NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1542: Kỷ Vân Thư gặp nạn bất ngờ
Cập nhật lúc: 2026-01-23 03:23:55
Lượt xem: 47
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mưa vẫn xối xả, càng lúc càng nặng hạt, như những viên đá nện xuống mặt đất, khiến lòng cũng thắt theo từng đợt mưa đêm.
Liễu Vân Châu trong phòng, nước mắt ngắn nước mắt dài, chốc chốc chạy cửa ngóng, tỷ tỷ thành , bệnh tình thế nào .
A Di sợ cô bé nghĩ quẩn, bèn qua bầu bạn. Thấy cô bé cửa hứng gió lạnh, A Di vội kéo , nắm đôi bàn tay bé nhỏ lạnh ngắt an ủi: "Thôi nào, đừng lo lắng quá, tỷ tỷ em nhất định sẽ ."
"Em sợ lắm."
"Đừng sợ, hiền tự trời giúp."
"Em bao giờ rời xa tỷ , tỷ , em... em..." Nói Liễu Vân Châu thút thít .
Mu bàn tay bé xíu cứ quệt nước mắt liên tục.
A Di vốn giỏi dỗ dành, nhất là với trẻ con càng lúng túng, chỉ nắm tay, xoa đầu Liễu Vân Châu, dỗ dành cô bé ngủ sớm, đợi trời sáng mai sẽ thành thăm chị. Liễu Vân Châu sụt sịt mũi, cũng mệt nên leo lên giường , trằn trọc mãi mới ngủ . A Di nhẹ nhàng lui ngoài.
Lúc ở tiền sảnh, Kỷ Vân Thư đang tra hỏi hai đầu bếp.
"Chuyện độc trong cháo là thế nào?" Nàng ý nghi ngờ ai, chỉ rõ chuyện.
Hai đầu bếp đều ngoài năm mươi, một là Tam nương, một là Vương cô cô, do Tô T.ử Lạc đặc biệt sắp xếp đến lo chuyện ăn uống cho Kỷ Vân Thư. Họ đều là thật thà, lai lịch trong sạch, việc cẩn thận, chăm sóc khác chu đáo, tính tình cũng hiền lành. Hơn nữa, họ từng gặp Liễu Vân Yên, thù oán gì, bảo họ hạ độc thì thật vô lý và cũng chẳng bằng chứng.
Kỷ Vân Thư hỏi, Tam nương bèn đáp: "Kỷ cô nương, độc đó chúng bỏ ! Chúng với Liễu cô nương thù oán, còn chẳng quen , mặt mũi từng thấy, hạ độc hại cô ? Tuy cháo là do nấu, nhưng bảo lỡ tay bỏ nhầm độc thì càng đúng! Ta nấu cháo như khi, quanh tay gì t.h.u.ố.c độc mà lỡ tay rơi ? Kỷ cô nương, cô tin chúng ."
Vương cô cô cũng tiếp lời: " , tuyệt đối chúng , thấy chắc chắn t.h.u.ố.c độc bỏ lúc khác."
"Vậy lúc nấu cháo ai khác bếp ?"
"Không , chỉ hai chúng ."
"Các bà rời lúc nào ?"
"Không ." Cả hai cùng lắc đầu.
Kỷ Vân Thư trầm ngâm, vẻ mặt nghiêm trọng.
Tam nương sốt ruột : "Chuyện nhất định tra cho rõ ràng."
Vương cô cô hùa theo: " thế, tra cho kỹ, nhỡ xảy án mạng thì liên quan gì đến chúng đấy."
Kỷ Vân Thư xong bèn : "Ta tin chuyện liên quan đến hai bà, chỉ hỏi cho rõ thôi, ý gì khác."
Dù , Vương cô cô vẫn lo lắng, run run hỏi: " Kỷ cô nương, chuyện xảy ở đây, độc ở trong cháo, nhỡ... Liễu cô nương đến Yến Kinh xảy chuyện, liệu chúng vạ lây ? Có liên lụy ?"
Kỷ Vân Thư nhẹ nhàng trấn an: "Các bà thì cần sợ."
"Nói thì , nhưng giờ nghi phạm lớn nhất là và Tam nương, nếu bằng chứng chứng minh trong sạch thì quan phủ cũng khó xử."
Nghe , Tam nương cũng bắt đầu sợ, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, l.i.ế.m môi : " đấy, chuyện nhỏ , đừng để liên lụy đến . Ta già, con thơ, cả nhà trông cậy , mà mệnh hệ gì thì cả nhà c.h.ế.t đói mất. Làm ơn đừng đổ tội lên đầu nhé!"
"Ta cũng lo lắm."
Kỷ Vân Thư họ than vãn, nghĩ bụng những nhát gan gánh nặng gia đình thế dám hạ độc lạ? Chẳng khác nào tự tìm đường c.h.ế.t, chẳng lợi lộc gì. Vậy nên thể loại trừ khả năng họ hạ độc.
