NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1553: Giống Quá

Cập nhật lúc: 2026-01-23 03:26:41
Lượt xem: 37

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi về đến phủ thì trời ngả sang chiều.

Khang Định Hầu về tới cửa phủ thì thấy gia nhân đang tiễn một vị đại phu về. Đang yên đang lành mời đại phu?

Ông lập tức gọi hỏi: "Chuyện ? Trong phủ ai thương?"

Tên gia nhân ấp úng, run lẩy bẩy.

Khang Định Hầu thấy như bèn nổi giận quát: "Rốt cuộc là ? Còn mau ?"

"Là... là Thế t.ử thương, nên mới mời đại phu đến."

"Thời Ngôn thương ?"

"Vâng!"

Trong lòng Khang Định Hầu thắt , lập tức nhanh về phía hậu viện, hỏi: "Sao Thế t.ử thương?"

"Tiểu nhân cũng chuyện gì xảy . Sáng sớm Thế t.ử ngoài, lúc trở về thì cánh tay thương, m.á.u chảy nhiều. Cũng may là gì đáng ngại, lão gia đừng lo lắng quá."

Đến viện của Lý Thời Ngôn, bên ngoài vây kín mít. Mọi thấy Hầu gia đến bèn vội vàng lùi sang hai bên, thở mạnh cũng dám. Lúc , ai mà dám xông lên chứ.

Hầu gia bước vội đến cửa phòng, đầu tiên là ngửi thấy mùi rượu nồng nặc.

Mùi rượu! Sao mùi rượu nồng nặc thế ?

Sau đó là mùi m.á.u tanh, xộc thẳng mũi!

Tiểu Lộ T.ử đang lo lắng canh giữ bên giường, thấy Hầu gia đến bèn bật dậy, cứng đờ, sắc mặt kinh sợ, run lên bần bật. Mặt tái mét, thầm nghĩ phen tiêu đời .

"Lão gia." Hắn gọi một tiếng, giọng cũng run rẩy.

Khang Định Hầu tới bên giường, thấy Lý Thời Ngôn hôn mê bất tỉnh, cánh tay quấn băng dày cộm, m.á.u vẫn còn thấm ít.

"Rốt cuộc là chuyện gì?" Ông chất vấn!

Tiểu Lộ T.ử cúi gằm mặt xuống: "Là... Thế t.ử ngài ... ngài ..."

Ấp úng mãi nên lời!

Khang Định Hầu mặt đầy vẻ vui, trừng mắt quát: "Nói!"

Tiếng quát lớn đầy uy lực dọa Tiểu Lộ T.ử sợ đến mức hai chân mềm nhũn, cả quỳ sụp xuống.

"Bịch!" Đầu gối va xuống nền đất phát tiếng động lớn, thôi thấy đau điếng.

Hắn : "Đều là của tiểu nhân. Hôm nay Thế t.ử lẽ tâm trạng nên khỏi phủ, tiểu nhân thực sự ngăn , đành theo Thế t.ử ngoài. Không ngờ Thế t.ử uống nhiều rượu, kết quả uống mãi... say, cánh tay thương ở , cứ... chảy m.á.u ngừng, tiểu nhân bèn lập tức đưa Thế t.ử về."

"Đồ sống c.h.ế.t!"

"Là của tiểu nhân, cầu xin Hầu gia tha mạng!"

"Ta sớm dặn dò ngươi nhất định trông chừng Thế t.ử cẩn thận, ngươi điếc ? Hay là lời ngươi bỏ ngoài tai?"

"Tiểu nhân dám."

Hầu gia tức đến nghiến răng nghiến lợi! bây giờ lúc đ.á.n.h mắng hạ nhân. Ông lo lắng giận dữ, tiếp tục hỏi Tiểu Lộ Tử: "Đại phu thế nào?"

Tiểu Lộ T.ử càng cúi thấp đầu hơn, trả lời: "Đại phu vết thương của Thế t.ử là do kiếm gây , hơn nữa là thương từ mấy ngày . Lần là do uống rượu, cộng thêm vận động mạnh nên mới khiến vết thương rách ."

Hắn tuy sợ c.h.ế.t, nhưng những lời vô cùng trôi chảy, từng câu từng chữ rõ ràng rành mạch.

Hầu gia khó hiểu: "Vết kiếm thương? Nó kiếm đ.â.m khi nào? Từ khi ở Ninh An sơn trang trở về, chẳng nó vẫn luôn ở trong phủ ?"

"..." Tiểu Lộ T.ử dám lên tiếng. Mấy hôm , Thế t.ử lén lút ngoài!

Hầu gia thấy như , quát: "Còn mau !"

"Thế tử... từ Ninh An sơn trang trở về, thật ngoài hai ."

Nghe xong, Hầu gia kìm nén cơn giận trong lòng nữa, tung một cước đá mạnh vai Tiểu Lộ Tử.

Tiểu Lộ T.ử đá ngã lăn đất! Hắn lồm cồm bò dậy cứ thế rạp xuống đất, dám ngẩng đầu lên. Người run rẩy càng dữ dội hơn!

Hầu gia giận sôi gan, hỏi: "Nó ? Ai thương?"

"Tiểu nhân... tiểu nhân , chỉ hình như Thế tử... đến Tô phủ."

Tô phủ? Tô T.ử Lạc?

Sao thương ở Tô phủ?

Hơn nữa, vết thương từ mấy ngày , tại Lý Thời Ngôn tuyệt nhiên nhắc tới, rốt cuộc là chuyện gì?

vẫn còn hôn mê bất tỉnh, hỏi cũng hỏi .

Tiểu Lộ T.ử liên tục cầu xin: "Lão gia, tiểu nhân thật sự cái gì cũng , cũng thực sự ngăn cản ạ!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1553-giong-qua.html.]

