Xe ngựa rời bao lâu thì Cảnh Dung tới cửa Nam, bên ngoài chiếc xe ngựa chờ sẵn còn bóng dáng.
Trong lòng thoáng chút bực bội, hỏi thị vệ gác cổng: "Xe ngựa của phủ Dung Vương ?"
"Vừa mới ạ."
"Kỷ cùng cung với bổn vương ?"
Linh cảm chẳng lành dâng lên.
Thị vệ thành thật đáp: "Vị Kỷ đó lên xe ngựa ."
Được lắm Kỷ Vân Thư, bổn vương là bằng xương bằng thịt sờ sờ đấy, cô thấy lên xe cố tình đợi ?
Gan to thật! Hắn nổi giận nhưng cố kìm nén!
Hắn cũng đoán lý do Kỷ Vân Thư đợi , chẳng qua là sợ ngăn cản cô đến Lương Sơn nên mới tiền trảm hậu tấu.
Tiểu nha đầu , lát nữa bắt cô, bổn vương sẽ cho cô tay.
Cảnh Dung lệnh thị vệ dắt ngựa tới, nhảy lên lưng ngựa phi nước đại về hướng Lương Sơn.
Phía , đôi mắt đen thẫm của Cảnh Diệc chằm chằm theo bóng Cảnh Dung đang ruổi ngựa xa.
Tâm phúc Đấu Tuyền bên cạnh hỏi nhỏ: "Dung Vương một , thuộc hạ cần..."
Cảnh Diệc nhếch mép, giọng âm trầm: "Tốt nhất cho sạch sẽ gọn gàng một chút, đừng để dấu vết."
"Vâng!"
Đấu Tuyền định việc thì Cảnh Diệc giơ tay ngăn , suy tính kỹ lưỡng : "Thôi, báo cho Nghiêm Duy Di , bảo phái mang theo độc Thạch Ban, dù cũng hận Cảnh Dung thấu xương. Tiện thể trừ khử luôn cả Kỷ Vân Thư , tránh đêm dài lắm mộng."
"Vương gia minh."
"Dù cũng là ở kinh thành, thể để bẩn tay bổn vương ." Hắn nhạt.
...
Lương Sơn cách cổng thành xa, ngay cạnh quan đạo. Dọc đường , thi thoảng Kỷ Vân Thư vén rèm , xe ngựa qua tấp nập.
Nửa nén hương , xe đến chân núi Lương Sơn.
Kỷ Vân Thư xuống xe, sắc trời, lúc đang là giữa trưa, chướng khí ở Lương Sơn quá nặng.
Phu xe tò mò hỏi: "Kỷ , ngài đến đây gì?"
"Không gì, ngươi cứ đợi ở đây là ."
"Cái ..." Phu xe vẻ khó xử.
"Yên tâm , xa , chỉ quanh quẩn gần đây thôi."
"Ta vẫn nên theo thì hơn, lỡ xảy chuyện gì, ăn với Vương gia."
Vừa , phu xe dắt xe ngựa sang một bên, buộc dây gốc cây to, định theo Kỷ Vân Thư lên núi.
Kỷ Vân Thư từ chối: "Ngươi cứ ở đây trông xe , kẻo lát nữa xảy chuyện, và ngươi bộ về phủ Dung Vương đấy. Lúc đó trời tối đen, cửa thành đóng mất thì khổ."
Quan đạo tuy an , nhưng chiếc xe ngựa sang trọng để hơ hớ bên đường trông coi, khó bảo đảm kẻ thuận tay dắt bò. Đi bộ từ đây về phủ Dung Vương thì xa quá! Cho nên, cứ cẩn thận vẫn hơn!
Phu xe nghĩ ngợi, cũng thấy lo, cãi Kỷ Vân Thư nên đành ở đợi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-156-len-luong-son.html.]
Theo lời Kinh Triệu Doãn, t.h.i t.h.ể tìm thấy ở chân núi phía Đông Nam Lương Sơn, còn vị trí hiện tại của Kỷ Vân Thư là phía Tây.
Cô yên suy nghĩ một lát. Miệng lẩm bẩm: "Nếu nạn nhân từ đây xuống, cô đến phía Đông Nam? Vòng qua chân núi băng qua cánh rừng ?"
Tính toán kỹ lưỡng trong đầu, cô bỗng bừng tỉnh! Đôi mắt mở to, thoáng chút kinh ngạc nhưng cũng xen lẫn mừng rỡ.
