NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1541: Bệnh nặng

Cập nhật lúc: 2026-01-23 03:23:54
Lượt xem: 50

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe tiếng gọi, Kiều thúc vội , khẩn khoản với Kỷ Vân Thư: "Kỷ cô nương, cô ơn giúp với, ở đây đại phu ?"

Chỗ của nàng thì đào đại phu chứ? Chỉ nàng, hai nha đầu, hai đầu bếp và mấy ám vệ ẩn nấp xung quanh mà thôi.

"Ở đây đại phu, để xem ." Kỷ Vân Thư gạt những đang vây quanh giường , xuống bên cạnh Liễu Vân Yên, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của cô gái, ân cần hỏi: "Cô nương, cô thấy thế nào ?"

Liễu Vân Yên nàng, mấp máy môi, yếu ớt đáp: "Ta ."

"Thế mà bảo là ư?"

Liễu Vân Yên cũng rốt cuộc . Suốt dọc đường từ Mân Nam đến đây đều khỏe mạnh, dù ốm đau gì cũng từng nghiêm trọng đến thế . Cô chỉ cảm thấy trong dày cồn cào, buồn nôn dữ dội, ngờ thổ huyết, bản cũng sợ hãi tột độ.

Cô lắc đầu, : "Đa tạ cô nương quan tâm."

Nha bên cạnh rưng rưng nước mắt với Kỷ Vân Thư: "Tiểu thư nhà em dọc đường vẫn khỏe mạnh, lẽ là do cảm lạnh, dầm mưa, ăn đồ lạnh nên mới nông nỗi ."

"Cảm lạnh mà thổ huyết ?" Kỷ Vân Thư tuy đại phu nhưng cũng cảm lạnh dầm mưa đến mức hộc máu, chắc chắn là nguyên nhân khác.

lúc , Liễu Vân Yên bắt đầu nôn thốc nôn tháo, dữ dội hơn, m.á.u tươi phun , vương vãi khắp sàn nhà giường, cảnh tượng kinh hoàng khiến mặt đều khiếp vía.

Sắc mặt nha còn khó coi hơn cả Liễu Vân Yên, lo lắng sợ hãi, nhất thời luống cuống tay chân, chỉ lấy khăn tay lau cho chủ nhân, nước mắt cứ thế tuôn rơi.

Liễu Vân Châu càng thương tâm hơn, gào lên: "Tỷ tỷ! Tỷ tỷ..."

Gặp tình huống , ai nấy đều hoang mang .

Kỷ Vân Thư sang dặn A Kiều: "Mau phòng , lấy trong hòm t.h.u.ố.c nhỏ cái lọ sứ trắng đây."

A Kiều vẫn còn giữ chút bình tĩnh, vội vàng chạy .

Liễu Vân Yên nôn xong, miệng dính đầy máu, sức cùng lực kiệt, cả mơ màng, mắt nhòe nhoẹt, đầu đau như búa bổ, trời đất cuồng. Cô thở dốc, nắm c.h.ặ.t t.a.y Liễu Vân Châu dặn dò: "Vân Châu, tỷ tỷ e là qua khỏi , em tự chăm sóc bản cho ."

"Không, tỷ tỷ, tỷ sẽ , tỷ bỏ em . Tỷ hứa với em mà, chúng sẽ định cư ở kinh thành Yến Kinh, nữa cả. Tỷ , nuốt lời, tỷ ơi..."

"Tỷ... tỷ chống đỡ nổi nữa ."

"Tỷ tỷ, đừng dọa em, tỷ nhất định sẽ khỏe mà." Liễu Vân Châu nấc lên.

Kỷ Vân Thư nắm lấy bàn tay lạnh giá của Liễu Vân Yên, : "Cô nương, đừng những lời xui xẻo như thế."

Liễu Vân Yên nàng, đôi môi trắng bệch mấp máy: "Ta rõ cơ thể , chịu nổi nữa . Chỉ e... liên lụy đến Kỷ cô nương, bẩn chỗ ở của cô."

"Đừng bậy!"

Sức lực của Liễu Vân Yên ngày càng cạn kiệt, đôi mắt vằn đỏ tơ máu, trong đầu ong ong, mắt tối sầm, cảm giác cơ thể nhẹ bẫng, chút trọng lượng, lồng n.g.ự.c như đè nặng.

Cuối cùng, cô ngất lịm .

Liễu Vân Châu hét lớn: "Tỷ tỷ!"

"Tiểu thư?"

Cả đám lao về phía giường.

Khóc lóc t.h.ả.m thiết, ai nấy đều hoảng sợ!

Dường như tất cả đều nghĩ Liễu Vân Yên c.h.ế.t. Kỷ Vân Thư bắt mạch cổ tay cô, thấy mạch vẫn đập, chỉ là ngất thôi, bèn : "Cô chỉ tạm thời ngất thôi."

Kiều thúc lo lắng đến mức giọng run rẩy: "Tiểu thư rốt cuộc ? Rõ ràng dọc đường vẫn bình thường mà."

Kỷ Vân Thư để ý thấy vết m.á.u miệng Liễu Vân Yên và vũng m.á.u đất màu đỏ tươi mà là màu đỏ sẫm, rõ ràng đơn giản chỉ là ho máu.

Nàng : "Có lẽ cô trúng độc ."

"Độc? Trúng độc gì?" Kiều thúc hỏi, ngẫm nghĩ: “Tiểu thư dọc đường ăn uống giống hệt chúng , chúng ."

Nha bên cạnh sực nhớ : "Phải , tiểu thư ăn một bát cháo."

