NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1545: Cáo chúc tết

Cập nhật lúc: 2026-01-23 03:23:58
Lượt xem: 44

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe , Lý Thời Ngôn thầm thở phào: Thế là uống rượu thả ga .

"Được, ."

Chu Dao hề thất vọng đau lòng vì đồng ý nhanh như , ngược còn tỏ phóng khoáng: "Vậy hẹn gặp ."

Nói xong, nàng định , nhưng đến mặt Lạc Dương thì dừng , sang hỏi Lạc Dương đang thẫn thờ: "Nếu nhớ nhầm thì tên là Lạc Dương nhỉ? Không Kỷ cô nương giờ ở ? Huynh cùng Thời Ngôn, chắc hẳn Kỷ cô nương cũng ở gần đây?"

Nàng chuyện Kỷ Vân Thư rời !

Không nhắc thì thôi, nhắc đến Lạc Dương càng thêm sầu não, lòng buồn rười rượi, mãi mới rặn một câu: "Cô rời khỏi đây ."

"Đi ?" Chu Dao ngạc nhiên, trấn tĩnh một chút sang Lý Thời Ngôn với ánh mắt xót xa. Lần Lý Thời Ngôn rõ với nàng, trong lòng giấu hình bóng Kỷ cô nương suốt năm năm, gặp chỉ mặt một . Giờ Kỷ Vân Thư , họ gặp ? Nên nàng quan tâm hỏi: "Huynh bảo gặp cô một , gặp ?"

Giọng nàng bình thản, bi thương, tiếc nuối ghen tuông.

Chỉ là sự quan tâm thuần túy!

Lý Thời Ngôn ngẩn , chính cũng gặp . Đêm đó Cảnh Dung đ.â.m một kiếm, Kỷ Vân Thư lao tới ôm lấy , coi như là gặp trong mơ hồ . Hắn gật đầu: "Gặp ."

"Vậy thì , hi vọng trong lòng ... sẽ còn nuối tiếc."

Nói xong, nàng mỉm , đôi môi đỏ mọng khẽ cong lên, cùng Thái Nhi .

Lý Thời Ngôn theo bóng lưng nàng hồi lâu hồn.

Mãi đến khi Lạc Dương huých vai : "Sao nhớ... hình như các sắp thành mà?"

"Hủy hôn ."

"Đồ ngốc! là đại ngốc!" Lạc Dương vốn mồm miệng bô bô, nấy, thích vòng vo: “Ta mà là ngươi, cô nương thế đời nào buông tay. Ở sơn trang Ninh An, vì ngươi mà hết nước mắt, còn tìm cách giúp ngươi, mối lương duyên thế ngươi đạp đổ? Có ngốc cơ chứ?"

"Ngươi thích ? Thích thì nhích !"

Lạc Dương hừ một tiếng, nhún vai: "Ta thích cũng chẳng thèm để ý đến . Hơn nữa, trong lòng ."

Lý Thời Ngôn cũng thẳng thắn: "Trong lòng cũng ."

Đều là Kỷ Vân Thư!

Hai bên ngầm hiểu ý .

"Thôi, , rượu ở đây ngon nhất đấy." Lý Thời Ngôn kéo Lạc Dương trong.

Phong Nhã Các là chốn ăn chơi sang trọng bậc nhất Yến Kinh, là một khuôn viên rộng lớn, bố trí tao nhã chẳng kém gì ngự hoa viên trong hoàng cung. Bên trong mấy chục gian nhã các để thưởng đàm đạo, còn đình đài, giả sơn, hoa cỏ, cầu nhỏ nước chảy róc rách, cả sân khấu hát, thư phòng chữ vẽ tranh... Biết bao con nhà quyền quý tụ tập ở đây tán gẫu, khoe khoang bảo vật mới tậu thì cũng bàn chuyện để ý cô nào, hoặc so bì bản lĩnh, so xem ai mồm mép hơn. mấy ngày nay chủ đề nóng hổi nhất vẫn là đại tuyển Hoa khôi. Nhà nào con gái tham gia? Cô nương nào xinh ? Câu chuyện rời hai chữ "nữ nhân", thi thoảng từ gian nhã các nào đó vang lên tiếng "khả ố", mang đầy ẩn ý.

Ngoài đám vương tôn công tử, dạo các cô nương cũng lui tới đây nhiều. Họ ăn vận lộng lẫy, đến ngắm hoa, thưởng , gảy đàn...

Hi vọng kết giao với vị quan lớn nào đó, thành Hoa khôi thì cũng kiếm tấm chồng giàu sang, cũng là một lựa chọn tồi.

Chu Dao trong, dẫn nàng đến một gian nhã các. Trên đường , Thái Nhi hỏi: "Tiểu thư, thấy Thế tử, thực sự buông bỏ ?"

"Sao em hỏi thế?"

"Mấy ngày nay nô tỳ dám nhắc vì sợ tiểu thư buồn, nhưng thấy tiểu thư gặp Thế t.ử bình thản quá, nô tỳ thấy lạ. Nếu tiểu thư trong lòng khó chịu thì đừng cố tỏ mạnh mẽ."

