cũng rơi cảnh chiến tranh loạn lạc nơm nớp lo sợ. Tin rằng đây cũng là lý do tại Khúc Khương Vương chần chừ hạ lệnh khai chiến."

Nói xong, Cảnh Diệc bên cạnh lập tức tiếp lời: "Phụ hoàng, nhi thần cũng giống Cảnh Dung, đều cảm thấy Khúc Khương xâm phạm vấn đề lớn. Những gì Cảnh Dung cũng là suy nghĩ của nhi thần. Chi bằng tuyên triệu vị tướng lĩnh cung, một là để xem mặt vị tướng quân mưu lược hơn đó, hai là thể dụng ý thực sự của Khúc Khương, mới tùy bệnh bốc thuốc."

Sự hùa theo rõ ràng hiềm nghi tranh công!

Bên cạnh, sắc mặt Thái t.ử Cảnh Hoa vô cùng khó coi. Hai kẻ từ bao giờ ăn ý đến thế?

Hoàng đế Kỳ Trinh suy nghĩ một lát hỏi các đại thần phía : "Các khanh thấy thế nào?"

Mấy vị đại thần , Binh bộ Thượng thư Liễu đại nhân bước lên, chắp tay : "Vi thần thấy Dung Vương và Diệc Vương ."

Bởi vì các đại thần đều rõ, lúc Thái t.ử một phe, còn Cảnh Diệc và Cảnh Dung ngoài mặt là một phe. Chi bằng về phía Cảnh Dung và Cảnh Diệc để giữ thế trung lập an .

Hoàng đế Kỳ Trinh suy tính kỹ lưỡng một hồi quyết định: "Đã , , truyền ý chỉ của trẫm, tức tốc triệu tướng lĩnh Khúc Khương cung, lấy lễ sứ thần mà tiếp đãi hậu hĩnh."

"Vâng."

Hoàng đế Kỳ Trinh cũng mệt, khuỷu tay chống lên bàn, day day thái dương, phất tay cho lui hết.

Khi lui , điện trở vẻ yên tĩnh. Trong lòng Hoàng đế Kỳ Trinh khỏi dấy lên chút lo lắng và đề phòng.

Cảnh Dung lúc nãy khiến ông nhớ đến một .

Một ... thông minh nhưng thâm sâu khó lường! Nhạy bén nhưng trầm bình thản!

Những như thường giống như một con bọ cạp độc nhỏ bé, vẻ chút đe dọa, nhưng một khi nọc độc chích xương tủy thì sẽ khiến mất mạng.

 

Loading...