Cháo?

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía nha của Liễu Vân Yên.

Nha đó : "Tiểu thư lúc nãy bảo dày khó chịu, ăn chút cháo, nên..." Cô sang A Di: “Nên em nhờ vị cô nương chuẩn cho tiểu thư một ít cháo."

A Di sững sờ, hiểu ngay ý cô , lập tức phản bác: "Cô định hạ độc cháo ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1541-benh-nang.html.]

Thật nực !

Nha thút thít: "Em chỉ nghi ngờ thôi, khẳng định là chị."

"Ta bao giờ chuyện đó." A Di .

Kỷ Vân Thư hỏi: "Cháo ?"

Nha vội vàng bưng bát cháo bàn tới. Bát cháo chỉ mới vơi một ít, vẫn còn hơn nửa. Kỷ Vân Thư quan sát một chút, rút cây trâm bạc đầu Liễu Vân Châu xuống, nhúng bát cháo. Khi rút , phần cây trâm chuyển sang màu đen kịt. Quả nhiên độc!

"Trong cháo thực sự độc!"

Hả!

Nha sợ hãi run tay, đ.á.n.h rơi cả bát cháo xuống đất. "Choang" một tiếng, cháo trắng hòa lẫn với vũng m.á.u sàn, trông vô cùng đáng sợ. Cô mặt cắt còn giọt máu: "Trong cháo độc, tại ? Chắc chắn..." Cô chằm chằm A Di.

Nghi ngờ là do A Di .

A Di cũng bàng hoàng kém, xua tay lia lịa: "Không , cháo là do bảo đầu bếp nấu, nhưng đầu bếp tuyệt đối sẽ hạ độc hại ."

"Vậy tỷ tỷ giải thích thế nào về chuyện độc?"

"Ta cũng !" A Di vội vàng thanh minh: “Độc chắc chắn bỏ, với các thù oán, tại hạ độc? Cô nương nhà bụng cho các tá túc, hại tiểu thư nhà cô chứ?"

! Kỷ Vân Thư lòng giữ họ , nếu ý thì đuổi thẳng cổ họ ngoài từ lâu .

Mọi thù oán!

Hạ độc để gì?

Kiều thúc là phân biệt rõ trắng đen, lập tức mắng nha : "Không bậy, Kỷ cô nương lòng giữ chúng , họ đều là ."

Nha cũng vì quá hoảng loạn nên mới nghi ngờ lung tung, bèn hổ cúi đầu.

Lúc A Kiều , tay cầm lọ t.h.u.ố.c màu trắng lấy từ phòng Kỷ Vân Thư.

"Kỷ cô nương, t.h.u.ố.c đây ."

Kỷ Vân Thư cầm lấy mở , đổ một viên thuốc, nhét miệng Liễu Vân Yên, giúp cô nuốt xuống.

"Đây là t.h.u.ố.c gì ?" Kiều thúc hỏi.

"Đây là t.h.u.ố.c giữ mạng tạm thời! chỉ tác dụng nhất thời thôi, quan trọng nhất bây giờ là mau chóng đưa cô thành tìm đại phu."

Kiều thúc nắm chặt hai tay, suy nghĩ một lát túm lấy trai bên cạnh lệnh: "Nhanh, mau cõng tiểu thư ngoài, chúng lên xe ngựa đến Yến Kinh tìm đại phu, thể chậm trễ nữa."

Chàng trai : "Kiều thúc, mưa to thế , xe ngựa kẹt trong bùn lầy , đợi tạnh mưa mới tính tiếp . Bây giờ chỉ thể cưỡi ngựa thôi, nhưng tiểu thư thế cưỡi ngựa ?"

"Chuyện ... Không lo nhiều thế . Hay là cưỡi ngựa thành ngay bây giờ, cố gắng mời đại phu đến đây khi trời sáng."

Dường như đó là cách duy nhất!

Chàng trai cũng chẳng màng gì nữa, quan trọng nhất là mạng sống của tiểu thư, nhận lệnh định ngay thì Kỷ Vân Thư gọi : "Ta xe ngựa thể đưa ."

Mắt sáng lên.

Kiều thúc rưng rưng nước mắt, tràn đầy hy vọng: "Cô nương thật sự thể đưa chúng ?"

"Xe ngựa thì , nhưng..." Nàng Liễu Vân Yên ngất lịm: “Vị cô nương chịu đến Yến Kinh thì dám chắc, nhưng đến Yến Kinh tìm đại phu vẫn là quan trọng nhất."

"Đa tạ cô nương."

"Đừng vội cảm ơn, mau đỡ Liễu cô nương dậy, đưa lên xe ngựa ."

"Vâng ."

Mấy đỡ Liễu Vân Yên dậy, khoác thêm áo cho cô cõng ngoài.

Kỷ Vân Thư lập tức sai chuẩn xe ngựa. Xe ngựa lớn, thể chở hết , chỉ Kiều thúc và nha theo. Kỷ Vân Thư gọi một ám vệ trong nhà trúc , bảo đ.á.n.h xe đưa họ đến Yến Kinh. Nghĩ thấy A Kiều nhanh nhẹn, thông thạo đường xá Yến Kinh nên nàng bảo A Kiều cùng luôn.

Những còn đều ở đây.

Bao gồm cả Liễu Vân Châu!

Cô bé lóc đòi theo một hồi lâu, nhưng rốt cuộc cũng là đứa trẻ hiểu chuyện, tình hình hiện tại thể theo gây thêm phiền phức nên một lúc thôi.

 

Loading...