NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 1562: Tâm thiện
Cập nhật lúc: 2026-01-23 03:28:08
Lượt xem: 54
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dù trong lòng Liễu Vân Yên để ý, nhưng tình cảnh cũng chỉ đành . Thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện!
Giang Tân : "Cô nương thật đại lượng, mà tâm càng hơn."
Liễu Vân Yên im lặng đáp.
Lạc Dương tuy ưa tên Giang Tân , nhưng dù cũng giải vây, bèn : "Ta Giang công tử, đám các ngươi thật sự quá vô pháp vô thiên , tự coi là vương pháp ? Ngông cuồng như sợ ngày ngã ngựa ?"
Sắc mặt Giang Tân cứng đờ, nhưng khóe miệng vẫn giữ nụ xã giao: "Lạc công tử, là hiểu lầm , đừng để trong lòng. Lát nữa nhất định sẽ giáo huấn bọn họ, đảm bảo tái phạm. Huynh đại nhân đại lượng, chuyện coi như bỏ qua ."
"Nghe ngươi cứ như là kẻ gây sự ."
"Ta ý đó."
"Hừ!" Lạc Dương nhướng mày cao ngạo, Liễu Vân Yên vẫn còn hồn, : "Được , nếu cô nương đây thì tiểu gia cũng chẳng truy cứu. Chỉ là ngươi nên quản của cho , nếu còn thì dám chắc sẽ bỏ qua dễ dàng thế ."
"Ta , sẽ với bọn họ."
Tất nhiên thể cứ thế mà xong chuyện! Lạc Dương đảo mắt láu cá: "Ngươi xem, các ngươi cô nương nhà sợ hãi, còn hỏng nhã hứng ăn uống của . À đúng , còn mấy vò rượu vỡ nát đất nữa, tính đây?"
Giang Tân lập tức hiểu ý, hào phóng : "Mọi chi phí của vị cô nương và hôm nay đều tính cho , kể cả rượu vỡ nữa."
Lạc Dương đạt mục đích, hì hì: "Thế còn ."
Chuyện coi như giải quyết xong! Giang Tân ngon ngọt xin thêm vài câu, dặn chưởng quầy ghi nợ sổ của rời .
Lúc , nha của Liễu Vân Yên tìm một vòng ở hậu viện thấy Liễu Vân Châu, khi sảnh thì màn kịch kết thúc.
"Tiểu thư, ... thế ?"
Liễu Vân Yên dần bình tĩnh , lắc đầu : "Ta . Tìm thấy Vân Châu ?"
"Vẫn thấy ạ."
"Vậy con bé thể chứ?"
"Nô tỳ đưa về phòng , sẽ ngoài tìm tiếp."
Liễu Vân Yên về, nhưng cơ thể nàng đến giới hạn, thở bắt đầu dồn dập, hình mảnh mai bỗng lảo đảo ngã sang một bên.
"Cô nương?" Lạc Dương nhanh tay đỡ lấy nàng lòng.
"Tiểu thư?" Nha cuống quýt đến rưng rưng nước mắt.
Lạc Dương vội hỏi: "Phòng ở ?"
"Ở... ở lầu."
"Dẫn đường!"
"Vâng!"
Nha vội vã dẫn đường, Lạc Dương bế Liễu Vân Yên đang run rẩy lên lầu. Chẳng may trong lúc di chuyển, chiếc khăn che mặt của nàng vô tình tuột xuống.
Khoảnh khắc tấm khăn rơi , ai nấy đều tưởng sẽ chiêm ngưỡng dung nhan khuynh nước khuynh thành, nào ngờ đập mắt là một gương mặt nổi đầy những nốt mẩn đỏ li ti, trông vô cùng đáng sợ.
Rõ ràng đó là một gương mặt trắng trẻo xinh , bây giờ ... nông nỗi ? Đã xảy chuyện gì?
Những thực khách đang ăn uống bên đều thấy cảnh đó, tiếng xì xào bàn tán nổi lên tứ phía. Ai nấy đều giật hoảng hốt! Mọi đều tưởng lớp khăn che mặt là tuyệt sắc giai nhân, ai ngờ là bộ dạng !
Lạc Dương cũng sững sờ trong giây lát, nhưng thời gian suy nghĩ nhiều, tiếp tục bế Liễu Vân Yên lên lầu.
Thế nhưng những lời bàn tán vẫn dứt. Khách khứa , hạ giọng thì thầm: "Các xem, gã đàn ông là ai ? Sao đến cả Giang công t.ử cũng nhường nhịn vài phần? Nhìn dáng vẻ và cách ăn mặc thì giống công t.ử nhà quyền quý, ở Yên Kinh bao lâu nay từng gặp ."
"Ta cũng gặp bao giờ, là thần thánh phương nào?"
"Chắc chắn lai lịch nhỏ !"
Mọi đoán già đoán non về phận của Lạc Dương, đủ thứ chuyện trời biển, thậm chí còn đồn thổi là con rơi của Hoàng thượng, vì che giấu phận nên mới ăn mặc bình dân như ... Thật khiến cạn lời!
Lạc Dương mà chắc cũng cái phận lắm, tiếc là cái mệnh đó!
Lại chuyển sự chú ý sang Liễu Vân Yên lộ mặt, bắt đầu chê bai: "Cô nương lúc nãy nếu rớt khăn che mặt thì chẳng ai , thật khiến buồn nôn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-1562-tam-thien.html.]
"Ở Yên Kinh đầu tiên thấy nữ t.ử xí đến thế."