Kể cũng thể thông cảm! Lý Thời Ngôn cái thằng nhóc thối tha đó, ai mà khuyên cho nổi? Ông cha còn chẳng khuyên , Tiểu Lộ T.ử chỉ là một hạ nhân càng dám xen chuyện của chủ tử, đừng là ngăn cản, là chuyện thể nào.

Hầu gia tuy tức g.i.ế.c , nhưng tên nô tài cũng theo Lý Thời Ngôn từ nhỏ, dọa dẫm thì chứ g.i.ế.c thật thì nỡ.

Trước mắt quan trọng nhất là thương thế của Lý Thời Ngôn!

Hầu gia bực bội chẳng buồn , xuống mép giường, Lý Thời Ngôn mặt mày trắng bệch, nồng nặc mùi rượu mà thở dài sườn sượt. Sao nuôi một đứa con trai hiểu chuyện thế . Mới thoát nạn từ Ninh An sơn trang trở về, lập tức xảy chuyện ! là cái đồ khiến bớt lo!

...

Cùng lúc đó.

Kỷ Vân Thư hôn mê lâu, nàng tỉnh trong cơn đau nhức.

Trong đầu như sâu đang đục khoét, gặm nhấm ngừng, cũng may cơn đau đang từ từ giảm bớt...

Khoảnh khắc nàng mở mắt , đập mắt là tấm màn lụa đang lay động. Ánh sáng xuyên qua tấm màn tạo cảm giác mơ màng, nàng khẽ chun mũi, ngửi thấy một mùi hương hoa nhài thoang thoảng, dễ chịu.

Phản ứng đầu tiên là, Đây là ?

Nhớ là... lúc đó thấy Liễu Vân Châu hét lên một tiếng, nàng bèn vội vàng chạy qua xem xét. Vừa mới bước phòng, gáy truyền đến một cơn đau nhói, tiếp đó... ngất , gì nữa.

Nàng day day thái dương dậy, lúc mới phát hiện đang ở trong một căn phòng bài trí vô cùng trang nhã, sạch sẽ gọn gàng, qua giống như khuê phòng của tiểu thư nhà giàu nào đó.

Sao ở đây? Ai đ.á.n.h ngất ?

Trong đầu nàng đầy rẫy nghi vấn, đó vén chăn xuống giường, lúc mới phát hiện quần áo đổi. Hiện giờ nàng đang mặc một bộ đồ lót màu tím nhạt, vô cùng đơn giản.

Trong lúc đó xảy chuyện gì, nàng .

Nàng chân trần xuống giường, từng bước về phía cửa. Chỉ là còn tới cửa, bên ngoài đẩy cửa bước .

Là hai cô gái trẻ dáng vẻ ngoan ngoãn, chừng mười lăm mười sáu tuổi!

"Cô nương tỉnh ." Cô gái áo xanh vui mừng, lập tức sai nha đầu bên cạnh báo tin.

Kỷ Vân Thư theo bản năng lùi một bước, cảnh giác hỏi: "Các là ai?"

"Cô nương đừng sợ, chúng sẽ hại cô ."

"Rốt cuộc các là ai?"

"Chuyện ..." Cô gái áo xanh ấp úng, vội vàng bước tới khoác tay Kỷ Vân Thư, thiết : "Cô nương ngủ li bì một ngày một đêm , chắc hẳn đói lắm ? Hay là để chuẩn chút gì cho cô ăn, cô cứ ăn chút gì lót , đợi Hồng Nương tới sẽ rõ ngọn ngành với cô."

Hồng Nương? Đó là ai?

Nàng rút tay khỏi tay cô gái , lùi về một bước.

Bây giờ đầu óc mù tịt! Ngay cả đang ở cũng ?

Tuy nhiên, cô gái áo xanh dường như , cử chỉ toát lên vài phần cung kính, vẻ gì là đe dọa nàng.

mà...

Kỷ Vân Thư khi rõ chuyện thì trong lòng thể buông lỏng cảnh giác. Nàng ngoài cửa, đập mắt là một cái sân lớn, trồng đủ loại hoa cỏ cây cối, vô cùng nhã nhặn.

Cô gái áo xanh gọi khẽ: "Cô nương?"

Kỷ Vân Thư thu ánh mắt, hỏi nữa: "Các bắt đến đây gì?"

"Cô nương, chúng ác ý, cô cần sợ hãi."

"Đã ác ý, cớ đ.á.n.h ngất đưa đến đây?"

"..." Cô gái áo xanh nhất thời , mặt thoáng chút lúng túng. Cũng tại , khi đôi mắt của Kỷ Vân Thư, cô cảm thấy chút sợ hãi.

Lúc , bên ngoài truyền đến giọng lanh lảnh của một phụ nữ: "Tỉnh là , tỉnh là ."

Giọng lớn dần đến tận cửa.

Chỉ thấy một phụ nữ dáng đẫy đà bước , ăn mặc lòe loẹt, môi tô son đỏ chót, mặt trát lớp phấn dày cộp, toát mùi hương nồng nặc đến sặc mũi, trông hệt như tú bà trong kỹ viện.

Người là Hồng Nương mà cô gái áo xanh nhắc tới.

Hồng Nương thấy Kỷ Vân Thư, hai mắt bèn sáng rực lên, thẳng tới gần, miệng : "Thực sự là quá giống ."

Đáy mắt bà ánh lên sự kích động!

Kỷ Vân Thư khẽ nhíu mày, phản ứng đầu tiên là kẻ đến ý , ắt mục đích.

Nàng hỏi: "Bà là ai?"

"Ta tên Hồng Nương, là chưởng sự của Thúy Duyệt Các."

Thúy Duyệt Các? Là cái nơi khỉ ho cò gáy nào?

...

 

Loading...