"Ta buồn bao giờ? Cái con bé đừng đoán mò tâm tư của ."

"Nô tỳ theo hầu tiểu thư bao lâu nay, chẳng lẽ hiểu tiểu thư?"

"Đừng hỏi nữa, cũng đừng nữa. Ta với Thời Ngôn giờ chỉ là bạn bè bình thường thôi." Chu Dao nhấn mạnh.

Thái Nhi đành im lặng.

Lát , hai đến nhã các.

Không quá rộng nhưng cũng nhỏ!

Bài trí bên trong , cổ kính, đàn tranh đặt sẵn, nước cũng pha.

"Chu tiểu thư, xem thế ? Vẫn là gian đấy ạ." Tiểu nhị .

Chu Dao lịch sự đáp: "Cảm ơn, chỗ lắm."

"Vậy mời , tiểu nhân ở ngay bên ngoài, cần gì cứ gọi."

"Ừ."

Tiểu nhị lui .

Chu Dao xuống. Cửa sổ sát đất bằng tre lớn, thể thấy giả sơn, dòng suối và muôn hoa bên ngoài, cùng những nam thanh nữ tú dạo bước trong vườn...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1545-cao-chuc-tet.html.]

lúc ...

Bên ngoài vang lên tiếng gọi: "Chu Dao?"

Hửm?

Giọng ai quen thế nhỉ?

Là Khâu Thục!

là oan gia ngõ hẹp, thế mà cũng gặp .

Chu Dao cửa, thấy Khâu Thục bước . Nàng mặc bộ váy hồng phấn, đầu cài đầy trâm, trang điểm "lồng lộn", còn tưởng hôm nay nàng lấy chồng.

Khác với khi, gặp Chu Dao, Khâu Thục còn vẻ hống hách, kiêu ngạo, mà ánh mắt phần dịu dàng và nịnh nọt.

Lạ nhỉ?

Hôm nay gió thổi chiều nào ?

Chu Dao dự cảm chẳng lành, chắc chắn đối phương mục đích gì đó.

Khâu Thục thấy Chu Dao thần sắc tươi tỉnh, sấn tới nắm lấy tay nàng, ân cần hỏi han: "Chu Dao, cô chứ? Nghe cô từ sơn trang Ninh An về thì đổ bệnh, sợ c.h.ế.t khiếp. Chỉ là dạo bận quá, tiện đến thăm cô, mau để xem nào, khỏi hẳn ?"

Trời đất!

Nàng điên , nếu điên thì là mất trí nhớ, quên sạch sành sanh đây ghét Chu Dao thế nào.

"Khâu cô nương, chuyện gì cô cứ thẳng ."

Bà đây quen thế !

Khâu Thục kéo nàng xuống, : "Ta thì chuyện gì ? Nghe cô cũng đến nên qua chào hỏi một tiếng, dù chúng cũng là tỷ tỷ em mà! Cô bệnh, cũng thấy thoải mái. thấy cô sắc mặt hồng hào thế chắc là khỏi , cũng đỡ lo."

Đồ mặt dày!

Giờ Khâu Thục vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y Chu Dao.

Chu Dao gượng, vội rút tay về, kín đáo dùng khăn tay lau lau, : "Đa tạ quan tâm, khỏi ."

"Vậy thì ."

"Cô cũng thấy , nếu chuyện gì thì tiễn nhé."

Ý đuổi khách rõ.

Khâu Thục chủ đích đến đây, đời nào chịu dễ dàng như ?

Nàng vội gọi nha : "Nhanh, mang đồ chuẩn đây."

"Vâng!" Nha bên cạnh lấy một chiếc hộp gấm đỏ, đặt lên bàn.

Chu Dao liếc , thầm nghĩ, rốt cuộc định giở trò gì?

Khâu Thục dịu dàng : "Cô bảo khéo , gần đây kiếm hai cây trâm , giữ một cây, cây còn định tặng khác, lúc đó bèn nghĩ ngay đến cô."

Nói , nàng mở hộp !

Bên trong là một cây trâm ngọc bích, long lanh tinh xảo. Đầu trâm bọc vàng, uốn thành hình bán nguyệt rỗng, giữa khảm một viên đá quý màu đỏ trong suốt, cực kỳ mắt.

Cái ... là cáo chúc tết gà đây mà!

Dự cảm trong lòng Chu Dao càng mãnh liệt.

Khâu Thục : "Ta thấy cây trâm hợp với cô, nên đặc biệt giữ cho cô, tin là cô sẽ thích." Vừa , nàng sờ lên cây trâm ngọc y hệt đầu , : “Cô xem, chúng đeo giống , là tỷ tỷ em nhất ."

"..."

"Cô thử xem." Khâu Thục lấy cây trâm , định cài lên tóc đối diện.

Chu Dao ngả tránh né: "Không cần , cảm ơn ý của Khâu cô nương, trâm thế cô cứ giữ lấy mà dùng."

"Ta tặng cô mà, cô cứ nhận ."

"Thật sự cần , cảm ơn."

Tay Khâu Thục cứng đờ giữa trung, nụ mặt cũng cứng ngắc...

Vô cùng gượng gạo!

 

Loading...