NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1550: Khâu Khúc Nhi
Cập nhật lúc: 2026-01-23 03:24:03
Lượt xem: 53
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chu Dao chẳng qua chỉ đuổi khéo Khâu Thục để nàng đừng bám lấy nữa nên mới nhận lời qua loa, chứ đời nào ngốc đến mức thực sự đỡ cho nàng mặt cha . Chuyện ngu ngốc đó, nàng .
Kẻo rước họa !
Dù đây chuyện tư, nếu lớn chuyện, Chu Thượng thư e là chỉ cách chức đơn giản , nhỡ chọc giận thiên uy, Hoàng thượng nổi giận c.h.é.m đầu Chu Thượng thư cũng nên.
Đổi nhỏ lấy lớn, ai dám mạo hiểm.
Chu Dao cũng !
Nàng về phía đó, Lạc Dương , chỉ còn Khâu Thục nhếch nhác bệt đất, dung nhan tàn tạ, mất hết thể diện, vẻ đanh đá kiêu căng thường ngày giờ trở nên xí vô cùng. Người xung quanh chỉ trỏ, châm chọc, cợt nàng .
Lúc Khâu Thục chẳng khác nào con thú trong sở thú vây xem bàn tán, mà nàng thì chẳng còn sức mà đôi co, chỉ tìm cái lỗ nẻ mà chui xuống, tiếp tục mất mặt ở đây nữa.
Chu Dao lắc đầu, thở dài, với Thái Nhi: "Thôi, chuyện chúng quản , cũng chẳng liên quan gì đến chúng , thôi."
Không dây dưa hóng hớt!
Rồi rước vạ .
Thái Nhi đỡ nàng định rời , quanh một lượt, thắc mắc: "Phải tiểu thư, Lạc công t.ử cùng Thế t.ử mà? Sao thấy Thế t.ử ?"
Hỏi xong Thái Nhi mới thấy hối hận.
Bây giờ mặt tiểu thư, điều cấm kỵ nhất là nhắc đến hai chữ "Thế tử".
Thế mà nàng cứ đ.â.m đầu bụi rậm.
Sắc mặt Chu Dao đổi, chỉ nhẹ nhàng một câu: "Thế t.ử ở liên quan đến em, cũng liên quan đến ."
Nàng xem nhẹ chuyện, giờ nàng và Lý Thời Ngôn hủy hôn, họ là bạn, là bạn bè bình thường, nên đối phương gì, ở cũng chẳng liên quan gì đến nàng.
Thái Nhi mặt ngượng ngùng, nuốt nước bọt vội : "Vâng, đương nhiên liên quan đến tiểu thư , chỉ là nô tỳ thấy..."
Chu Dao ngắt lời: "Đừng thấy với chả nghĩ nữa, chuyện nên quản thì đừng đa miệng, cũng đừng hỏi han."
"Vâng, nô tỳ ."
"Ra ngoài chuyến cũng xem đủ , qua tiệm phấn son mua ít đồ về."
"Vâng."
Họ , Khâu Thục nhếch nhác cũng nha đỡ dậy rời khỏi đó.
Lên xe ngựa, nha tìm tấm chăn đắp cho Khâu Thục.
"Tiểu thư, còn lạnh ?"
Khâu Thục run cầm cập, mặt từ trắng bệch chuyển sang tái xanh, nàng quấn chặt chăn, hà lạnh, lườm nha cháy mắt, mắng: "Đồ vô dụng, lúc cái tên súc sinh lôi bổn tiểu thư xuống nước, ngươi c.h.ế.t ở ? Không đường mà chắn ?"
"..."
"Giờ nông nỗi , mất hết cả mặt mũi, cái đồ vô dụng nhà ngươi."
"..." Nha dám cãi nửa lời, trong mắt thoáng chút tủi .
Rõ ràng chuyện chẳng liên quan gì đến , hơn nữa Lạc Dương bất ngờ lao lên từ nước, nhanh đến mấy cũng kịp phản ứng, huống hồ nàng chỉ là một nha , trong tình huống đó kéo tiểu thư cũng kịp!
Khâu Thục thấy nàng cúi đầu, vẻ mặt tủi , bèn hừ một tiếng: "Sao? Mắng oan ngươi ?"
"Nô tỳ dám, là của nô tỳ, xin tùy tiểu thư trách phạt!"
"Đồ vô dụng, đợi về nhà sẽ dạy dỗ ngươi một trận."
Trận đòn là tránh khỏi .
Nha mím môi, lí nhí: "Nô tỳ xin chịu phạt!"
Tiếng tuy nhỏ nhưng vẫn lọt tai Khâu Thục, nàng tuy sức cùng lực kiệt nhưng trong lòng bốc hỏa, vung tay tát nha một cái giòn giã.
"Tiện tỳ!"
"A..." Nha đ.á.n.h lệch cả mặt, dấu tay in hằn má, nàng vội quỳ xuống, cúi đầu thút thít: "Nô tỳ , tiểu thư tha mạng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1550-khau-khuc-nhi.html.]
"Bị phạt thì cứ chịu , mà lắm lời thế."
"Nô tỳ dám."