Cô bẻ một cành cây gậy, định băng qua cánh rừng rậm rạp mặt để đến chân núi phía Đông Nam.
Vừa bước rừng, ẩm ập mặt, luồng khí lạnh lẽo khiến cô rùng .
Vốn dĩ ánh sáng giữa trưa là rực rỡ nhất, nhưng trong cánh rừng , ánh sáng những tán cây cao lớn che khuất, trở nên âm u trầm mặc. Bóng lá cây in xuống nền đất bùn lầy lội, cộng thêm gió lạnh thổi qua rít lên từng hồi, toát lên vẻ quỷ dị rợn .
Cũng may cô gặp xác c.h.ế.t nhiều, nên cũng chẳng sợ cánh rừng sâu lắm.
Dựa gậy gỗ, cô khó nhọc bước từng bước lên cao. Hơi ẩm ngày càng nặng, cái lạnh bắt đầu lan tràn khắp cơ thể, bước chân ngày càng nặng nề, thở cũng trở nên dồn dập.
Vì dốc hướng lên , đường trơn trượt khiến cô lỡ chân trượt ngã. Cả lao về phía , kịp phản ứng thì một bàn tay to lớn, mạnh mẽ ôm chặt lấy eo cô, siết , dùng sức kéo giật cơ thể đang sắp ngã sấp mặt của cô dậy.
Lưng cô áp chặt một lồng n.g.ự.c rắn chắc!
"Nếu bổn công t.ử xuất hiện, cô nương ngã ."
Giọng ấm áp nhưng đầy vẻ cợt nhả vang lên bên tai Kỷ Vân Thư.
Chất giọng quá dễ nhận , Kỷ Vân Thư vội gỡ bàn tay khỏi eo . Quay , vẻ mặt nghi hoặc: "Sao là ngươi?"
Lý Thời Ngôn tủm tỉm cô, tay vẫn cầm chiếc quạt xếp tinh xảo, nhướng mày : "Xem đoán sai, cô đúng là Thư Nhi."
Hừ! Kỷ Vân Thư cũng lười phản bác, mím môi: "Ngươi đến đây gì?"
"Từ phủ Dung Vương đến hoàng cung, đến đây, đều theo cô suốt dọc đường."
"Theo dõi ?" Kỷ Vân Thư khó hiểu: "Ngươi từ Du Châu đến kinh thành cứ bám theo mãi, cuối cùng là vì cái gì?"
"Ta chẳng ? Thấy thủ pháp phá án của cô, bổn công t.ử ngưỡng mộ, cùng cô đàm đạo sâu hơn, tiện thể đối ẩm ngâm thơ, bằng hữu thôi mà." Lý do vẻ hợp lý ghê!
Đồ thần kinh! Thiên hạ thiếu gì phụ nữ, đối ẩm ngâm thơ thì đầy hầu hạ, hà cớ gì cứ bám lấy cô!
Liếc một cái, Kỷ Vân Thư mất kiên nhẫn: "Ban nãy đa tạ công t.ử tay tương trợ, nhưng ngươi mau , bây giờ thời gian."
"Ta , cô đang điều tra vụ án mất tích."
"Đã thì đừng phiền ."
"Thực cũng tò mò lắm, cuối cùng tên sát nhân biến thái là ai." Nói , sấn tới gần Kỷ Vân Thư, tiếp: "Mấy ngày nay ngóng ít về vụ án , còn ở Lương Sơn phát hiện một thi thể, là cô nương nghiệm thi."
Kỷ Vân Thư lùi một bước, giữ cách với , điềm nhiên hỏi: "Thì ?"
Hắn phẩy chiếc quạt xếp: "Thì là giúp cô. Cô xem, rừng lạnh, đất trơn, một nữ nhi yếu đuối dễ xảy chuyện. Cô cứ coi như... là trợ thủ của cô, ?"
Quả thật, băng qua cánh rừng đến phía Đông Nam, khó bảo đảm cô sẽ dẫm cọc gỗ trượt chân ngã c.h.ế.t như nạn nhân.
Cân nhắc một chút, Kỷ Vân Thư gật đầu.
"Được, nhưng tai đau, nếu ngươi thể chuyện thì nhất hãy ngậm miệng ."
"Yên tâm, bổn công t.ử sẽ phiền cô."
Lý Thời Ngôn nháy đôi mắt hoa đào, cứ như vớ món hời lớn.
Kỷ Vân Thư , ngoan ngoãn bám theo .