"Hai bà cứ yên tâm, cho dù chuyện gì xảy , nhất định sẽ bảo vệ hai bà."
Tam nương và Vương cô cô , Kỷ cô nương là bản lĩnh, nếu đường đường Tô tướng quân chẳng quan tâm đến nàng như . Có câu , họ cũng yên tâm phần nào. Thấy trời tối, mưa to, gió lạnh thấu xương, hai bèn xin phép về phòng nghỉ ngơi. Họ khỏi, A Di bước , dúi tay Kỷ Vân Thư một cái lò sưởi tay nhỏ.
"Cô nương, thế nào ? Có hỏi gì ?"
Cầm lò sưởi ấm áp trong tay, Kỷ Vân Thư : "Ta nghĩ chuyện liên quan đến Tam nương và Vương cô cô."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1542-ky-van-thu-gap-nan-bat-ngo.html.]
A Di xị mặt, nhíu mày, ấm ức : "Cô nương, bát cháo đúng là do em bưng lên, nhưng độc tuyệt đối do em bỏ, cô tin em."
"Em cũng nổi chuyện đó ."
"Nô tỳ cho tiền cũng dám." A Di khẳng định chắc nịch, vò đầu bứt tai: “ nô tỳ nghĩ mãi , trong cháo độc? Nếu chúng thì là ai?"
"Nếu đoán lầm... thì là theo Liễu cô nương hạ độc."
"Nói chẳng là nha đầu ? Lúc đó trong phòng ngoài Liễu cô nương chỉ cô ."
"Suy đoán như sai, nhưng thấy nha đầu đó vẻ mặt lo lắng, nước mắt giàn giụa, quan tâm lo lắng cho chủ nhân, giống kẻ hạ độc. Nếu thật sự là cô thì nha đầu quả là cao tay, qua mắt cả ." Kỷ Vân Thư nhận xét. Nàng thấy biểu hiện của nha giống giả vờ, sự lo lắng đều chân thật. Nếu là diễn thì quá đáng sợ .
A Di thì khăng khăng: "Chắc chắn là cô , ngoài cô còn ai đây nữa? Chẳng lẽ Liễu cô nương tự hạ độc ?"
Hả!
"Tự hạ độc?" Kỷ Vân Thư bắt đầu suy ngẫm về câu .
"Chứ còn gì nữa! Không thì là ma ."
"Câu của em cũng lý đấy."
"Hả? Cô nương đừng bảo... thật sự là ma nhé? Em chỉ bừa thôi mà!" A Di rùng , lạnh toát sống lưng, sợ c.h.ế.t khiếp.
Kỷ Vân Thư buồn cô nàng: "Ta bảo là ma ?"
"Vừa nãy cô nương bảo lý mà?"
"Ý là câu em nghi ngờ Liễu cô nương tự hạ độc ."
"À!" A Di gượng.
Kỷ Vân Thư ngoài trời, hỏi: "Cô bé thế nào ?"
"Ngủ ạ, mãi, cứ lo cho Liễu cô nương, mắt sưng húp cả lên. Nô tỳ dỗ mãi mới chịu ngủ."
"Em chịu khó chăm sóc con bé chút, trẻ con gặp chuyện đương nhiên sẽ sợ hãi."
"Vâng, tối nay nô tỳ sẽ trông chừng con bé."
Trời khuya, Kỷ Vân Thư đợi mãi thấy Cảnh Dung đến, đành về phòng. A Di cùng nàng hậu viện, đến hành lang thì thấy một tiếng hét thất thanh.
Giọng đặc trưng, rõ ràng là của Liễu Vân Châu.
"Là cô bé đó."
Kỷ Vân Thư về phía phát tiếng hét, đúng là từ phòng Liễu Vân Châu.
A Di giật : "Kỷ cô nương, chuyện ...?"
"Đi xem ."
Hai rảo bước tới cửa phòng, bên trong vang lên tiếng hét nữa. Kỷ Vân Thư đẩy cửa xông . Trong phòng tối om, chỉ chút ánh sáng yếu ớt hắt từ đèn lồng ngoài cửa.
"Cô bé?" Kỷ Vân Thư gọi mò mẫm chạy về phía giường.
mấy bước, gáy nàng bỗng đau điếng như ai giáng một đòn mạnh, cổ như gãy đôi. Nàng kịp cảm nhận cơn đau, cũng kịp xem là ai thì một cơn chóng mặt ập đến, mắt tối sầm, loạng choạng ngã gục xuống.
Hơi lạnh từ sàn nhà truyền khắp .
Một bóng đen to lớn từ từ bao trùm lấy nàng...
Ý thức nàng dần chìm bóng tối.