"Nhìn đám mẩn đỏ mặt cô kìa, ghê cả ."
"Ta nuốt trôi cơm nữa ."
...
Mỗi một câu, ai là châm chọc dung mạo của Liễu Vân Yên. Quả nhiên, đàn ông đều là động vật yêu bằng mắt. Không ngoại lệ!
Lạc Dương bỏ ngoài tai tất cả, cẩn thận đặt Liễu Vân Yên xuống giường, giục nha mời đại phu.
Nha cũng đang hoảng loạn, định thì Liễu Vân Yên tỉnh đôi chút, nàng thều thào: "Không cần , ."
"Tiểu thư, thực sự chứ?"
"Không ." Liễu Vân Yên dựa thành giường, thần sắc mệt mỏi, mặt mày trắng bệch, thở yếu ớt.
Lạc Dương quanh phòng, dù đây cũng là khuê phòng của con gái, ở lâu tiện, lùi phía cửa : "Cô nương, nếu cô thì nghỉ ngơi cho khỏe . Chuyện đừng nghĩ nhiều, tin là bọn chúng sẽ dám đến gây sự nữa . Ta đây."
"Công tử." Liễu Vân Yên gọi giật , bỗng nhận khăn che mặt mất, nàng hoảng hốt mặt , đưa tay che lấy khuôn mặt đầy nốt mẩn đỏ: "Đa tạ công t.ử tay giải vây."
"Chuyện nhỏ thôi mà."
"Tiểu nữ dung mạo xí, e là công t.ử sợ hãi."
"Cô nương nghĩ nhiều , dọa." Xấu thì một chút, nhưng đến mức dọa !
Lạc Dương tuy cũng phân biệt , nhưng kẻ vô duyên thất lễ.
Liễu Vân Yên lúc mới từ từ bỏ tay xuống, Lạc Dương, trong đáy mắt ánh lên vài phần ngưỡng mộ: "Hóa công t.ử trông mặt mà bắt hình dong, còn tưởng..."
"Người nhưng tâm thiện mới là nhất. Ta thấy cô nương văn nhã hiền thục, còn hơn khối cô nương khác gấp trăm !" Lạc Dương , lầm bầm thêm một câu: "Ít nhất tâm địa cũng hơn cái ả đanh đá ."
"Ả đanh đá" trong miệng ai khác là Khâu Thục! Thế mới , xinh chắc lương thiện!
Liễu Vân Yên trong lòng cảm thấy an ủi vô cùng, cảm giác e ngại mặt cũng vơi phần nào.
Nha bên cạnh lên tiếng bênh vực: "Công tử, tiểu thư nhà , vốn tựa thiên tiên, chỉ là do lỡ ăn nhầm thứ gì đó nên mặt mới nổi mẩn đỏ như thôi."
Lạc Dương ngạc nhiên: "Ăn cái gì mà như thế?"
Nha định tiếp thì...
"Lê Nhi, lắm miệng." Liễu Vân Yên ngắt lời, sang giải thích với Lạc Dương: "Đa tạ công t.ử quan tâm, thực chỉ là do ăn một loại quả, cơ địa hễ ăn là nổi mẩn."
"À, ." Lạc Dương nghi ngờ gì.
"Tiểu nữ họ Liễu, vị công t.ử gọi ngài là Lạc công tử. Hôm nay ngài tay tương cứu, ngày tiểu nữ nhất định sẽ hậu tạ."
"Không cần , bảo là chuyện nhỏ mà."
"Sao thế , dù gì ngài cũng cứu ." Liễu Vân Yên từ nhỏ giáo d.ụ.c kỹ lưỡng, ơn nghĩa nhất định báo đáp.
Lạc Dương hiện tại chẳng thiếu gì, cũng chẳng cần ai giúp, bèn : "Cô nương, cô đừng nghĩ chuyện báo đáp nữa. Ta thấy cô khỏe, mau nghỉ ngơi . Ta phiền nữa, cáo từ."
Không cho Liễu Vân Yên cơ hội giữ , thoắt cái khỏi cửa.
Liễu Vân Yên cau mày, thôi, ánh mắt lưu luyến theo bóng lưng nơi cửa, trong lòng dấy lên một gợn sóng lạ kỳ. Cảm giác nàng từng trải qua, như thể một sợi tơ vương vấn trong tim, khiến nhịp tim đập nhanh, mặt bất giác ửng hồng.
Chẳng lẽ ...
Nàng giật nhận , hai tay xoắn chặt , vô thức c.ắ.n môi.
Nha Lê Nhi nhận sự khác thường của chủ nhân, lo lắng : "Tiểu thư, mau nghỉ ngơi , để nô tỳ bưng t.h.u.ố.c lên."
Dòng suy nghĩ của Liễu Vân Yên cắt ngang, nàng vội : "Đừng lo cho , em mau tìm Vân Châu . Ta sợ con bé chạy lung tung xảy chuyện thì !"
"Tiểu thư đừng lo, nô tỳ ngay đây."
Nha vội vã chạy xuống, dặn tiểu nhị bưng t.h.u.ố.c lên, lao khỏi khách điếm tìm Liễu Vân Châu. Con bé đó rốt cuộc ? Yên Kinh rộng lớn thế , lỡ như lạc thì thế nào?
Còn Lạc Dương, khi xuống lầu bèn chỗ cũ tiếp tục ăn uống. Giang Tân bao trọn gói, bèn gọi một đầy cả bàn thức ăn.