"Quỳ đấy lên!" Khâu Thục trút hết bực dọc lên đầu nha .
Nha cứ thế quỳ, lén lau nước mắt.
Uất ức quá!
Ai bảo khổ!
Khâu Thục quấn chặt chăn, dựa thành xe, quát: "Còn bảo xe chạy nhanh lên, bổn tiểu thư c.h.ế.t rét ?"
Toàn ướt sũng, lạnh thấu xương.
Nàng tuyệt đối ốm, nếu ốm thì thể thi Hoa khôi, bù nổi mất.
Nha thò đầu giục phu xe chạy nhanh.
Xe ngựa tăng tốc, lao vút phố dài...
Người bảo tiếng lành đồn gần, tiếng dữ đồn xa, vụ việc lan truyền nhanh như gió, đầy một nén nhang đồn khắp thành Yến Kinh.
Ai cũng kháo ruột Hoàng hậu là Khâu Thục ném một nam t.ử lạ mặt xuống hồ suýt c.h.ế.t đuối, kết quả tự hại , kéo xuống hồ ướt như chuột lột, suýt thì toi mạng.
Chuyện một đồn mười, mười đồn trăm, càng đồn càng ly kỳ, thêu dệt nên bao chuyện tưởng.
Ví dụ, bảo nam t.ử c.h.ế.t đuối !
Cũng bảo, Khâu Thục cũng c.h.ế.t đuối !
Thậm chí...
Có đồn nam t.ử thực là tình cũ của Khâu Thục, nhưng vì đối phương chịu cưới, nàng mới giận quá ném xuống hồ, hoặc là Khâu Thục chê bai nam t.ử , nam t.ử đau khổ quá nên nhảy hồ tự tử.
Đương nhiên, còn tin đồn ly kỳ hơn nữa, rằng nam t.ử vợ, Khâu Thục giấu gia đình tư thông với , kết quả thai, nhưng đối phương chối bay chối biến nên mới xảy chuyện!
Tin đồn bao giờ cũng lan nhanh và ngày càng điên rồ, chẳng cần thật giả, chỉ cần , bàn tán và truyền tai .
Chuyện ngay trong ngày truyền đến hoàng cung.
Cung nữ Úy Lam chuyện bèn kể sót một chữ cho Trung cung nương nương.
Hoàng hậu Khúc Khương, một , vạn !
Hưởng thụ vinh quang mà phụ nữ đều ao ước!
Hoàng hậu Khâu Khúc Nhi dung mạo vô cùng xinh , vẻ của Tây Thi, sự dịu dàng của dòng nước, khí chất thoát tục, dù ngoài ba mươi nhưng hề thấy dấu vết thời gian, đoan trang ung dung, cao quý lạnh lùng, khiến bất giác sinh lòng kính sợ. Nàng là Hoàng hậu thứ hai của Vua Khúc Khương ( gọi là Hoàng thượng), Tiên Hoàng hậu Lương thị qua đời vì bạo bệnh, nàng nhờ Hoàng thượng độc sủng mà một bước lên Kế hậu. Sự sủng ái đương nhiên mang vinh hiển cho cả dòng họ Khâu, ban thưởng ngớt.
Chỉ trong vòng một năm ngắn ngủi, những tài giỏi trong họ Khâu đều chen chân triều quan, tuy quan to chức lớn, nắm quyền sinh sát, nhưng dù cũng là phe cánh của Hoàng hậu nên cũng chút lợi lộc, các đại thần trong triều cũng nể nang vài phần.
là một quan cả họ nhờ!
Là ý !
Lúc , Khâu thị đang lim dim nghỉ ghế quý phi trong nội điện, ngoại điện mấy nữ t.ử đang gảy đàn, tiếng nhạc du dương êm tai, khiến lòng thư thái, cộng thêm buổi trưa nên càng thêm buồn ngủ.
Úy Lam bẩm báo xong xuôi, thêm: "Hiện giờ nhiều đang bàn tán chuyện , ảnh hưởng lớn."
Khâu thị mở bừng đôi mắt phượng, gương mặt xinh thoáng vẻ vui, cau mày xác nhận: "Xảy lúc nào?"
Giọng nhẹ nhàng êm ái.
Mềm mại như nắm đ.ấ.m đ.á.n.h mây.
Úy Lam đáp: "Xảy sáng nay ạ, nô tỳ Tiểu Quý T.ử xuất cung việc về kể , giờ trong thành nhiều bàn tán lắm, nhưng Tiểu Quý T.ử cũng chỉ nồi chõ, nên thật giả thế nào nô tỳ rõ, là đồn thổi, bịa đặt sinh sự."
"Nếu chuyện đó thì ai dám đặt điều?" Khâu Khúc Nhi giọng trách móc, im lặng một lát, dường như tin lắm, ngẫm nghĩ : “A Thục xưa nay hiểu chuyện, nặng nhẹ, cái gì nên cái gì , đột nhiên phạm sai lầm hồ đồ thế ? Lại còn mặt bao , trong chuyện chắc chắn uẩn khúc."
Uẩn khúc?
Sao liên quan đến uẩn khúc?
Úy Lam khó hiểu hỏi: "Ý nương nương là?"